Pride and Prejudice - First Season

Pride and Prejudice - First Season

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

1 فصل

د خپرونې معلومات

Pride and prejudice[Mini 1995] Ep05 Tainted by Association
د لخوا تبصره mp3sony
download các sub của mp3sony tại www.mediafire.com/mp3sony-subtitle

تګونه

other
په خپور شو: 2010-03-25
ډاونلوډونه: 28
د اوریدلو معیوبیت: Yes

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN

Cô làm ơn, thưa cô!

Hai quý ông và một tiểu thư đang đợi cô

... ở phòng khách riêng. Một trong số họ là ngài Darcy.

Cảm ơn cô. Nói với họ tôi sẽ đến ngay.

Anh Darcy.

-Tôi hy vọng anh đã không phải đợi lâu. - Không lâu chút nào.

Cho phép tôi được giới thiệu em gái mình Georgiana?

Georgiana, đây là cô Elizabeth Bennet.

- Chị vẫn khoẻ chứ? - Tôi rất vui được gặp cô, cô Darcy.

- Tôi đã được nghe rất nhiều về cô. - Tôi cũng vậy.

Bingley cũng ở đây, và rất mong được gặp cô.

Anh ấy cứ nhất định đi theo chúng tôi.

Tôi có thể gọi anh ấy đến chứ?

Tất nhiên rồi! Tôi cũng rất muốn gặp anh ấy.

Tối hiểu rằng cô rất thích âm nhạc, và chơi rất tốt.

Ôi, không. Không tốt lắm đâu.

Nhưng tôi rất thích âm nhạc. Tôi hy vọng có thể nghe chị hát.

Anh tôi nói rằng rất ít khi nghe được những âm thanh tuyệt diệu đến thế.

Cô sẽ thấy. Nhưng tôi cảnh báo, anh cô đã hết sức phóng đại khả năng của tôi.

Không nghi ngờ gì là do những lý do ranh mãnh.

Ôi, không. Không thể như thế được.

Anh tôi không bao giờ phóng đại. Anh ấy luôn luôn nói sự thật.

Ngoại trừ thỉnh thoảng tôi nghĩ anh ấy đã quá tử tế với tôi

- Một người anh trai lý tưởng. - Tôi không thể nghĩ có người nào tốt hơn.

Cô khiến tôi cảm thấy một chút ghen tị. Tôi không có anh, chỉ có bốn chị em gái.

Tôi luôn mong có một người chị.

Cô Bennet!

Tôi đã rất vui khi Darcy nói với tôi cô không ở cách Pemberley quá 5 dặm!

Cô vẫn khoẻ chứ?

- Tôi có thể thấy là cô khoẻ. - Rất khoẻ, cảm ơn anh.

-Tốt quá, tuyệt vời! Còn gia đình cô? - Mọi người đều rất khoẻ.

Thật sao?

Xin cô thứ lỗi. Tất cả chị em cô đều ở Longbourn chứ?

Tất cả trừ một. Em gái nhỏ nhất của tôi đang ở Brighton.

Ah.

Có vẻ đã quá lâu...

...đúng là quá lâu, kể từ khi tôi được nói chuyện thoải mái với cô.

- Chắc phải vài tháng - Ít nhất phải hơn tám tháng.

Chúng ta đã không gặp từ 26 tháng 11, khi chúng ta khiêu vũ tại Netherfield.

Tôi nghĩ là anh đúng.

Tôi không nghĩ mình có thể có khoảng thời gian hạnh phúc hơn

vài tháng ở tại Hertfordshire.

Cô Bennet, em gái tôi có một điều muốn thỉnh cầu với cô.

Cô Bennet, anh tôi và tôi sẽ rất vinh dự

nếu cô cùng cậu mợ mình đến ăn tối tại Pemberley.

- Tối mai liệu có thích hợp không? - Cảm ơn cô, chúng tôi rất vinh dự.

Tôi có thể trả lời thay ông bà Gardiner. Chúng tôi chưa có dự định nào cả.

- Và chúng tôi có thể nghe cô chơi đàn chứ? - Nếu cô cứ nhất định như vậy, tôi sẽ chơi.

Thật tuyệt diệu!

Cô sẽ chơi lại chứ? Cô hát thật tuyệt vời.

Không tuyệt vời đâu, không chính xác cho lắm.

Cô đã thấy cách tôi hát vội qua những đoạn khó đấy.

- Đây quả là một nhạc cụ tuyệt vời. - Anh tôi đã tặng nó cho tôi.

- Anh ấy quá tốt. Tôi không xứng được thế. - Tôi chắc rằng cô xứng.

Anh cô nghĩ cô xứng, và như cô biết, anh không bao giờ sai.

Bây giờ đến lượt cô. Ôi, tôi nhất định muốn thế!

Trước tất cả mọi người sao? Tôi sẽ chơi đàn, nhưng làm ơn đừng bắt tôi hát.

Nếu cô muốn thế.

Xin thứ lỗi cô Eliza, có phải đoàn dân quân vẫn đóng tại Meryton?

Không, họ cắm trại tại Brighton vào mùa hè.

- Thật là mất mát lớn cho gia đình cô. - Chúng tôi chịu đựng rất tốt, cô Bingley.

Tôi nghĩ sự vắng mặt của một quý ông có thể là

nguyên nhân cho nỗi đau đặc biệt này.

Tôi không thể nghĩ ra cô đang nói đến ai.

Tôi thấy rằng có những quý cô tìm thấy ở anh Wickham sự dễ mến kỳ lạ.

Tôi xin lỗi. Tôi đã bỏ mặc cô. Sao cô có thể chơi mà không có ai lật trang.

Đây, cho phép tôi.

Eliza Bennet tối nay trông thật xấu quá!

Tôi chưa bao giờ gặp ai thay đổi nhiều như cô ấy kể từ mùa đông đến nay.

- Đúng thế, em thân yêu. -Cô ấy quá rám nắng và trở nên thô tục.

Louisa và tôi đồng ý rằng chúng tôi không muốn gặp cô ấy nữa.

Anh nghĩ sao, anh Darcy?

Tôi không nhận ra sự thay đổi nào.

Cô ấy có rám nắng một chút. Không có gì đáng ngạc nhiên khi đi du lịch vào mùa hè.

Về phần tôi, tôi thú nhận rằng, tôi chưa hề thấy vẻ đẹp nào nơi cô ấy.

Cô ấy không có điểm gì nổi bật. Màu da không được sáng.

Hàm răng tạm được, tôi nghĩ thế,

nhưng chỉ là thông thường.

Còn về đôi mắt mà người ta thỉnh thoảng cho là đẹp

tôi chưa bao giờ nhìn thấy vẻ gì đặc sắc

và trong cách cư xử của cô ấy có tính tự mãn ...

mà lại không đài các làm tôi không thể chịu đựng được.

Tôi nghĩ...

Khi lần đầu gặp cô ấy ở Hertfordshire, chúng ta đã ...

rất sửng sốt khi thấy cô ấy được cho là đẹp!

Tôi đặc biệt nhớ một ngày, anh Darcy, sau khi ăn tối ở Netherfield,

đã nói: "Cô ấy mà đẹp? Tôi nghĩ nên nói mẹ cô đã dí dỏm!"

Nhưng sau đấy dường như cô ấy đã trở nên khá hơn với anh.

nên tôi tin rằng có lúc anh nghĩ cô ấy khá xinh.

Vâng, nhưng đấy chỉ là khi tôi mới quen cô ấy.

và trong vài tháng kế tiếp tôi đã xem cô ấy là

người phụ nữ xinh đẹp nhất mà tôi được quen.

Không, không, cái màu xanh.

Đúng, cái đó được.

Tốt. Không, tôi tự làm.

- Xin lỗi cô. Những lá thư vừa tới. - Cảm ơn cô, Hannah.

Thật là một cô gái tốt. Rất sốt sắng.

Hai lá thư từ Jane! Cháu đang lấy làm lạ vì sao chúng ta không có...

Cái này ghi sai địa chỉ. Không có gì ngạc nhiên,

vì chị ấy viết không rõ ràng lắm!

Cậu mợ có giận không khi cháu định hoãn lại cuộc dạo chơi của chúng ta?

Không sao! Đương nhiên là cháu muốn đọc những lá thư của mình.

Chúng ta sẽ đi dạo tới nhà thờ và quay lại sau một tiếng nữa.

Cháu cảm ơn, mợ tốt quá!

Lizzy thân thương, chị hy vọng chuyến đi của em tuyệt vời như em mong ước

Mọi người rất nhớ em. Nhưng chị tin là cha nhớ em nhiều nhất.

Chị rất khó khăn để tìm được thời gian viết thư.

Những đứa em họ đã lấy đi hết thời gian của chị!

Nhưng chúng là những đứa trẻ rất thân thiện.

Mẹ của chúng ta tin rằng sự hồ hởi của bọn trẻ

gây ra chút thử thách cho thần kinh của bà.

Mẹ ơi...

Bà dành phần lớn thời gian ở trong phòng trên lầu hoặc với bà Philips

Lizzy thân thương,

khi chị viết những dòng trên, có một chuyện nghiêm trọng thình lình xảy đến

Nhưng chị sợ sẽ làm em hoảng hốt. Hãy yên tâm là mọi người đều ổn.

Chuyện chị muốn nói với em có liên quan đến Lydia tội nghiệp.

Lydia!

Người đưa thư hoả tốc đến lúc 12 giờ đêm qua, khi mọi người đang định ngủ.

Ông Bennet, chuyện gì vậy? Có phải chúng ta bị ám sát trên giường ngủ?

Lá thư đến từ đại tá Forster,

để báo cho chúng ta là Lydia đã trốn đi Scotland

với một trong những sĩ quan của ông ấy.

Nói đúng hơn là... với Wickham.

Ôi, Lydia!

Oh, ông Bennet, chúng ta đã bị huỷ hoại!

Em có thể tưởng tượng sự ngạc nhiên của cả nhà.

Tuy nhiên với Kitty chuyện này không hoàn toàn bất ngờ

Chị buồn, buồn lắm. Cả hai đều quá nông nổi!

Nhưng chị vẫn hy vọng điều tốt nhất, đấy là ...

nhân cách của anh ta bị hiểu nhầm.

Em ước em cũng có thể tin như thế.

Ít nhất sự lựa chọn của anh ta là không vụ lợi.

Anh ta hẳn đã biết cha chúng ta không có nhiều tiền.

Vâng, đúng thế.

Nhưng sao anh ta có thể làm thế?

Con bé quá ngờ nghệch.

Nhưng Wickham yêu Lydia sao? Cưới Lydia sao?

Đây là tiểu thư duy nhất mà tôi rất ghét khi phải chia tay.

Cả nhà mong chờ họ sớm trở về từ Gretna, như vợ chồng.

Chị phải dừng bút đây. Chị không thể rời xa mẹ lâu.

Chị sẽ sớm viết thư cho em ngay khi chị có tin mới.

Lizzy thân thương, chị không biết viết gì, nhưng chị có tin xấu cho em!

Dù việc kết hôn có khinh suất, giờ cả nhà lo sợ một điều tệ hơn:

Rằng Wickham chưa bao giờ có ý định kết hôn với Lydia cả!

Chúa vĩ đại, mình biết mà!

- Chị không thể nghĩ quá xấu về anh ta. - Em có thể. Lydia tội nghiệp.

Đứa con gái ngu ngốc đáng thương!

Đại tá Forster nói ông ấy sợ rằng

Wickham là người không thể tin tưởng được.

Con bé chỉ mới 15 tuổi.

Vừa tìm thấy dấu vết chúng ở Clapham. Cha sẽ ...

cùng đi với đại tá Forster để cố tìm ra chúng.

Chị không thể làm được gì nhưng xin em hãy về đây sớm nhất có thể!

Cậu mình đang ở đâu nhỉ?

Xin thứ lỗi, thưa cô.

Cô Bennet, tôi hy vọng là...

Tôi xin anh tha lỗi. Tôi phải tìm cậu Gardiner.

- Để làm một việc không thể bị trì hoãn. - Lạy Chúa! Chuyện gì đã xảy ra?

Tôi không thể cản trở cô, nhưng hãy để tôi đi,

hoặc để tôi phái người hầu đi tìm ông bà Gardiner.

- Cô không thể tự mình đi được. - Tôi phải...

Đến đây nào. Tôi yêu cầu thế. Mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi. Có ai không?

Tìm ông bà Gardiner về đây ngay.

- Họ đang dạo chơi ở... - ... nhà thờ.

Vâng, thưa ngài, xin chờ một chút.

- Cô không ổn lắm. Tôi gọi bác sĩ nhé? - Không. Tôi ổn. Tôi ổn.

Cô có cần thứ gì để làm dịu tình trạng hiện tại không?

Một ly rượu chẳng hạn? Để tôi lấy cho cô? Thật sự, trông cô yếu lắm.

Không, cảm ơn anh. Tôi không có chuyện gì cả. Tôi vẫn khoẻ.

Tôi chỉ đau buồn do tin khủng khiếp vừa nhận được từ Longbourn.

- Tôi xin lỗi. Hãy tha thứ cho tôi. - Không, không.

Tôi vừa nhận được một lá thư từ Jane, với những tin khủng khiếp.

Không thể giấu tin này với ai được.

Em út tôi đã rời bỏ bạn bè,

đã trốn đi,

đã sa vào mãnh lực...

...của Wickham.

Họ cùng nhau trốn khỏi Brighton.

Anh biết anh ta quá rõ để đoán được chuyện còn lại.

Con bé không có tiền, không có mối quen biết, không có gì thu hút anh ta.

Khi tôi nghĩ đáng lẽ tôi đã có thể ngăn chặn chuyện này!

Tôi đã biết về con người anh ta!

Nếu nhân cách của anh ta được biết đến, chuyện này đã không xảy ra.

Nhưng bây giờ đã quá trễ rồi.

Tôi thật sự đau buồn. Đau buồn, bị sốc.

-Nhưng tin này có đúng không? Có thật sự chính xác? - Vâng.

Họ cùng nhau rời Brighton vào tối chủ nhật.

Họ được dò ra là đến London, nhưng lại mất dấu.

- Họ tất nhiên sẽ không đi Scotland. - Rồi người ta đã làm gì để tìm cô ấy?

Cha tôi đã đi London.

Và Jane viết thư để xin cậu tôi giúp đỡ.

Tôi hy vọng có thể lên đường nửa giờ nữa. Nhưng có thể làm gì được đây?

Tôi biết không thể làm gì được.

Sao một người đàn ông có thể làm thế?

Làm sao để tìm được họ?

Tôi không có cả hy vọng nhỏ nhất.

Con bé sẽ đi luôn, và cả gia đình tôi

phải cùng chia sẻ sự suy đồi và nỗi nhục của con bé

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left