لومړۍ 200 کرښې.
Tóm tắt
Nạn nhân là Helle Anker. Bà ta có con với Natalie Anker,
và có một người con trai từ hôn nhân trước, tên là Morten Anker.
- Không! - Tôi không hề chạm vào cô ta!
- Tình trạng gia đình bà thế nào? - Cô đang làm gì thế?
- Nói chuyện phiếm. - Hai ta chỉ làm việc với nhau, thế thôi.
Mẹ biết con không muốn gặp mẹ. Saga, bố con đang hấp hối!
Jennifer đã đi rồi. Chỉ còn lại mẹ con ta thôi, Saga.
Tôi đã đến chỗ giấu tiền. Nhưng số tiền đã biến mất.
- Cậu nghĩ là tớ lấy à? - Anh sẽ chạy trốn.
- Aleks... - Không thì chúng sẽ giết em.
Helle Anker là một người đồng tính nữ hiện đại,
muốn phá hủy gia đình hạt nhân và phỉ báng truyền thống.
Tôi hy vọng cái chết của bà ta đồng nghĩa
những ý tưởng điên rồ đó sẽ được chôn vùi cùng bà ta.
Mong anh có một chuyến đi vui vẻ.
- Đến nhà cô thôi. - Được.
Cô ấy sống ở quận Valby. Làm quản lý một cửa hàng.
- Hay làm văn phòng gì đó. - Cố ngủ đi.
Vậy giờ bà cần một người đến đó phải không? Chọn tôi đi.
Xem hồ sơ vụ án đi, rồi đến Thụy Điển gặp Saga Norén.
Được.
Tập hai
Đoạn phim bà nói về cái chết của Helle Anker đã nhận được nhiều phản ứng.
Đúng, và có nhiều phản ứng tích cực.
- Bà vui mừng khi bà ấy chết ư? - Tôi không nói thế.
Tôi mừng khi chúng ta không phải thấy thêm thí nghiệm nào trên con trẻ nữa.
Những ý kiến như vậy có thể xúi giục một số người "xử lý vấn đề" theo hướng tiêu cực, đúng không?
Chúng ta có nên bãi bỏ quyền tự do biểu đạt vì người khác hiểu sai không?
- Tôi không nói thế. - Cô có ý đó đấy.
Chúng ta sẽ xem đoạn phim bà đăng tải tuần trước.
Liệu có quá đáng khi đòi hỏi Giáo hội đưa ra một thông điệp rõ ràng?
Và là một thông điệp theo lời Chúa không?
Tôi không nghĩ vậy.
Các bạn biết tôi không có ác cảm với người đồng tính.
Đương nhiên họ có thể sống cùng chúng ta và có quyền hợp pháp như bao người.
Nhưng tại sao họ được làm lễ cưới trong nhà thờ?
Đó là câu hỏi cho ông, Fabian Christensen.
Ta tuyên bố hai con là bạn đời
trước sự chứng kiến của Chúa và người thân.
Ông là một linh mục và là người ủng hộ mạnh mẽ hôn nhân đồng giới.
Tôi không hiểu sao ông có thể cùng là một người,
và tại sao Giáo hội chưa trục xuất ông.
Kinh Thánh đã nói dứt khoát.
Nếu ông là người Công giáo,
mà tôi thì không tin, và là linh mục
vào thời điểm Kinh Thánh được viết, thì ông đã bị ném đá đến chết rồi.
Thế mà họ nói ngày xưa không khá hơn...
Bà không thấy đó là vấn đề
khi có người coi đoạn phim này khuyến khích phạm tội ư?
Cô thấy đó là vấn đề khi tôi thể hiện một quan điểm có thể thiếu thận trọng
- nhưng không trái luật à? - Tôi không nói thế.
Thế thì cô nên phát biểu rõ ràng hơn, vì cô có ý như thế đấy.
Cây cầu Phần ba
Anh là ai?
Tôi là Henrik Sabroe, cảnh sát Copenhagen. Ông là ai?
Lars Andersen, giám đốc.
Tôi chỉ muốn kiểm tra chiếc xe trước khi sử dụng lại.
- Đồng nghiệp của anh nói đã kiểm tra xong rồi. - Có vẻ như vậy.
Cô ấy hỏi người đầu tiên có mặt sau khi sự việc xảy ra là ai.
"Cô ấy" là ai?
- Cảnh sát người Thụy Điển ấy. - À.
Tôi đã biết rồi. Kjell Söder đã có mặt đầu tiên.
Kjell Söder à? Ông ấy có ở đây không?
Có.
Có lẽ anh sẽ lái một mạch đến. Ta có thể...
Chúng ta nói sau được không?
Anh phải đi đây. Ôm em.
Saga, đi với tôi.
Cô thế nào?
Tôi đã vi phạm quy định khi mang súng về nhà.
Tôi không nhớ đến việc đó sau chuyện xảy ra ở chiếc xe dã ngoại.
- Rồi, nhưng cô cảm thấy thế nào? - Tốt.
Chuyện xảy ra với Hanne là một sự kiện gây chấn thương tâm lý.
Lúc tôi đến thì thấy cô đang tự trách bản thân.
Ông đã nói tôi không thể biết trước.
Morten Anker là một cựu chiến binh có biểu hiện hoang tưởng rõ ràng.
Tôi không thể đi đến kết luận hắn lắp đặt mìn cọc.
Vụ nổ có thể ảnh hưởng đến cô.
Chưa đến mức tôi không thể làm việc.
Đúng, nhưng tôi có thể thấy cô đang lo lắng.
Nếu cô không nói, tôi đành phải cho cô nghỉ phép, dù cô muốn hay không.
Mẹ tôi đã đến.
Mẹ cô ư? Tôi chưa bao giờ nghe cô nói về mẹ cô.
Không, vì tôi không bao giờ gặp bà ấy.
Tôi chưa gặp bà ấy đã 20 năm.
Bà ấy đến làm gì?
Bố tôi sắp chết, bà ấy muốn tôi đến bệnh viện thăm ông ấy.
- Cô không đi à? - Không, họ chẳng ra gì.
Nên tôi đã cắt đứt quan hệ với họ.
Cô muốn nói chuyện không? Tôi có thể giúp gì không?
Không.
Nếu cần thì cô biết tìm tôi ở đâu rồi.
Đúng. Ở đây hoặc căn hộ mới của ông ở Copenhagen.
Chính xác.
Tôi biết cô không thích, nhưng tôi nghĩ cô cần một cái ôm.
Được.
Tôi là Henrik Sabroe, cảnh sát Copenhagen. Bà Lillian cử tôi đến.
Chào mừng. Tôi là Hans Petterson.
Tôi là chồng của Lillian và là sếp của đơn vị phía Thụy Điển.
Đây là Saga, người phụ trách vụ điều tra.
- Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö. - Xin chào.
- Tôi được phép làm việc chưa? - Rồi.
Morten Anker, 27 tuổi. Con trai của Helle Anker và Villy Bartram.
Ông bố đã chết năm 2003.
Đã ba lần đến tỉnh Helmand ở Afghanistan theo ISAF*.
- Lần cuối kết thúc rất tệ. - Tệ như nào?
Đội của hắn bị cáo buộc cưỡng hiếp một cô gái làng.
Hắn cùng hai người nữa bị bắt giữ và tra tấn trước khi được thả về nhà.
- Rối loạn căng thẳng sau chấn thương à? - Ừ.
Sau đó hắn rời quân ngũ và sống nhờ lương hưu quân nhân ít ỏi.
Những năm gần đây thì không thấy nhiều thông tin.
- Máy quay trên phố thì sao? - Tôi đã có đoạn phim.
Nếu tôi quay lại 15 phút trước khi hung thủ
ngắt các máy quay thì có quá nhiều xe cộ lọt vào ống kính.
Máy quay nào vậy?
Giữa nơi gây án và nơi tìm thấy xác.
- Ta đã biết chắc hắn đi tuyến này chưa? - Chưa, nhưng rất có khả năng.
Hắn dùng xe chở hàng. Bắt đầu với xe tải cỡ nhỏ và xe có khoang hành lý. Tìm tất cả chủ xe đi.
Người đầu tiên đến công ty Andersen T&L sáng hôm tìm thấy xác
là Kjell Söder, có mặt lúc 5:20 sáng.
- Vào lúc đó cánh cổng không khóa. - Làm sao anh biết?
Tôi mới qua đó. Tiện đường đến đây.
Tay giám đốc nói là bảo vệ đến kiểm tra lần cuối vào lúc 3:47 sáng.
- Nhưng có lẽ cô đã biết rồi. - Chưa.
Nhất định hung thủ đã đến sau thời điểm đó.
Máy quay an ninh ở đó bị ngắt lúc 5:10 sáng.
Chi tiết về vụ án đã bị lộ.
Thợ xây dựng đã chụp ảnh bằng di động và bán cho báo chí. "Án mạng mặt hề."
Không đúng, khuôn mặt bà ấy là biểu tượng cảm xúc, không phải mặt hề.
- Bây giờ được gọi như vậy rồi. - Nhưng không đúng.
Họ đã kiểm tra xe của Anker. Không tìm thấy chất nổ nào nữa.
Saga, tôi có thể cử người khác đi với Henrik nếu cô muốn.
- Sao tôi lại muốn vậy? - Vì chuyện vừa xảy ra.
Không, không cần.
Cứ đi theo đi. Đừng đợi cô ấy mời.
Cái lúc cô ôm sếp của mình là sao?
Ông ấy cho rằng tiếp xúc cơ thể đơn thuần sẽ giúp tôi yên lòng.
- Cô cần được an ủi à? - Không?
- Xe đẹp thật. - Hầu hết mọi người nghĩ vậy.
Anh không được phép lái đâu.
- Anh đã xem kỹ hồ sơ vụ án chưa? - Tôi nghĩ là rồi.
- Chưa có nhiều manh mối. - Vậy anh không có câu hỏi à?
Cô đã đẩy Martin vào tù à?
Nếu ý anh là tố giác ông ấy thì đúng, chính tôi.
Tôi muốn hỏi vậy. Tôi có quen Martin sơ sơ. Tôi đã nghĩ hai người là bạn.
Đúng vậy. Đã từng là bạn thì đúng hơn.
Chắc phải khó khăn lắm.
Chuyện của Martin, rồi các đồng nghiệp.
Chúng ta có hệ thống pháp luật. Không ai được đứng trên luật.
Cô nói đúng.
- Anh làm gì thế? - Kiểu như ghi nhớ khu vực.
Đã chụp ảnh rồi mà.
Tôi biết.
- Cô ổn không? - Ổn.
Không cần hai người cùng vào đâu. Cô có thể chờ ở đây nếu thấy khó chịu.
- Tôi không rõ anh cẩn thận đến mức nào. - Tôi rất cẩn thận.
Sự nhận thức về bản thân anh có thể không đúng với thực tế.
Đúng, nhưng tôi nghĩ là phù hợp.
À.
Chẳng phải Helle đã nhận một vài thư đánh máy à?
Đúng.
- Anh có đi săn không? - Sao cô hỏi vậy?
Liệu đây có phải tim động vật không?
- Tôi không biết. - Trông giống tim người.
- Thế thì hơi to, đúng không? - Ừ.
Có thể là tim hươu nai gì đấy.
Nhìn này.
Thuốc chống trầm cảm, thuốc giảm căng thẳng.
Đều được kê đơn bởi một bác sĩ, tên là Marianne Givskov.
- Marianne! - Morten à?
- Tôi cần thuốc. - Tôi không cản được anh ta.
Không sao đâu, Ida.
- Ngồi xuống đã. - Tôi cần thuốc!
Được rồi, ngồi xuống đi, Morten. Rồi chúng ta từ từ nói.
- Đã có chuyện gì? - Tôi không động vào bà ta.
Anh đang nói tới ai?
- Morten? - Tôi không động tay vào mẹ tôi.
- Morten? - Tôi cần thuốc, tôi cần chúng ngay.
- Tôi không có thuốc ở đây. - Có!
Tôi không cất thuốc ở phòng này. Nhưng chúng ta có thể qua đó.
Sau đó anh có thể nghỉ một chút, rồi chúng ta sẽ nói chuyện.
Thuốc của anh đây.
Chúng ta quay về phòng chứ? Morten!
Tránh ra!
Morten không có xe. Gửi ảnh của hắn đến các trạm xe công cộng.
Họ chỉ cần báo cho cảnh sát nếu hắn xuất hiện.
- Được, ta cần một đội cảnh khuyển. - Anh lo đi.
- Phát lệnh truy nã hắn ở cả hai nước. - Cô luôn hách dịch như này à?
Tôi không hách dịch, tôi có năng lực, nhưng người Đan Mạch các anh không quen.
- Anh nhắn tin cho ai suốt vậy? - Chuyện riêng.
Anh đang nhắn tin trong giờ làm việc.
Cô ấy là Lene.
- Bọn tôi gặp nhau ở một bảo tàng hôm qua. - May mắn lắm.
Thống kê cho biết chỉ 2% số người được hỏi gặp được bạn đời nơi công cộng.
Tôi chẳng coi cô ấy là bạn đời đâu.
Với lại, tôi nhắn xong ngay đây.
Sao cô biết nhiều về mấy cái phần trăm và gặp nhau ở đâu với ai vậy?
- Tôi đọc rất nhiều. - Ra thế.
Nhưng chuyện này không tính. Buổi gặp đã được sắp xếp từ trước.
No comments yet. Be the first to leave one.