لومړۍ 200 کرښې.
Trên đảo Guadalcanal có những bến cho tàu vào khá dài
và chúng tôi thực sự hình dung rằng không có ai ...
sẽ sống sót được, rằng ... chúng tôi có thể phải hy sinh.
Hải quân Nhật tiến vào
và đánh chìm tất cả các tàu hộ tống của chúng tôi.
Hải quân Mỹ phải chịu 1 trong những thất bại thảm hại nhất.
Và đồ tiếp tế, thức ăn của chúng tôi
cùng phần lớn đạn dược chìm cùng những chiếc tàu.
Cho đến tháng 9 năm 1942,
thuỷ quân lục chiến đã bị bỏ cho giao tranh đơn độc trên Guadalcanal.
Họ vô cùng thiếu thốn về hậu cần.
Và nhiều người đã ở ven bờ vực của việc chết đói.
Chúng tôi biết rằng hải quân đã bỏ đi và
người Nhật đã thống trị vùng biển này.
Chúng có thể tiếp tế cho quân của chúng,
còn chúng tôi thì không thể.
Với hàng ngàn lính Nhật tăng viện đổ lên đảo ...
thuỷ quân lục chiến bị oanh tạc liên tục.
Áp lực lên chúng tôi từ phía quân Nhật
là 24 giờ mỗi ngày,
chúng ném bom hàng ngày
với đội hình máy bay lớn.
Chúng chỉ việc bay vào
và súng cứ việc tuôn đạn.
Nhờ lòng từ bi của các máy bay ném bom Nhật,
và không có sự hỗ trợ từ phía hải quân,
thuỷ quân lục chiến có 1 kẻ thù khác:
rừng rậm trên đảo Guadalcanal.
Rừng rậm trên đảo Guadalcanal
thực sự là không thể qua được.
Bệnh sốt rét thật khủng khiếp,
anh em gục ngã vì rét, phân nửa số người sốt trên 40 độ C.
Chiến dịch Gudalcanal có thể được gọi là
sự chết đói, như tôi vẫn còn nhớ.
Sau khi chịu đựng hơn 1 tháng chiến tranh rừng rậm,
thuỷ quân lục chiến đối mặt với sự tấn công của Nhật nhằm giành lại sân bay .
Ở Guadalcanal tôi đã phát triển thứ gọi là ...
công thức của cuộc sống,
mà trong đó có những lúc bạn chỉ có thể cầu nguyện và chờ.
Đó là điều chúng tôi đã làm tại Guadalcanal.
Cứ lặp đi lặp lại,
chúng tôi chỉ cầu nguyện và chờ đợi.
Eugene, bố xin lỗi.
Vẫn còn bệnh.
Thằng bé đang thất vọng.
Tôi ước gì chúng ta được đi cùng nhau.
Tôi gia nhập thuỷ quân lục chiến.
Hãy bảo trọng nhé.
Có thể tôi sẽ viết thư cho em.
Thái Bình Dương sẽ là sân khấu chiến tranh của chúng ta.
Thuỷ quân lục chiến sẽ giao chiến với quân Nhật
trên những mảnh đất nhỏ xíu mà chúng ta chưa từng nghe tên.
Chào mừng đến Guadalcanal.
Cứ cho là giờ bọn Nhật đang theo dõi chúng ta, chuẩn bị tiến đánh.
Cho là thôi sao? Thực sự chúng đang làm đấy.
Chờ đã. Nhìn kìa!
Thấp xuống. Thấp xuống.
Nhìn bọn chúng kìa.
Chúng cứ xông tới.
Chào buổi sáng.
Đại tá Puller.
- Ông đi đâu thế? - Tới Tokyo.
Muốn tham gia không?
Tôi không biết. Còn xa lắm đấy sếp.
Viết thư cho chúng tôi khi ông đến nơi nhé.
Tôi sẽ viết.
Cậu thấy mấy anh chàng đó không?
Trông họ cứ như vừa mới qua máy vắt quần áo ấy.
Đó cũng là 1 cách diễn tả.
THÁI BÌNH DƯƠNG Phần 2
Quần đảo Solomon
Guadalcanal tháng 10 năm 1942
Có thấy Briggs đâu không? Lính của cậu ta nữa?
Không, thưa sếp.
Giữ lấy phía đó.
Canh chừng phía đó đi.
Ngừng bắn! Ngừng bắn!
Ngừng bắn.
Tháo súng ra đi.
- Báo mật hiệu đi. - Lorelei, lorelei.
- Yểm hộ phía sau. - Tránh đường nào.
Chúa ơi.
Những kẻ lén lút là kẻ khốn nạn thực sự.
Này.
Cậu có bị trúng đạn không?
Không.
Chesty muốn đội cậu lùi lại với đại đội Able, xem có tên Nhật nào theo không.
Sau đó sẽ hội với tiểu đoàn ở vị trí xa hơn về phía Bắc.
- J.P? - Có.
- Đi theo đường mòn kia. - Rõ.
Manny, chuyển cái này cho Garland và đào nó cạnh tôi và Mo.
Đi nào. Triển khai thôi.
Nghe rồi đấy, đi thôi.
- Evans, đi với tôi. - Rõ, trung sĩ.
Cơm tối đến đây.
Có gì ngon không?
- Cái gì thế? - Lương khô từ năm 1918.
Sĩ quan hậu cần lấy về từ đại đội Dog.
Cam đoan rằng có thể ăn được.
Sau khi cậu mút nó khoảng 1 đến 2 tiếng thì ăn được.
Cậu chỉ tìm được chừng này thôi à?
Lần sau thì cậu đi tìm đi.
Cậu viết cho ai thế, Leckie?
Cô nàng nào à?
Thôi nào Leckie.
Đọc đi.
Tôi sẽ làm giùm cậu.
- "Vera thân mến ..." - Tôi biết là 1 cô nàng mà.
"Vera thân mến, trời đang mưa.
Anh đang giải trí cho Runner bằng cách đọc lá thư này.
Không thể chờ được việc gặp em và chầm chậm ...
cởi quần áo ..."
Cậu không cần phải nghe đoạn này.
Đó mới chính là thứ tôi muốn nghe.
Nhớ nói với cô ấy là tôi đẹp trai cỡ nào nhé.
Tôi sẽ nói sự thật cho cô ấy nghe.
Chúng ta đang bị rừng rậm nuốt chửng
và 5.000 tên lính Nhật đang chờ để giết chúng ta.
Cám ơn cậu đã làm tâm trạng tôi tươi sáng hơn.
Tôi làm việc gì có thể thôi.
Trừ khi là người có máu O
không thì rất buồn tẻ.
Phải, và thứ sầu thảm nhất
về nhóm máu O là ...
Hàng này tiếp tục đi lên đi. Nhanh lên!
Đặc biệt là với các quý cô.
Anh May, các quý cô biết rằng ...
bánh của tôi dễ làm thế nào.
Tắt cái của nợ đó đi.
Tôi không muốn nghe về máu O và bánh trái nữa.
Tôi không trả lời cậu, Morgan.
- Cái gì? - Tới đây.
Cái gì hả?
- Nhổ cái đầu nó ra đi. - Bỏ tôi ra.
Bình tĩnh đi.
Cơm kìa, đúng là thứ tôi hy vọng.
Cậu có thứ gì chống lại dì Jemima à?
Hải quân Nhật neo ngoài kia và hàng đêm giã chúng ta.
Chẳng có gì để làm với bà ta cả.
Tin truyền thanh duy nhất tôi muốn nghe
là một mớ tàu Nhật chìm đâu đó ngoài kia,
và tránh xa khỏi cái đảo dở hơi tên là Guadalcanal.
Nhưng chúng ta cần có hải quân để làm chuyện đó, phải không?
- Cơ hội béo bở đấy. - Thôi đi nào.
Vậy là bọn Nhật bao vây chúng ta.
Đó là điều làm cậu phiền lòng à?
John, tôi đi cầu 20 lần 1 ngày. Cái mông tôi đang giết tôi đây.
J.P đang trong tâm trạng không tốt, Manny à.
Tiếp theo cậu ấy sẽ than phiền về bọn muỗi.
Lại đây nào.
Thức ăn nóng sẽ làm cậu vui lên.
Cứ nghĩ nó là thịt đi.
- Khốn thật. - Tiếp theo.
Các cậu, trên sư đoàn vừa mới dịch mấy tờ báo tiếng Nhật ...
được tìm thấy ở phía bên kia của Matanikau.
Các cậu có quan tâm bọn Nhật nghĩ gì về chúng ta không?
Có thưa sếp.
"Người Mỹ trên hòn đảo này
không phải lính thông thường, mà là thuỷ quân lục chiến.
Một lực lượng đặc biệt được tuyển mộ từ các nhà tù
và các nhà thương điên vì khát máu"
Chúng đúng đấy nhỉ.
Tôi có vài tin tốt đây.
Tin đồn rằng họ không bao giờ lên đây là không đúng.
Bộ binh vừa lên đảo.
Tôi biết. Tôi biết.
Tôi muốn từng người trong tiểu đoàn cạo mặt sạch sẽ trước 16 giờ.
Vâng.
Về quần áo thì tôi e là không thể làm được gì nhiều.
Tôi cho rằng chúng ta là thuỷ quân lục chiến rách nát.
Chúng ta trông như thế này vì 1 lý do.
Chúng ta không thể làm thế nếu chúng không chạy.
Chúa ơi, Evans, cậu nói nghe y như mụ vợ tôi.
- Trông cũng giống nữa nhỉ? - Một chút thôi.
Cái gì thế? Này.
Bọn khốn này.
- Chết tiệt. - Đưa mặt lại đây xem nào.
- Cám ơn vì đã đến nhé. - Bộ binh chết tiệt.
Chỉ chờ là giỏi thôi.
Vào đây.
Thấy chứ Evans?
Bọn bộ binh không biết là quân Nhật ném bom sân bay
chứ không phải bãi biển.
Cúi thấp thôi, đến cơn thèm ăn nào.
Đi thôi.
- Nhanh lên. - Lại đằng này.
Lấy đi, cứ lấy đi.
-Manny, đằng này Manny. - Nhanh lên nào.
Đưa tôi vài thứ đi.
Lấy đầy túi đi nào.
Trúng số rồi, các cậu!
Nhìn xem này!
Làm thôi, nhanh lên.
JP, cho vào túi đi.
Cho vào túi đi. Nhanh lên J.P
JP, nhớ lấy anh đào đóng hộp nhé.
- Nhanh lên. - Tôi có anh đào rồi đây.
Này, giúp tôi một tay với.
Không thể mở nó ra được.
- Không quan trọng, lấy gì cũng được. - Lấy cái này đi.
No comments yet. Be the first to leave one.