لومړۍ 200 کرښې.
Đá chân cao lên!
Cảnh giác vào!
Lại nào.
Đá chân cao lên nào!
Đừng nghiêm khắc quá. Nó còn bé mà.
Arsene, đừng làm khó cha nhé!
Đá chân cao lên!
Lại lần nữa!
Là em ta, em xứng đáng có
một người chồng tốt hơn gã nghèo và vô danh này,
với cái tên thật nực cười.
Henriette Lupin! Nghe thật khó chịu!
Ta gần như đã quên nó làm nghề gì.
Võ sư! Nó có đủ thứ để...
Sao ạ? Anh ấy chẳng có vấn đề gì cả.
Em hài lòng với anh ấy. Thế là đủ.
Tiếp nào!
Lại nào!
Con nghĩ ta ra đòn tay phải...
nhưng ta lại ra đòn tay trái.
Con nhìn ra xa: ta gần như đã làm được.
Đánh lạc hướng đối thủ.
Nhớ rằng không ai có thể đánh bại con!
Theophraste Lupin!
Ông đã bị bắt!
Theo chúng tôi!
- Ở yên đây. - Không được động vào con trai tôi!
Arsene!
Cha!
Dừng lại, nếu không ta sẽ bắn!
Không!
Công tước, cho ông ấy biết Theophraste không phải kẻ trộm.
"Cho ông ấy biết"! Không đơn giản thế đâu.
Sự thật nói lên tất cả.
Chồng cô làm ô nhục gia đình ta.
Phải bàn kỹ chuyện này.
Ta không thể để cô ở lại đây...
Tránh đường!
Tổ tiên em là nhân tình của nữ hoàng Marie-Antoinette.
Bà tặng ông ấy vòng cổ của bà.
- Biết vì sao bà ấy mất không? - Bị chém đầu.
Họ sẽ chặt tay cha anh: Ông ấy là kẻ trộm.
Vớ vẩn!
Tôi ghét nhà Dreux-Soubise!
Nghe kỹ này, Arsene.
Con là con trai của kẻ trộm. Nhưng ta chỉ trộm
của bọn giàu và quyền thế. Hoặc bọn lừa đảo!
Giống nhà Dreux-Soubise.
Tổ tiên chúng đã trộm vòng cổ của nữ hoàng.
Ăn cắp của những kẻ trộm, đó là điều ta thích nhất!
Nhưng hãy cẩn thận, trộm cắp không phải trò chơi.
Đó là niềm đam mê mà con phải kiểm soát.
Cố tránh xa nhà tù ra.
Con hãy khởi đầu sớm...
Cha!
Ta biết con sẽ thành công.
Ta tự hào về con.
Chăm sóc mẹ con; giờ con là trụ cột trong nhà.
Đưa con đi cùng. Con sẽ giúp cha!
Sẽ tới 1 ngày con giúp được.
Cha!
Nhanh lên, Arsene!
Đi thôi.
Clarisse!
Dừng lại!
Chuyện gì thế?
Đi tiếp đi, ngựa nó khó chịu.
Con đi đâu đấy? Arsene!
Thằng bé!
Đi đi nhóc!
Arsene!
Đợi đã!
Dừng lại!
15 năm sau.
Đồ ngu!
Cô bị đuổi việc! Khi ta cập bến, tìm việc mới đi!
Làm ơn đừng, tôi còn phải nuôi con.
Còn ta phải giữ danh tiếng!
Bỏ tôi ra!
Cho danh tiếng của ngươi đấy!
Giờ nói về danh tiếng của ta nhé.
Rauol d'Andresy, hải quan.
Ta có nhiệm vụ kiểm tra nhà bếp trên tàu.
Luôn có một vài điều trái luật
gọt vỏ khoai tây.
Nếu không có vi phạm thì ta sẽ tạo ra. Ta có trí tưởng tượng phong phú lắm.
Xin ngài chấp nhận lời xin lỗi của tôi.
Ta không cần.
Nhưng cô gái trẻ này thì có...
Tha thứ cho tôi, Suzanne.
Tôi cảm ơn ngài bằng cách nào đây?
Tôi phải cảm ơn cô mới đúng.
Ngài đến từ Châu Phi à?
Đừng nói ngài thuộc đội lính lê dương?
- Tôi là lính lê dương? - Ngài to khỏe và rám nắng...
- Chưa nói lên được điều gì. - Mắt ngài...
Mắt tôi?
Mắt ngài nhìn già hơn so với tuổi.
Đó là vì ngài trưởng thành quá sớm.
Hoặc vì làm một tên trộm. Đó là kẻ tôi đang truy bắt tối nay.
Có 1 tên trên tàu.
- Tôi sẽ bắt được nó trước khi ta cập bến. - Một kẻ trộm? Ở đây?
Chúa ơi, thú vị làm sao.
- Loại trộm nào? - Trộm trang sức.
Tuyệt vời phải không?
Ở gần tôi, đề phòng nó trộm đồ của tôi.
Đừng sợ, tôi sẽ luôn trông chừng cho cô.
Có trộm! Trang sức của tôi mất rồi!
Thưa quý vị,
Xin tự giới thiệu: Raoul d'Andresy, hải quan.
Ta sẽ tới cảng Le Havre sớm thôi.
Cảnh sát đã được báo về tên trộm này.
Mọi lối ra đã được chặn, nó không thể trốn thoát.
Hãy thư giãn cho đến khi cảnh sát tới.
Hãy nồng nhiệt chào đón năm mới!
Cảm ơn.
Tôi đi đây.
- Tạm biệt. - Chúc buổi tối tốt lành.
Vòng cổ của cô!
Đứng lại, có trộm!
Bắt nó!
Nó ở boong sau.
Đứng lại nếu không ta sẽ bắn!
Đại úy, hết giờ thăm rồi!
Có 1 người đang điều dưỡng ở đây tên là Henriette Lupin.
Tôi có lệnh bắt con trai bà ấy.
Nó có thể đã liên lạc với bà ấy.
Arsene Lupin. Cô biết chứ?
Không, nhưng bà Lupin đang rất yếu.
Tim bà đang yếu dần. Gặp nhanh lên.
Mẹ...
Con đấy ư?
Con không thể viết thư, tha thứ cho con.
- Con có rất nhiều chuyện để kể. - Vụ giết người, Arsene...
Ta biết sự thật.
Đừng tin những gì họ nói.
Con sẽ không bao giờ giết người.
Ta đang nói về cha con.
Kẻ sát nhân đã đến gặp ta...
Ở đây.
Cảnh sát! Trốn mau!
Phòng Henriette Lupin.
Lối này.
Henriette Lupin,
- Theo lệnh của Công tố... - Ra ngoài!
Tôi ghét đồng phục của các anh!
Tôi vô tội!
Nghe chưa? Tôi vô tội! Cũng như con trai tôi!
Gọi bác sĩ mau!
Bà ấy bị đau tim!
Tránh ra cho bà ấy thở!
Bà ấy đã nói thế,
nhưng lời bà không chắc chắn.
Kẻ giết cha tôi
đã thú tội. Bà đã cố cho tôi biết.
Tất cả đều là quá khứ rồi.
Hãy bắt đầu 1 trang mới nào.
Em có thể giúp anh.
Sao em lại nói thế?
Vì em là người bạn chân thành nhất của anh.
Trước tiên, anh cần một công việc.
- Anh có thể tự kiếm sống! - Bằng cách móc túi?
Cha em thích quyền cước. Anh có thể huấn luyện ông.
Cha em?
Thừa nhận là anh thích dạy ông ta một bài học đi!
Sau đó, ta...
Em là...
Em họ Clarisse của anh.
Hãy nói em đã thay đổi, em thích nghe điều đó.
Thưa ông d'Andresy, dạy ta mọi thứ ngươi biết.
Tất cả?
Đừng nhẹ tay với ta. Ta biết ta đứng ở đâu.
Tôi sẽ cố hết sức.
Ta mừng vì đã đuổi võ sư cũ.
Anh được nhận!
Cảm ơn.
Con gái ta sẽ dẫn anh lên phòng.
Nó nhỏ thôi, giờ anh là người của ta.
Không ai ở đó từ khi anh đi.
Chỉ cần vượt qua...
Anh không cần cố.
Anh ước đã chỉ cho cha em điều đó sớm hơn.
- Giờ thì tạm biệt. - Xin lỗi, em nghĩ em đã làm đúng.
- Em không hấp dẫn ư? - Em sẽ không biết tay anh đang ở đâu.
Thật không?
Có lẽ anh không thích phụ nữ.
Trả lại đây, nó là của mẹ em!
Tốt thôi. Anh chưa bao giờ quý bà ta.
Em ghét anh. Đi đi!
Em không biết em muốn gì đâu.
Anh thì biết.
Đó là tất cả những gì anh biết.
Sao lại lấy tên là Raoul d'Andresy?
Arsene Lupin...
Không hay hơn ư?
Ai mà quan tâm là Arsene Lupin hay Raoul d'Andresy?
Nếu em nhảy xuống đất, như mèo!
- Mèo có chín vía. - Anh có nhiều hơn cơ.
Có dành cho em 1 không?
Không có gì là không thể.
No comments yet. Be the first to leave one.