لومړۍ 200 کرښې.
Anne.
Mary.
Đợi em.
Đợi em với.
Hôm nay vừa có một lời hứa hôn...
...Cho Anne, của dòng họ Carey.
Với con trai cả của họ, William.
Ồ, tốt quá.
Tôi đã từ chối. Đề nghị họ có thể hứa hôn Mary thay vào.
Mary.
Có danh gia vọng tộc cũng nhờ con gái.
Tôi nghĩ Anne có thể làm tốt hơn nhiều so với việc lấy con trai một thương gia.
Còn Mary thì không?
-Tôi nghĩ mình đã đánh giá thấp con bé. -Không, không, không phải vậy.
Tôi nghĩ con bé là đứa hiền lành hơn trong hai chị em, và có lẽ cũng là đứa khờ khạo hơn.
Mà muốn vươn xa trong thế gian này, cần nhiều hơn là một gương mặt dễ coi...
...Và một tâm hồn lương thiện.
Chị sẽ thắng em, chị sẽ thắng.
Hey.
Giỏi lắm, Anne. Giỏi lắm, các con.
Trông chị-- Trông chị hợp lắm.
Chị mong là không quá lố. Hôm nay là ngày dành cho chị em của chúng ta.
Ai lại muốn nổi bật hơn em mình.
Mary ơi, chị vào được không?
Nhìn em kìa.
Tươi trẻ hơn chị. Xinh đẹp hơn chị.
Lấy chồng trước chị. Chị mờ nhạt rồi. Chị là cô gái Boleyn còn lại thôi.
Không có đâu.
Vậy giờ thế nào đây, phu nhân Carey?
Liệu nhà mình--? Liệu nhà mình có mất luôn chị không?
Không, không bao giờ. Chị chỉ lấy chồng thôi mà.
Ngoại trừ chuyện đó ra, sẽ chẳng có gì thay đổi.
Thôi đi nào, George, để chị em một mình đi. Nó cần phải làm đẹp nữa.
Phải con trai không?
Hoàng tử chết rồi, thưa Hoàng hậu.
Không có được em trai cho con để vương quốc này bình an.
Mẹ xin lỗi.
Hãy báo cho Nhà vua.
Bẩm Đức vua.
Thần rất tiếc.
Nàng vui không?
Em đang rất vui.
Nàng không ước sẽ lấy ai cao quý hơn ư? Với một tước hiệu đi kèm?
Em chỉ mong một người chồng yêu thương mình.
Một người nghĩ đến điều này mỗi bình minh thức dậy và đêm trước khi đi ngủ.
Vậy nàng đã tìm đúng người rồi.
Anh ta cứ nhìn mãi.
-Ai? -Henry Percy.
Ôi chao, làm sao anh ta lại có hứng thú với chị?
Chị mơ mộng gì với người thừa kế độc nhất tài sản...
...Của điền chủ giàu có nhất nước Anh?
Ồ, chị đâu có biết chuyện đó. Chỉ là chị thích khuôn mặt anh ta thôi.
Ôi, thật không?
-Mà anh ta có đính ước rồi. -Đính hôn không phải là kết hôn.
Từ quỳ xuống cầu hôn đến bàn thờ của giáo đường là cả một hành trình dài dằng dặc.
-Chị gái. -Chào em trai.
Thomas.
-Một ngày đầy tự hào cho anh. -Đúng thế.
Nhà vua thế nào?
Đang lúc khó khăn lắm, Thomas.
Nhà vua và Hoàng hậu, trước đây kết hôn chồng vợ...
...Giờ hầu như không nói chuyện với nhau nữa.
Thất bại trong việc tìm nam thừa kế đã làm họ mòn mỏi.
Hoàng hậu lại vừa mất một đứa con nữa, một bé trai.
Em nghĩ ngày Nhà vua tìm quên từ một công nương khác sẽ không lâu đâu.
Về chuyện này, em đã suy nghĩ và rồi tự hỏi...
...liệu em có thể dâng tiểu thư Howard nào cho Nhà vua.
Anh có hình dung được chúng ta sẽ được hưởng giàu sang và quyền lực nhiều thế nào không?
Nếu ta có thể giúp cho Nhà vua vấn đề tế nhị này?
Anne thì sao?
Anh thấy, tuy con bé mang họ Boleyn, không chính thức thuộc về nhà Howard...
...Nhưng nó là con gái của chị ruột em.
Nhưng, Thomas, con bé là con gái đầu lòng, là đứa con anh cưng nhất.
Anh có muốn cho nó một cuộc hôn nhân đơn giản và ít cạm bẫy hơn không?
Như Mary?
Nếu Anne là một đứa đơn giản như Mary...
...Anh sẽ nói 'có'. Nhưng nó không phải vậy.
Con bé không bao giờ đơn giản cả.
Em có sợ không?
Một chút, chị ạ.
Lẽ ra chị phải có thể nói cho em nghe chuyện tối nay sẽ như thế nào.
Khuyên em nên làm gì.
Chị không phải là một người chị tốt.
Không ai có thể ước có một người chị tuyệt vời như chị.
Sáng hôm sau phải nói chị nghe hết nhé.
-Em hứa. -Không được bỏ chi tiết nào đâu.
Nằm xuống.
-Anne. -Chào cha.
Chào cậu.
Cha và cậu muốn gặp con.
Một cơ hội đã đến.
Một cơ hội mà nếu con thành công...
...Con có thể đảm bảo cho chính con và gia đình mình...
...Vị thế và phú quý nhiều không đếm xuể.
Đang có một sự chia rẽ trong hôn nhân của Nhà vua.
Gặp chuyện thế này, đàn ông nhất định sẽ tìm nguồn an ủi ở chỗ khác.
Vì cậu con có hảo hữu với Nhà vua...
...Nên chúng ta sẽ không đơn độc. Sẽ không lâu đâu...
...Trước khi những dòng họ khác cũng biết chuyện...
...Và xếp hàng dâng con gái họ cho Nhà vua.
Thay vì nhìn người khác kiếm lợi, tốt hơn ta nên--
Nên thế nào?
-Thay vào đó để con hầu giường Nhà vua ư? -Không, chuyện đó-- Không phải vậy--
Đúng thế.
Chính xác là thế.
Ơn mưa móc Nhà vua sẽ trút xuống đầu chúng ta-- Ý cha là chính con, nếu Nhà vua thích con.
Là người tình của Nhà vua Anh quốc không cớ gì lại hạ thấp phẩm giá của con được.
Và sau khi ông ấy chán chê với con thì sao?
Danh dự và giá trị của con sẽ bị phá hủy.
Ngược lại.
Trong tình cảnh đó, khi đã là lúc chín muồi...
...Để kén chồng cho con, thì ít nhất cũng là công tước hay hầu tước.
Con có chấp nhận thử thách này không?
Đừng từ chối.
Tháng tới Nhà vua và đội cố vấn của ngài sẽ đến và ở lại hai đêm.
Em của mình đã sắp xếp hết rồi. Xong cả rồi.
Em không ưng chuyện này. Tốn cả gia sản để chuẩn bị...
...Để ngôi nhà này sẵn sàng đón tiếp Nhà vua. Ta không đủ tiền.
Và nếu ngài không thích con bé thì sao đây?
Còn nếu mình chịu nhìn vấn đề một cách lạc quan một lần thì sao đây?
Được ăn cả, ngã về không. Anne nó hiểu chuyện đó.
Anne mà hiểu cái gì. Nó chỉ là một đứa trẻ.
Nói em nghe, từ khi nào người ta ngừng xem tham vọng là tội lỗi...
...Và bắt đầu tung hô nó như loại đức hạnh?
Mình nói thì dễ lắm.
Cả đời mình mình đã biết quyền thế giàu sang là gì rồi.
Đến khi em lấy mình, Thomas. Và em đã hạnh phúc khi từ bỏ hết mọi thứ.
Vậy nó ra sao, đêm tân hôn ấy?
Rất được chị à.
Thật ư? William Carey, một người tình mỹ mãn.
Vâng.
Ôi Chúa ơi. Anh ấy gấp gáp kinh khủng.
-Và anh ấy ngáy. -Không.
Nửa đêm anh ấy dậy và dùng cái bô tiểu...
...Ở ngay cạnh giường. Mới ghê làm sao.
Không.
Chị cũng có chuyện muốn kể em nghe.
Tối qua, cha đã đặt niềm tin vào chị...
...Và giao cho chị một trọng trách.
Kể đi, kể đi.
Làm xao lãng Nhà vua.
Chính Nhà vua Anh, trong chuyến viếng thăm của ngài.
Xao lãng Nhà vua?
Xao lãng ngài. Quyến rũ ngài. Hớp hồn ngài.
Nhà vua có vợ mà.
Chị biết. Nhưng ai mà biết được chuyện tương lai?
Nếu ông ấy thích chị, chị sẽ lấy được công tước.
Chị sẽ là một nữ công tước sung sướng.
Nhà vua.
Nhà vua sắp đến.
-Nhà vua. -Chú ý vào.
Nhà vua.
Vào đúng chỗ.
Nào, tất cả mọi người, vào vị trí. Nhà vua đến.
Đưa lũ ngựa vào sân và chuẩn bị.
Thằng nhỏ quay thịt đâu rồi? Nó đâu?
Đến đây.
Em có nghĩ ông ấy sẽ thích chị không?
Chắc chắn rồi, chị gái.
Làm sao có thể không thích chị được?
Ngài Thomas.
Đức vua. Vô cùng vinh dự được đón tiếp người.
Công nương Elizabeth.
Xin phép được giới thiệu con gái tôi, Anne.
Con gái? Chẳng ai nói là có một cô con gái cả.
Nếu biết hẳn chúng ta đã đến sớm hơn.
Đức vua.
Anne, Anne. Ngủ đi, tối nay hãy giữ sức.
Ngày mai sẽ có một cuộc đi săn. Con phải làm cho xuất sắc.
Quyết định là ở ngày mai.
Chào buổi sáng, Anne.
Kính chào Đức vua buổi sáng.
-Nàng đi ngựa với ai? -Một mình, thưa Đức vua.
Một mình?
Có một loại yên cương mới có thể ngồi một mình được.
Nhưng không có người đàn ông nào để tựa vào...
...Làm sao nàng ngồi vững trên lưng ngựa?
Như người thôi, thưa Đức vua.
Với cặp đùi của thần.
Đi thôi.
Sao lâu thế?
Họ đâu rồi?
Có ai bị thương không?
Lạy Chúa tôi, là Nhà vua.
Nhà vua? Cái gì? Đã có chuyện gì?
Con hươu dẫn chúng tôi vào trong rừng và đến một miệng vực sâu.
Mọi người đều sẵn sàng chịu thua và để con thú đi.
Trừ Anne.
Ôi, không. Làm sao? Nó biết cái vực đó.
Nó đã phải cưỡi ngựa qua đó cả ngàn lần rồi.
Rồi sao, và Nhà vua chạy theo, rồi ngài bị ngã?
Ôi Chúa ơi.
-Chuyện gì đã xảy ra? - Nhà vua bị ngã.
Ngài bị vài vết thương.
Tuy nhiên tôi nghĩ lòng kiêu hãnh của ngài còn bị thương nhiều hơn.
Là lỗi của chị.
-Anne. -Sao chị có thể?
Anh có thể làm ơn đưa Mary đến đây không?
Nàng là ai?
Mary, thưa Đức vua.
No comments yet. Be the first to leave one.