The Story of Ming Lan

The Story of Ming Lan (知否知否应是绿肥红瘦)

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

Specials

د خپرونې معلومات

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep68 vie
د لخوا تبصره tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

تګونه

other
په خپور شو: 2019-02-10
ډاونلوډونه: 53
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

MINH LAN TRUYỆN

Tập 68

Đại nương nương, người không biết đâu,

ngày đó khi ta sinh nó ra,

thai lệch khó sinh.

Đau đớn mất ba ngày,

mới có được cái mạng này.

Bây giờ Cố hầu,

một kiếm giết chết nó.

Sau này,

ta không thể gặp được nó nữa rồi.

Đại nương nương.

Ta đã gần đất xa trời rồi.

Ta chỉ hận,

chỉ hận không chết thay cho nó.

Ta là người không có duyên con cái.

Bà tốt hơn ta.

Ba đứa con của ta đều không giữ được.

Dù gì thì bà vẫn còn hai đứa.

Ai cũng nói là con cái là nợ kiếp trước.

Phật nói, có cầu thì đều là khổ,

con cái chết rồi,

chúng ta vẫn phải sống.

Bà đấy,

khi còn ở trong khuê các làm cô nương,

đã là người nghĩ không thông suốt.

Được rồi, nhanh đứng dậy đi,

hai bà lão cô đơn chúng ta,

ngồi xuống cùng nói chuyện.

Mời đứng dậy.

Từ từ thôi.

Lão thái thái, người nói là mệt rồi,

xin nếm thử,

rượu hoa đào mà đại nương nương,

tự tay ủ đi.

Làm phiền nội quan đại nhân rồi.

Vương đại nhân à,

sao khanh còn quỳ thế,

mau đứng lên đi, đứng lên đi.

Tạ thái hậu.

Bà xem mình đi, tốt biết bao,

còn có đứa con trai,

ta chẳng còn đứa con nào nữa.

Bà tốt hơn ta,

có đứa con ruột của mình,

có phúc.

Khuyển tử thấp hèn kém cỏi,

sao có thể đem ra bàn luận với bệ hạ?

Bệ hạ là con trời,

phụng mệnh trời.

Xem kìa, xem kìa,

sao lại quỳ nữa rồi?

Hai bà lão cô đơn chúng ta,

cũng sống mấy triều rồi,

chẳng qua là tán gẫu thôi.

Đến tuổi già,

chẳng phải cũng là chuyện con cái thôi sao?

Từ đại nội đến dân gian,

nói tới nói lui,

cũng chỉ có mấy chuyện này.

Mau đứng dậy đi.

Vâng.

Vâng.

Cố hầu,

người mà bà nói là giết con gái bà,

ta cũng nhìn thấy hắn lớn lên.

Con người hắn tài trí thì tốt,

chỉ là hơi trẻ tuổi,

thiếu chút lão luyện thành thục,

quá mức ngông cuồng.

Vừa mới nghe nói,

hoàng đế tuyên triệu,

hắn cũng kháng chỉ không tiếp,

cứ ở nhà chăm con.

Hắn,

hắn lại dám to gan thế này sao?

Ta cắt quá tay rồi.

Đại nương nương cũng hết cách,

tim đèn dài thì phải cắt.

Nếu người cắt nó,

thì nó có thể cháy lâu hơn một chút.

Tiễn khách đi.

Vương đại nhân, mời.

Mẫu thân, thế...

Gọi hai bát mì.

Cho hai bát mì sợi.

Được, được, được.

Bà à, bên dưới, bên dưới.

Mỗi lần có việc lớn thì phải bình tĩnh,

việc nhiều mà ăn ít đi,

không có tướng trường thọ đâu.

Ăn đi, ăn xong rồi nói việc chính.

Mẫu thân, đại nương nương...

Con xem chiếc đèn dầu này,

phụ thân con qua đời mấy mươi năm rồi.

Người đi trà lạnh.

Vương gia chúng ta giống như chiếc đèn này,

sắp tắt rồi.

Mẫu thân nói lời gì thế.

Tuy con không hăng hái phấn đấu,

làm mất đi phần lớn uy phong của phụ thân,

nhưng chốn quan trường chìm nổi,

con vẫn còn mấy phần tôn nghiêm mà.

Con tự xem lại chiếc đèn này đi,

trước mắt chúng ta vẫn còn cháy sáng,

nhưng chỉ cần cắt một nhát kéo,

thì còn lại gì?

Nếu phụ thân con còn sống,

thì dù muội muội con,

có thêm mười tội,

thì họ Thịnh, họ Cố kia,

có dám ra vẻ không?

Ta không chỉ là bảo vệ muội muội con,

ta còn phải bảo vệ thể diện của Vương gia.

Mẫu thân, nhưng… nhưng chuyện này…

Phụ thân con từ mảnh đất nghèo,

liều chết lăn lộn,

Vương gia không dễ dàng gì.

Bây giờ,

cũng đã có chút tài sản, quan chức nhỏ,

hà tất phải bất chấp thân mình vì người khác?

Cha mẹ yêu con,

thì phải tính toán sâu xa cho con cái.

Phụ thân con và ta từ chốn hoang vu,

giúp các con giành lấy,

một khoảng trời thênh thang.

Cho nên dù con không phải một người,

có tài năng,

cũng có thể đi trên quan trường đến ngày hôm nay.

Nhưng con đã giúp con cái con,

gây dựng thứ gì?

Chuyện này…

Hào quang quân tử, năm đời là hết.

Bây giờ con là chủ quân của Vương gia.

Chuyện lớn như vậy,

con nghĩ kỹ lại,

rồi cho ra quyết đoán.

Bất kể con chọn gì,

kẻ làm mẫu thân này,

cũng nghe con.

Vị trí của đương kim hoàng thượng có được từ tiên đế.

Phải là con của tiên đế,

mới có thể kế thừa hoàng vị.

Nhưng hoàng đế,

tin lời đám nịnh thần Cố Đình Diệp,

gươm ngựa sẵn sàng, rục rịch trù bị,

đi trái ý nguyện của tiên đế,

còn thất tín bội nghĩa,

vừa gọi Thư vương là cha,

vừa gọi tiên đế là cha.

Thiên hạ lấy đâu ra chuyện một con hai cha?

Hoàng đế nhân từ,

tiếc là gian thần vây quanh,

khó mà thi triển.

Cố Hầu gia xông vào thư phòng rồi.

Ngài ấy bảo chờ công tử ở đó.

Có nói đến vì chuyện gì không?

Không ạ.

Nhưng thấy sắc mặt ngài ấy,

có vẻ không tốt.

Có lẽ là không có ý tốt.

Nguyên Nhược.

Nếu Cố hầu đến để hỏi tội,

thì con chỉ có một câu.

Con dẫn người đến chỉ để dập lửa,

không có ý gì khác.

Chuyện này là do con tự ý định đoạt.

Chúng ta cũng là chỗ họ hàng,

con không thể thấy chết không cứu.

Người cười gì?

Ta đến đâu phải để dấy binh hỏi tội,

Nguyên Nhược hà tất phải,

gươm giáo sẵn sàng như vậy?

Thế người…

Người làm gì vậy?

Đêm qua Nguyên Nhược bất chấp an nguy,

dang tay cứu giúp.

Ta thay mặt cho cả nhà đến để cảm tạ.

Chuyện này…

Chuyện này con cũng không giúp được gì.

Nào.

Trước khi trở về,

lòng ta vẫn luôn thấp thỏm bất an.

Ngộ nhỡ ta không về kịp,

chỉ e mẹ con Minh Lan đã bỏ mạng rồi.

Sau đó nghe người làm trong nhà nói,

tiểu công gia của phủ Tề quốc công,

dẫn người đến dập lửa.

Nguyên Nhược,

lúc đó thâm tâm ta,

mới được nhẹ nhõm.

Là con tự ý định đoạt,

Hầu gia không trách cứ thì may quá.

Sao lại trách được?

Nguyên Nhược là chính nhân quân tử,

Cố nhị ta cảm kích bất tận.

Tiện tay giúp thôi, không có gì đâu.

Chuyện là...

Những chuyện trước kia,

đã qua cả rồi.

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left