لومړۍ 200 کرښې.
Truyền lệnh của ta, kể từ ngày hôm nay
thân thế của con ta sẽ theo ta mà đi.
Nếu có kẻ nào tiết lộ,
nguyên thần tiêu tán.
Tuân lệnh! Tuân lệnh!
Thuộc hạ kính cẩn tuân theo ý chỉ của Chủ thượng.
Nếu làm trái nửa phần,
tự hủy nguyên thần.
Đưa cái này cho nó ăn.
Đây là Vẫn đan,
phàm kẻ nào ăn viên đan này,
đều sẽ diệt tình tuyệt ái.
Chủ thượng.
Vô tình sẽ mạnh mẽ.
Không yêu sẽ tự do.
Đây là lời chúc phúc tốt nhất mà ta có thể dành cho con bé.
Con của ta không thể giống như ta trước đây,
tự hủy hoại bản thân trong những si mê chấp niệm đó.
Thủy Thần Lạc Lâm
thượng thiện nhược thủy.
Phong Thần Lâm Tú đoan trang hiền thục.
Hai người giai ngẫu thành đôi.
Trong vũ trụ này,
e rằng khó thấy
mối nhân duyên nào đẹp như vậy.
Uống xong ly rượu hợp cẩn này,
chúc nhị vị Thượng thần lương duyên trường tồn mãi mãi.
Kể từ hôm nay đồng tâm đồng đức,
tận lực phò trợ Thiên đế.
Nếu như,
nhị vị Thượng thần sau khi thành hôn hạ sinh trưởng tử,
có thể kết nghĩa kim lan với trưởng tử của ta.
Nếu hạ sinh trưởng nữ,
có thể thành đôi thành cặp
với trưởng tử của ta.
Tình hữu nghị của chúng ta nếu có thể kéo dài
đến mãi đời sau này,
e đó cũng là chuyện tốt đẹp trong thiên hạ.
Khanh thấy thế nào?
Xin kính cẩn tuân theo pháp chỉ của bệ hạ.
Chúc mừng!
Chúc mừng!
Tử Phân.
Lệnh của Thiên Đế không thể kháng cự.
Nhưng nỗi đau này sao nàng chịu thấu.
Trái tim Lạc Lâm thuộc về duy nhất mình nàng.
Trời đất có thể chứng giám ta nhất định sẽ không phụ nàng.
Chỉ mong nàng sống một cuộc đời bình dị,
nhẹ nhàng sống qua kiếp này.
Vậy gọi nó là Cẩm Mịch đi.
Vâng.
Thuộc hạ chúc mừng Thiếu Thần Cẩm Mịch ra đời.
Thôi miễn đi.
Đợi sau khi ta ra đi,
nhất định không được lập nó làm Hoa Thần.
Làm một tán tiên tiêu dao là tốt rồi.
Xin Chủ thượng hãy suy nghĩ lại.
Hoa giới ta sao có thể một ngày không có chủ?
Tâm ý ta đã quyết.
Sau khi ta qua đời,
tất cả các ngươi sẽ chia thành
hai mươi tư tiết khí luân phiên nhau chăm sóc muôn hoa.
Lần lượt thay thế nhau,
làm chủ bốn mùa.
Vâng.
Kính cẩn tuân theo ý chỉ của Chủ thượng.
Ta vừa mới ngưng thần bấm độn,
trong vòng vạn năm tới,
ta sợ đứa bé này lại gặp phải tình kiếp.
Tuy đã ăn Viễn đan
nhưng ta vẫn không yên tâm.
Truyền lệnh của ta, kể từ hôm nay
Cẩm Mịch phải sống trong Thủy Kính.
Trong vòng vạn năm,
không được bước ra ngoài Hoa giới nửa bước.
Tuân lệnh.
Tuân lệnh.
Chủ thượng!
Chủ thượng!
Hạ chí năm Thiên Nguyên
Thiên Nguyên hai mươi vạn tám nghìn sáu trăm mười ba,
Hoa Thần Tử Phân qua đời.
Trăm hoa tàn úa.
Vì tin buồn này,
Thiên Đế đã để tang bảy ngày.
Hoa giới vì để tang Hoa Thần,
cửu châu tứ hải chìm trong bi thương
ngay cả nhụy cũng không chịu nở.
Trong vòng 10 năm,
thế gian không có một đóa hoa nào nở rộ.
Đất trời chìm trong sắc màu u tối.
Cho đến 10 năm sau khi hết hạn để tang,
trăm hoa mới bắt đầu đua nhau khoe sắc.
Từ thời xa xưa,
trời đất đã có hai khí âm - dương,
tự phân thiện - ác.
Đây chính là Thiên - Ma hai giới
mà chúng ta được biết.
Âm dương giao cảm, nhân uân tương hợp.
Sinh ra nhật nguyệt tinh thần.
Cỏ cây muông thú,
tiếp tục phân thành thiện ác chính tà.
Sau này vạn vật tự mình tu hành,
tu thành thần tiên, yêu ma.
Còn có cả người phàm xác thịt.
Hoa giới vốn thuộc Thiên giới,
Bốn ngàn năm trước, Hoa Thần ôm hận qua đời.
Trưởng Phương chủ rút lui khỏi Thiên giới,
tự lập môn hộ,
trở thành đệ lục giới trong trời đất vạn vật.
Quyển bản ký Hoa thần đời trước
hôm nay đã nói xong rồi.
Chư vị có gì muốn hỏi không?
Lão Hồ
Liên Kiều.
Mọi người thường nhắc đến lục giới,
Lục giới thông sử,
Lục giới toàn thư,
Lục giới diễn nghĩa.
Nhưng ta xem quanh đi quẩn lại,
trong sách nói toàn chỉ có
Hoa, Nhân, Thiên, Ma, tứ giới.
Vậy còn hai giới kia là gì?
Đúng đấy. Còn hai giới kia là gì?
Cái này...
Đúng đấy. Là gì vậy?
Đại đạo bé nhỏ,
không thể nói.
Cái gì mà không thể nói?
Không thể nói.
Có gì mà không thể nói?
Hay là ông không biết?
Nhìn kìa.
Cẩm Mịch.
Cẩm Mịch.
Đừng ngủ nữa, mau tỉnh dậy.
Mau tỉnh dậy.
Tiểu Đào Đào.
Sao thế?
Ăn cơm à?
Cô xem cô,
cả ngày trừ ăn thì là ngủ,
trừ ngủ ra thì là ăn.
Cô nói ta biết, cô còn biết việc thứ ba nào khác không?
Không sao.
Hôm nay không phải mùng một, không phải mười lăm.
Trưởng Phương chủ sẽ không đến đâu.
Cẩm Mịch, cô quên hôm nay là ngày gì rồi sao?
Cẩm Mịch.
Trưởng Phương chủ.
Trưởng Phương chủ.
Không có chí tiến thủ.
Trưởng Phương chủ. Có phải người nhớ nhầm ngày không?
Hôm nay đâu phải ngày rằm âm lịch.
Kiểm tra đột xuất.
Trưởng Phương chủ.
Đây là chút linh lực thấp kém mà con có được
trong bốn nghìn năm?
Tiên thuật vụng về, tri thức bình bình.
Pháp thuật trung đẳng cũng không hoàn thành được.
Ngộ tính của con không thua kém người khác,
thậm chí còn có chút khôn vặt.
Mấy năm qua
rốt cuộc con đặt tâm tư đi đâu hết rồi?
Ngoài thủy kính nguy hiểm trùng trùng.
Chỉ có tu luyện linh lực mới có thể tự bảo vệ.
Nếu con muốn ra khỏi thuỷ kính thì đừng tiếp tục lười biếng.
Chuyên tâm đi, an phận mà tu hành mới tốt.
Cẩm Mịch biết rồi. Xin ghi nhớ lời dạy của Trưởng Phương chủ.
Con vẫn chưa nhớ ra hôm nay là ngày gì sao?
Hôm nay?
Hôm nay không phải mùng một cũng không phải mười lăm.
Lão Hồ.
Cà rốt?
Củ cải?
Liên Kiều.
Con muốn bị phạt chung sao?
Uống canh củ cải?
Con nhớ ra rồi. Tiết sương giáng.
Vào tiết sương giáng phải uống canh củ cải hầm sườn.
Cho nên hôm nay...
Cho nên hôm nay là ngày giỗ của Hoa thần đời trước.
Hôm nay sau lễ cúng bái,
phạt con canh giữ mộ Hoa thần.
Trưởng Phương chủ. Con...
Đi rồi.
Làm ta hết hồn. Cuối cùng cũng đi.
Cẩm Mịch.
Con ta Húc Phượng theo luật niết bàn
phải luyện đủ bảy bảy bốn chín ngày.
Đêm nay mãn kỳ.
Xin Liêu Nguyên Quân phải giúp cho nó được trọn vẹn.
Đêm nay phải trông coi Tê Ngô cung,
không được để bất kỳ ai tự ý ra vào.
Nhớ kỹ, bất kỳ ai.
Tuân lệnh Thiên Hậu.
Hình như ta nhớ Trưởng Phương chủ vì việc gì đó
mà nổi trận lôi đình.
Cũng không biết rốt cuộc là vì cái gì nữa.
Hôm nay là ngày giỗ Hoa thần đời trước.
No comments yet. Be the first to leave one.