Ali: Fear Eats the Soul

Ali: Fear Eats the Soul (Angst essen Seele auf)

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Ali Fear Eats the Soul 1974 720p Criterion Bluray DTS x264-GCJM
د لخوا تبصره LECHITRUNG
Một trong những câu chuyện tình đẹp nhất màn ảnh. Direct Link: https://dutedu-my.sharepoint.com/:f:/g/personal/118160171_sv_dut_edu_vn/Ejqh4o-N_phKihVpMfZAMd4Bh-sNPY9hGfDNLZczHs5XIg?e=h7aArO

تګونه

BluRay
x264
720p
720
TS
په خپور شو: 2020-03-07
ډاونلوډونه: 61
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Phụ đề được dịch bởi Lê Chí Trung.

HẠNH PHÚC KHÔNG PHẢI LÚC NÀO CŨNG VUI VẺ

NỖI SỢ GẶM NHẤM TÂM HỒN

Sao vậy?

Xin lỗi, nhưng ngoài trời mưa to quá.

Và tôi nghĩ, “Emmi,

tốt hơn là mày nên vào quán bar kia.”

Tôi đi qua đây mỗi tối và nghe loại nhạc nước ngoài đó.

Đó là ngôn ngữ gì vậy?

Ả Rập.

Ả Rập. Tôi hiểu rồi.

Chúng tôi cũng có nhạc tiếng Đức trong máy hát. Gần một nửa.

Nhưng tất nhiên là họ thích nhạc tiếng nước họ hơn.

Dĩ nhiên rồi.

Bà muốn uống gì?

Mọi người thường gọi gì?

Đủ thứ. Bất cứ thứ gì bà thích. Cola hay bia.

Nghe có vẻ tốt đấy, cảm ơn.

Vậy gì là? Bia hay Cola?

Một Cola đi.

Bà ta bị khùng. Toàn nói lớ ngớ.

Chắc bà ấy ít khi có cơ hội nói chuyện với người khác.

Chắc thế.

- Vậy anh có định đến không? - Không.

- Tại sao không? - Gãy "chân".

Kệ mẹ nó!

- Chai nữa không? - Tất nhiên.

Hai chai bia.

Bao nhiêu?

- Cả 9 chai? - Đúng, 9 chai.

10 mark, 80.

- Giữ tiền thừa. - Cảm ơn.

Sao anh không ra nhảy với bà già kia?

Tôi, nhảy với bà lão đó?

Tại sao không? Chân của anh có bị gãy đâu, đúng không?

Chuyện gì vậy?

Cô ấy nói tôi nên ra nhảy với bà lão kia.

- Bà nhảy với tôi chứ? - Nhảy ư?

Đúng. Bà ngồi buồn bã một mình. Như thế thật không tốt.

Sao lại không chứ?!

Lần cuối tôi nhảy cũng phải gần 20 năm trước rồi.

Chắc tôi không thể nhảy được nữa.

Không sao. Nhảy rất dễ mà.

Tắt đèn đi.

Cậu từ đâu đến?

Một thị trấn nhỏ ở Morocco - Tismit.

À, Morocco.

Đúng. Rất đẹp nhưng không có việc làm.

Cậu nói tiếng Đức tốt đấy.

Ở đây lâu chưa?

Hai năm. Làm việc rất nhiều.

Tôi cũng vậy.

Một nửa cuộc sống là để làm việc.

Bà không có ai? Kết hôn?

Chồng tôi mất lâu rồi.

Cậu làm nghề gì?

Tôi sửa ô tô. Cả ngày, mọi lúc.

Và cậu dành buổi tối ở đây?

Đúng.

Nhạc hay,

Bạn bè Ả Rập.

Tôi cũng không biết nơi nào khác.

Người Đức với Ả Rập không hòa thuận lắm.

Tại sao?

Không rõ.

Người Đức không giống người Ả Rập.

- Nhưng trong công việc chắc chắn... - Không giống nhau.

Người Đức là chủ.

Người Ả Rập là chó.

- Nhưng mà... - Quan tâm làm gì!

Tốt hơn là đừng suy nghĩ quá nhiều.

Nghĩ nhiều, khóc nhiều.

- Này. - Cảm ơn.

- Uống nữa không? - Không, cảm ơn.

Tôi còn phải dậy sớm. Cho tôi trả tiền chai Cola.

- Một mark. - Để tôi trả.

Đây.

Cảm ơn nhiều, nhưng...

Bà trò chuyện với Ali. Ali trả tiền Cola.

- Cậu tên là Ali? - Không phải, nhưng mọi người đều gọi là Ali.

Nên bây giờ tôi là Ali. - Tên thật của cậu là gì?

El Hedi ben Salem M'Barek Mohammed Mustapha.

- Cái tên thật dài. - Đúng. Ở Tismit tên đều dài như thế.

Tôi phải về đây.

- Tạm biệt. - Không, chưa đâu.

Tôi sẽ đưa bà về tới cửa.

Không đi một mình,

tốt hơn.

Nếu cậu thích.

Mưa to quá.

Đến nơi rồi.

- Đây là nhà của bà? - Đúng.

Cậu có thể đứng chờ ở đây.

Chắc là mưa sắp tạnh.

Nếu không tôi sẽ thấy có lỗi khi cậu bị cảm lạnh.

Bà làm việc gì?

Chà, cậu biết đấy...

Sao cơ?

Tôi không muốn nói.

Mọi người luôn cười cợt công việc của tôi.

Tôi sẽ không như vậy.

Không, không phải cậu.

Tôi làm việc dọn dẹp. Tôi là lao công.

Ở công ty lớn?

Không lớn lắm, nhưng có nhiều kính.

Công việc rất mệt nhọc.

Chỉ có 4 người dọn dẹp 8 tầng.

Chúng tôi làm 2 ca,

một vào buổi sáng, một vào buổi chiều.

Giữa khoảng đó tôi làm những công việc riêng.

Ngày nay họ luôn tìm kiếm người dọn dẹp.

Tôi không bao giờ học được cách buôn bán.

Cậu sẽ không tin vài chuyện từng xảy ra đâu.

Một người chủ cho tôi đi trong chiếc Mercedes của ông ta.

Với tài xế riêng.

Tôi là ai mà dám từ chối chứ?

Ông ta có một nhà máy hay gì đó.

Cậu nên mặc đồ có màu sáng hơn, Ali.

Mọi người sẽ có thiện cảm hơn.

Tôi? Quần áo sáng màu? Tại sao?

Tôi không có ý chê trách gì

nhưng quần áo tối màu trông rất buồn bã, đúng không?

Không rõ. Có lẽ vậy.

Thật tốt khi nói chuyện với ai đó.

Hầu hết thời gian tôi ở một mình.

Thật ra là mọi lúc.

Các con tôi có cuộc sống riêng của chúng.

Cô có nhiều con?

Ba. Hai trai và một gái.

Chúng đều đã kết hôn.

Ở đâu? Thành phố khác?

Không, ở đây.

Nhưng chúng có cuộc sống riêng của mình.

Chúng tôi gặp nhau vào những dịp đặc biệt, nhưng...

Ở Morocco chúng tôi,

gia đình luôn ở bên nhau.

Người mẹ không bao giờ cô đơn. Như thế là không tốt.

Mỗi nước có một phong tục riêng.

Để tôi xem mưa đã tạnh chưa.

Trời vẫn mưa lớn.

- Có lẽ... - Sao?

Sao cậu không lên phòng tôi một lát? Chúng ta sẽ uống chút cà phê,

và có thể tý nữa mưa sẽ tạnh.

- Tôi muốn, nhưng... - Mọi người luôn nói “nhưng.”

Và không có gì thay đổi.

Thôi đi nào!

Tôi có một chai Cognac.

Quà giáng sinh từ con trai lớn của tôi.

Cậu thích Cognac chứ? - Cognac? Có.

Được rồi.

Không vui vẻ gì khi uống rượu một mình.

Chào buổi tối, bà Kurowski.

Tôi muốn trả bà 3 mark, 50 xu mà tôi đã nợ.

Đây. Cảm ơn nhiều.

Cảm ơn. Chúc ngủ ngon.

Chúc ngủ ngon.

Đi nào.

- Sao vậy? - Biết gì không!

Bà Kurowski đem một tên ngoại quốc về phòng.

Sao cơ?

- Một tên da đen. - Dân da đen?

Chà. Không phải dân da đen nhưng khá đen.

Bà ta cũng không phải người Đức thực sự.

Kurowski, nghe họ là biết!

Trên đó thế nào nhỉ?

Tôi tự hỏi bà ta định làm gì với hắn.

Chịu! Chắc là định mua thảm.

Vào lúc 9:30?!

Ai mà biết?!

- Ngủ ngon, bà Karges. - Ngủ ngon.

Cà phê rất ngon.

Nhà tôi bảo "cà phê của Emmi có thể đánh thức người chết".

Cậu muốn dùng thêm rượu không?

Tất nhiên rồi.

Chồng tôi là người Ba Lan,

không phải người Đức.

Ông ấy làm công nhân trong chiến tranh.

Rồi sau đó ở lại đây luôn.

Bố mẹ tôi vẫn còn sống.

Họ nói, “Emmi,

việc này thật đáng xấu hổ.”

Đó là bởi vì ông ấy là người nước ngoài,

Cậu hiểu không?

- Cạn ly. - Cạn ly.

Bố tôi ghét tất cả người nước ngoài.

Ông ấy là đảng viên, đảng của Hitler.

Cậu biết Hitler không? - Hitler? Có.

Tôi cũng tham gia đảng. Mọi người đều thế, gần như.

Nhưng Frantizek và tôi rất hợp nhau.

Đó là tên của chồng tôi.

Nhưng sau đó ông ấy gặp vấn đề về gan.

Ông ấy uống quá nhiều. Nhưng lại luôn rất vui vẻ.

Ông ấy mất năm 1955.

- Uống thêm không? - Có.

- Còn cậu? Cậu kết hôn chưa? - Chưa kết hôn.

Thế còn cha mẹ?

- Parents dead (???). - Cả hai người?

Cha đã già. Còn mẹ bệnh rất nặng.

Có anh chị em nào không?

- Có năm người. - Năm?

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left