لومړۍ 200 کرښې.
- Biên dịch: Nhật Bổn, Rồng, Ngọc Ánh - Biên tập: Đoàn Duy Tùng
Tôi có dứa! Tôi có dâu!
Tôi có nho! Tôi có bưởi!
Này!
Bọn tao đã lên kế hoạch, Carter, và mày làm hỏng hết rồi.
Kế hoạch vẫn tiếp tục.
Kế hoạch là mày phải làm cho tao có được điểm B. Cái này trông có giống điểm B không?
Tớ chỉ muốn cậu có điểm tốt nhất thôi mà.
Mày có nhớ lần cuối tao được điểm A nó như thế nào không?
Được rồi, lần sau mình sẽ giả vờ thiểu năng hơn.
Hoàn toàn khờ dại và ngu ngốc. Siêu đần độn luôn.
Ừ. Đúng rồi. Ý tao là thế đấy.
Mày nói đểu tao đúng không? Lần này mày chết rồi con, Carter.
Cái quái...
Này! Đi chỗ khác đi đồ chó lai.
Đi đi. Con cờ hó này. Tao cho mày thành xúc xích bây giờ.
Tôi có quả bưởi!
Tôi có quả dưa! Tôi có quả nho!
Cám ơn nhiều!
Chúc một ngày tốt lành. Cẩn thận xe cộ đấy.
Ông cũng vậy ạ.
Anh đây rồi.
Anh lại đến muộn. Nào. Anh muốn đến chỗ Sam.
Em đang tập cho màn độc diễn.
Em sẽ tự quay được năm vòng.
Tuyệt lắm, Frankie.
Em sẽ múa ở New York, ở Hồ Thiên Nga, và trở nên nổi tiếng.
Nhưng anh vẫn nói chuyện với em.
Vậy sao em không nói chuyện với anh nữa?
Vì người nổi tiếng thì luôn bận rộn.
Em thì không.
Và em sẽ đeo giày của mình và xoay vòng.
Chúc may mắn.
Này. Anh sẽ đến chứ?
Ừ. Chắc rồi.
Nếu anh không đến và mẹ mình mà bận nữa thì chả có ai đến cả.
Em sẽ làm tốt thôi.
Anh sẽ đến, Frankie.
Thề đấy.
Đó là nếu em mời anh đến.
Vé chỉ dành cho người quan trọng thôi.
Nào, lên xe đi. Không, không được!
Anh là người muốn đến chỗ Sam mà. Chờ đã, Frankie.
Anh muốn đi bộ. Không sao đâu.
Sao anh có mấy quả dâu thế?
Anh nói gì vậy?
Em nhìn thấy mấy quả dâu trong túi anh lúc trên xe.
Anh có quả dâu nào đâu.
Em thấy thứ gì đó xanh xanh đỏ đỏ.
Anh chả có quả dâu nào trong túi cả.
Nó rơi ra ghế và anh đã không lau nó đi.
Em nói không tin anh là ý gì?
Em sẽ bay đến Paris pmúa à?
Không có chuyện đó đâu.
Có đấy. Em biết chắc vậy.
Anh biết anh cần phải cho thằng mặt lợn một đấm vào mặt đúng chứ?
- Frankie... Anh không quan tâm. - Nó sẽ bắt nạt anh cả đời.
Anh sẽ không đánh lại. Anh thua mất.
Sao bọn mình lại đến chỗ này vậy? Mất thì giờ quá.
Vì em không biết được là đôi khi nó thay đổi.
Có thể hôm này ông ấy có tâm trạng tốt. Cứ mơ đi.
Chào bác King. Bọn cháu đến xem đồng hồ ạ.
4 đô và 26, 27, 28 xu.
Vậy tổng cộng là 34 đô và 18... Không, 19 xu.
Không tệ, đúng không ạ?
Cháu không muốn biết nó đắt ra sao đâu.
Bác King,
bọn cháu đến đây 2 lần 1 tuần từ rất lâu rồi.
Bác ít nhất có thể lấy cái đồng hồ ra khỏi kệ hàng không ạ?
Làm ơn. Ý anh ấy là làm ơn đi ạ.
Bác lấy nó ra khỏi kệ, người ta không thấy nó. Người ta không thấy nó thì không ai mua cả.
Nhưng rồi cuối cùng bọn cháu sẽ mua nó.
Bác nói với hai đứa ngay từ đầu rồi,
nếu ai đó hỏi mua cái đồng hồ, bác sẽ báo cho.
Để cháu có cơ hội mua nó trước. Vâng, nhưng bọn cháu sẽ...
Không nhưng gì hết.
Khi bác mua của mẹ cháu, bác đã trả rất nhiều tiền rồi.
Đây là làm ăn. Hiếm khi, nhưng nó là vậy.
Bác King, bọn cháu hứa sẽ trả tiền. Bọn cháu có 34 đô và 19 xu rồi.
Có mà đợi đến lúc chết mất.
100 ạ?
Cháu thực sự không giúp được gì.
Vấn đề là, với tốc độ này, bọn cháu chỉ kịp mang tiền đến đám tang của bác thôi.
Cháu không thích đám tang.
Nghe này, có người thích cái đồng hồ. Bác bảo nó chạy chậm.
Nó đâu có bị chậm.
Bố cháu bảo quản nó rất tốt, bác biết mà.
Vấn đề là, anh ta sẽ không đeo nó đúng không hả tên nhóc hậu đậu?
Bác King, trong những người cháu ghét trên thế giới này,
cháu quý bác nhất.
Cháu và cả những người phụ nữ trong cuộc đời bác.
Nào, hai đứa, ra khỏi đây đi.
- Bác biết bọn cháu sẽ tiếp tục đến chứ? - Ừ, như mấy cái mụn ấy.
- Gặp lại bác ngày mai ạ. - Cẩn thận đấy.
- Thật mất thì giờ. - Đâu có. Chúng ta có thêm tiền rồi.
Lần tới, tiền phải trả sẽ giảm đi một ít.
Ừ, ừ, ừ.
Anh toàn đưa bác King tiền ăn trưa. Em biết thừa.
Có lẽ anh không cần làm vậy nếu mẹ không bán đồng hồ của bố đi.
Có nhiều điều không tốt đẹp trong cuộc sống. Làm quen với nó đi.
Anh sẽ phải quen với việc bị phạt mãi mãi hoặc lâu hơn thế nếu mẹ biết.
Anh đến trước.
- Anh lớn hơn. Anh luôn đến trước. - Chả liên quan.
Mẹ sẽ không thích nếu anh dè xẻn vậy đâu.
Mẹ không ở đây, nếu em ngậm mồm lại một lần thì sẽ không sao đâu.
Được. Em sẽ ngậm mồm đến mức không bao giờ nói chuyện với anh nữa...
trong mọi lúc, mọi vũ trụ, mọi thế giới.
Ơn Chúa.
Carter...
Carter không thể trả lời điện thoại.
Xin đừng để lại tin nhắn sau tiếng bíp. Bíp!
Nhìn đi!
Nếu bạn hài lòng với tin nhắn, Nhấn "1" hoặc cúp máy.
Carter, nghe em nói này!
Gì thế?
Không thể nào.
Không tin được. Làm sao mày lên đây được?
Anh biết con chó này à?
Anh đã cố để dụ nó về nhà từ trường học.
Biết ngay là anh làm gì mờ ám mà. Lại đây. Chó ngoan.
Lại đây. Chó ngoan.
Nó là chó lạc.
Mày đến từ đâu vậy?
Một thùng rác à?
Mùi nó còn kinh hơn mùi góc phòng của anh.
Em nói đúng. Xử lý nó nào.
"Anh yêu cún như thể yêu em vậy"
"Nhưng em có thể đi mất Còn chó của anh sẽ luôn đến"
"Những thứ anh cần chỉ là ánh nắng trong mắt cún"
"Anh không cần một gáo nước lạnh để nhận ra rằng"
"Rằng anh yêu cún như thể yêu em"
"Nhưng em có thể đi mất Còn chó của anh sẽ luôn đến"
Carter, còn mẹ thì thế nào đây?
Về mẹ à?
Mẹ sẽ phát hoảng lên.
Anh đã ước có một con pug hồi Giáng sinh. Và giờ anh mang một con chó bị bỏ rơi về.
Đó là lý do chúng ta không nói với mẹ. Từ giờ nó sẽ ở trong phòng chúng ta.
Nó sẽ tè với ị ở đâu?
Trên giường anh à? Carter!
Chỉ cần đến khi anh thuyết phục được mẹ.
Là mẹ chúng ta đấy. Không bao giờ thuyết phục được đâu
Ôi không.
Này này!
Hai đứa con yêu quý của mẹ đâu ra giúp mẹ nào?
Mẹ ạ. Con chào mẹ.
Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trong những người mẹ trên thế giới!
Đúng vậy, mẹ tuyệt vời nhất.
Bọn con lại phá gì à?
Không có gì ạ.
Hôm nay có bốn vụ tai nạn. Bốn đấy!
Mẹ đã lái xe cứu thương 80 dặm một giờ.
Nhanh quá mẹ.
Dĩa bên trái con yêu.
Vâng.
Của cô đây, thưa cô. Nấm trên đỉnh. Con thì sao, ngài Đàn ông. Hôm nay ở trường có gì vui không?
Lại thằng mặt lợn.
Thần chết sắp đến tìm em thì có.
Lại nữa à? Lần thứ ba đấy. Được rồi. Mẹ sẽ gọi cho trường học.
Đừng làm ầm nó như mẹ làm với những việc khác.
Mẹ sẽ không làm ầm đâu.
Mẹ muốn biết nó là đứa nào.
Con nói rồi mà, mặt lợn.
Nói cho mẹ sự thật, Frankie.
Carter, chỉ là... Mẹ không muốn biết sự thật đâu.
Không. Nói thẳng đi Carter.
Không.
Vì nếu con sợ, cũng không có gì...
mà phải xấu hổ cả
Để mẹ giúp con. Không. Không.
Của con đây. Không có nấm.
Thực ra, cho con chút nấm được không mẹ?
Con ghét nấm mà. Nhưng vị giác thay đổi 7 năm một lần ạ.
- Đó là khoa học ạ. - Anh ấy đúng ạ. Rất chính xác.
Nấm.
Được rồi.
Mẹ chỉ lo cho con thôi Carter.
- Mẹ lo lắng về mọi thứ. - Không phải vậy.
Được, nó đúng một phần. Một phần thôi.
Của con đây.
Có vấn đề gì với hai đứa thế?
Không ạ. Không ạ.
Mẹ cảm giác hai đứa đang giấu thứ gì đó.
Được rồi mẹ. Bình tĩnh lại và ăn thôi.
Mẹ biết những việc đó rất khó khăn,
sáng các con dậy thì mẹ đã đi làm rồi,
và gần đây bọn con phải tự lo liệu.
Nhưng mẹ muốn các con biết là các con có thể nói chuyện với mẹ?
Thật đấy, mẹ ở ngay đây.
Bọn con có nói chuyện với mẹ chứ.
Đừng lo gì cả.
Bọn con yêu mẹ, tới tận mặt trăng luôn.
Tới tận mặt trăng.
Đây là Hố Aitken, hình thành từ 4.5 triệu năm trước,
tính theo năm của chó thì nhiều lắm.
Bố tao chỉ cho tao qua một kính thiên văn điện tử...
ở trạm thiên văn ông ấy điều hành.
Muốn biết thứ hay ho hơn không?
Đây là cuốn truyện ba lê tao yêu thích nhất. Cô ấy xinh quá đúng không?
Nè, đừng có nhai nó nữa.
Còn đây là cuốn Kẹp Hạt Dẻ.
No comments yet. Be the first to leave one.