لومړۍ 200 کرښې.
Nếu bạn hứng thú với những câu chuyện có kết thúc đẹp,
vậy thì tốt hơn là bạn nên đi chỗ khác thì hơn.
Trong câu chuyện này, không chỉ sẽ không có kết thúc tốt đẹp,
mà mở đầu còn không vui vẻ gì, và rất ít hạnh phúc ở khúc giữa nữa.
Tên tôi là Lemony Snicket.
Tôi có nhiệm vụ long trọng là đưa ra ánh sáng câu chuyện đáng thương hại...
về những đứa trẻ nhà Baudelaire đã xảy ra rất nhiều năm về trước.
Nhưng các bạn khán giả không có bổn phẩn phải nghe,
và tôi khuyên tất cả các khán giả của chúng tôi hãy chuyển sang kênh khác...
và xem một cái gì đó vui vẻ hơn.
Câu chuyện này rất khủng khiếp, u uất và đầy những tai họa,
từ đó ở đây cũng có nghĩa là "khủng khiếp và u uất."
Đó là bởi vì không có gì tốt đẹp xảy ra...
trong cuộc đời của những đứa trẻ nhà Baudelaire cả.
Violet, Klaus và Sunny đều là những đứa trẻ thông minh.
Dễ gần và tháo vát, khuôn mặt chúng đều có những nét ưa nhìn,
nhưng chỉ tội chúng vô cùng không may mắn.
Tất cả mọi thứ xảy ra với chúng đều đầy rẫy...
những bất hạnh, nỗi khốn khổ và tuyệt vọng.
Tôi rất tiếc phải nói với bạn điều đó...
nhưng đó là diễn biến của câu chuyện.
Bãi Biển Briny ạ.
Gia đình Baudelaire sống trong một tòa lâu đài khổng lồ...
ngay giữa trung tâm của một thành phố bẩn thỉu và bận rộn,
và một ngày bố mẹ bọn trẻ đang yên đang lành sai chúng...
bắt chuyến tàu điện ọp ẹp ra bờ biển.
Em tự hỏi tại sao mẹ và bố không muốn đi với chúng ta.
Chắc là họ không thích cái xe điện ọp ẹp này.
"Ọp ẹp" là một từ ở đây có nghĩa là...
"không vững" hoặc "cứ như sắp sập đến nơi."
Này, bọn nhóc! Các cháu không đến Hội Chợ Vui Vẻ à,
có đủ loại tàu lượn hay ho và trò chơi, đồ ăn ấy?
"Hội" có nghĩa là "vui vẻ" đấy.
Chúng cháu biết "hội" có nghĩa là gì.
Cám ơn chú, nhưng đây là một buổi sáng hoàn hảo để ra biển.
- Hôm nay trời u ám và có mây mà. - Thế mới hoàn hảo ạ.
Tùy các cháu thôi.
Khi Bãi Biển Briny nóng và có nắng, bờ biển toàn là du khách...
và không thể nào mà tìm được một chỗ tốt để trải chăn ra.
Vào ngày trời u ám và có mây, ít nhiều thì đám trẻ nhà Baudelaire cũng có bãi biển cho riêng chúng,
để có thể cùng nhau hoàn thành những dự án và thí nghiệm của chúng.
- Sẵn sàng chưa? - Bắt tay vào việc thôi.
Em có nghĩ cái này sẽ thành công như cái hòm thư không?
Em nghĩ cái này sẽ còn tốt hơn là cái hòm thư nữa.
Violet Baudelaire là con trưởng nhà Baudelaire.
Cô bé 14 tuổi, thuận tay phải,
sở trường là các môn khoa học và sáng chế ra những thiết bị lạ lùng.
Chị đang có vấn đề với cái đồng hồ quả lắc này.
Chỉ cho em vấn đề cụ thể là gì đi?
Thấy chưa? Nó nướng được bánh mì,
nhưng kim giây chạy chậm năm phút lận.
Có thể là có vấn đề với bánh răng đấy.
Thế sẽ đáng thât vọng lắm. Chị tự lắp cái đồng hồ này đấy.
Khi Violet Baudelaire buộc tóc lên như thế,
đó là dấu hiệu chắc chắn tất cả những ròng rọc, đòn bẩy và bánh răng của bộ óc sáng chế của cô bé...
đang hoạt động hết công suất.
Klaus, dòng chảy thông thường chảy ở một góc bao nhiêu độ?
Dòng chày thông thường chảy với một góc...
Klaus Baudelaire là con giữa và là con trai duy nhất.
Cậu bé hơn 12 tuổi một chút và đeo một cặp kính cận,
khiến cậu nhìn rất thông minh.
Đương nhiên, chúng ta vẫn cần lực ném chuẩn.
Cậu bé thông minh thật.
Violet, em không chắc là em hiểu đoạn văn này của Proust.
Em đọc cho chị nghe xem?
"Hạnh phúc là lợi ích cho cơ thể,
nhưng nỗi đau mới bồi dưỡng cho sức mạnh tinh thần."
Có thể do bản dịch có lỗi đó.
Có thể nó sẽ có nghĩa hơn trong bản gốc tiếng Pháp.
Sunny, chúng ta có lực ném chuẩn chưa?
Sunny Baudelaire chỉ là một đứa trẻ sơ sinh,
một từ ở đây có nghĩa là "một người ở tuổi..
hầu như chỉ giao tiếp qua các âm thanh ríu rít vô nghĩa,"
nên hầu hết mọi người đều thấy khó khăn để hiểu con bé đang nói gì.
Tuy nhiên thì cái mà Sunny thiếu trong kĩ năng giao tiếp,
con bé được bù lại với kích cỡ và độ sắc bén của bốn chiếc răng của mình.
Thế này hoàn hảo rồi, Sunny. Cám ơn em.
Xin lỗi, Violet, nhưng sao chị lại dùng tay trái ném thế?
Chị tò mò không biết chị có ném được hòn đá này...
bằng tai trái xa như bằng tay phải không.
Em không muốn phê bình gì đâu,
nhưng phương pháp khoa học tiêu chuẩn cần có sự phân loại cân đối.
Chị nên sử dụng tay phải một cách tiêu chuẩn đi.
Thế cũng có lí.
Klaus, Einstein đã từng nói gì ấy nhỉ?
"Thứ tốt đẹp nhất chúng ta có thể được trải nghiệm là từ những bí ẩn.
Nó chính là nguồn cảm hứng cho mọi loại hình nghệ thuật và khoa học chân chính."
Và James Brown đã từng nói gì nữa ấy nhỉ?
"Tôi muốn la lên thật to một điều."
"Tôi có một thứ cho tôi biết tất cả cuộc đời này có nghĩa lí gì."
"Tôi cực xấu xa!"
Thành công rồi.
Em chưa bao giờ nghĩ nó sẽ không thành công cả.
Đúng, phát minh của bọn trẻ đã thành công.
Đây sẽ là một thời điểm tốt nhất để dừng lại...
và giả vờ như phần còn lại của câu chuyện đều tươi đẹp và thành công như thế.
Chị ước gì mẹ và bố có thể được nhìn thấy nó.
Tự nhiên bắt chúng ta ra ngoài một mình thế này thật không giống họ chút nào.
Bóng ai lạ thế kia?
Đương nhiên, tôi ước gì tôi có thể quay ngược thời gian...
và thay đổi lịch sử gia đình Baudelaire ngay thời khắc này...
thay cho sự tuột dốc xuống những bất hạnh, đau khổ...
sự tàn khốc sẽ xảy ra ngay sau đây.
Nhìn đáng sợ như thế vì sương mù thôi.
Là ông Poe.
Ở ngân hàng á? Ông ấy làm gì ở đây thế?
- Ông khỏe không ạ? - Ông khỏe không ạ?
Ta ổn, cám ơn các cháu.
Hôm nay trời đẹp thật đấy.
Trời đẹp thật.
Ta có tin cực kì xấu cho các cháu đây.
Bố mẹ các cháu đã qua đời trong một vụ hỏa hoạn tàn khốc.
Họ qua đời trong vụ hỏa hoạn phá hủy cả cơ ngơi của gia đình các cháu.
Ta rất, rất tiếc phải báo với các cháu điều đó...
các cháu thân yêu.
"Qua đời" có nghĩa là "chết rồi."
Chúng cháu biết "qua đời" nghĩa là gì.
Này.
Tôi đã dành cả tháng trời để nghiên cứu và hàng năm trời tự ru ngủ mình bằng những dòng nước mắt,
cố gắng để phát hiện được nguyên nhân gây ra đám cháy nhà Baudeclaire.
Nhưng... tất cả những gì tôi và đồng nghiệp lí giải được ra là...
cả hai sở cứu hỏa chính thức...
và sở cứu hỏa tình nguyện đều không đến kịp để dập tắt ngọn lửa.
Và chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, toàn bộ lâu đài Baudelaire...
đều bị nhấn chìm trong ngọn lửa.
Trong khoảng thời gian tiếp theo này tôi có giải thích cho các bạn Violet, Klaus và Sunny đau buồn thế nào...
cũng vô dụng.
nếu bạn đã từng mất đi người nào đó rất quan trọng với bạn,
thì bạn đã biết nó thế nào rồi đấy.
Và nếu bạn chưa từng mất đi ai đó... thì bạn sẽ không thể tưởng tượng được nỗi đau đó đâu.
Ta cũng chưa từng trải qua thứ gì như thế này cả,
nhưng ta có thể tưởng tượng được các cháu đang cảm thấy thế nào.
Ta cũng nghĩ các cháu sẽ muốn nhìn lại những gì còn lại của tổ ấm của mình,
mặc dù là nó... ítt nhiều gì thì, ừm...
Nó đều đã bị phá hủy hết rồi.
Ta chỉ muốn trấn an các cháu là các cháu hoàn toàn không có gì...
Chúng ta hoàn toàn không có gì.
...phải lo lắng cả.
Ta là người quản lí đất đai của cha mẹ các cháu,
tức là ta sẽ xử lí tất cả mọi vấn đề liên quan đến những gì họ để lại.
Họ đã để lại những gì?
Sự bảo toàn về mặt tài chính.
Cha mẹ các cháu để lại một gia tài khổng lồ,
nó sẽ là của các cháu khi Violet đủ tuổi thừa kế.
Cho đến khi đó, các cháu sẽ được sắp xếp ở với người giám hộ phù hợp, hoặc nhiều người giám hộ...
được bổ nhiệm bởi chính ta và đồng nghiệp ở Công ty Quản Lí Tiền Tệ Mulctuary.
Chào tạm biệt đi, các nhóc nhà Baudelaire.
Tạm biệt.
Đến khi bọn ta quyết định được người giám hộ,
các cháu sẽ ở cùng với gia đình ta.
Thế cũng không tệ lắm, đúng không, các nhóc nhà Baudelaire?
Ta dám chắc là các cháu sẽ nhanh trở thành bạn tốt với Edgar và Albert thôi.
- Đó là quạ đưa thư. - Đó là quạ rỉa xác!
- Đó là quạ đưa thư! - Đó là quạ rỉa xác!
Là thịt gà. Thịt gà luộc.
Và chúng ta có khoai tây luộc cùng đỗ luộc tái nhợt.
"Tái nhợt" có nghĩa là gì ạ?
- Nghĩa là "luộc cho đến khi nó trắng ra." - Có ai hỏi anh đâu.
Nào, nào, con trai.
Không, anh à, Albert đúng mà. Có ai hỏi bọn trẻ nhà Baudelaire đâu.
Nhưng, anh yêu, nhìn này!
Em yêu, có lẽ là không nên làm thế trước mặt bọn trẻ.
Nhưng em nghĩ thế sẽ làm chúng vui hơn, lũ tiểu khách U Sầu.
Ta đã nhờ tay phóng viên siêu sao của ta viết hẳn một bài ở trang nhất...
để tất cả mọi người đều biết...
là tổ ấm của các cháu đã bị phá hủy và các cháu đã trở thành trẻ mồ côi.
Trang nhất đấy!
Một số người chờ cả đời còn không được lên trang nhất đâu.
Và anh yêu, nhìn đi... anh cũng được nhắc đến này!
"Sự hào phóng được chia sẻ bởi thành viên của ngân hàng."
Nếu các sếp lớn ở ngân hàng mà đọc được, anh có thể được...
L-Ê-N-C-H-Ấ-C!
- Lên chấc? - Lên chức!
- Không, đó không phải cách viết "lên chức." - Lên chức.
- L-Ê-N... L-Ê-Ê... - L-Ê-Ê-N-C-H-H-...
- Thấy chưa? Em đang nói thế mà... - Anh yêu, L-Ê-Ê...
Nghe em nói đã...
- Anh xin lỗi. - trước khi anh nói!
- L-Ê-N... - Cháu không... Cháu không thấy đói lắm.
Tụi cháu có thể lên phòng riêng được không ạ?
"Phòng riêng á"?
- Ngủ ngon, Edgar. - Ngủ ngon, Albert.
- Ngủ ngon, Albert. - Ngủ ngon, Edgar.
Và ngủ ngon, các vị khách quý.
Chắc các cháu đang buồn lắm, và chắc các cháu đang nhớ cha mẹ lắm.
Nhớ lắm ạ.
Nhớ gì cơ?
Nói xem nào.
Tụi cháu đang rất buồn, và tụi cháu đang rất nhớ cha mẹ.
Câu đó sẽ là một tiêu đề tuyệt vời đấy.
Ngủ ngon, đám trẻ nhà Baudelaire. Nhớ nhé, nhà chúng ta cũng như nhà các cháu.
Nhưng đừng đụng vào bất cứ thứ gì.
Mọi người làm thế nào thế?
Làm gì?
Phóng hỏa ấy.
Những năm sau đó, tôi đã dò hỏi hai anh em nhà Poe đã trở thành thế nào rồi.
Một đứa thì theo chân cha chúng vào thế giới ngân hàng.
Đưa còn lại thì sống trong một hang động và nói chuyện với cừu.
Cả hai đều tin là người kia sướng hơn mình.
Tôi rất tiếc phải thông báo là, số phận của những đứa trẻ Baudelaire còn tồi tệ hơn.
No comments yet. Be the first to leave one.