لومړۍ 200 کرښې.
NETFLIX GIỚI THIỆU
- Em có nên đổi sang tequila? Nhưng… - Sao không?
- Maharaja, hát cho tôi nghe đi! - Hát đi!
Sao anh ta lại đi phía đường này? Chuyện gì đây? Gì chứ?
- Sao anh ta lái xe như vậy? - Để tôi lái nhé?
- Anh lo hả, Maharaja? - Không phải.
Anh đang lo lắng.
Cô ơi, bò!
Dĩ nhiên, con bò sẽ không đi đâu.
Ôi trời, con bò này!
Đúng là sinh nhật vui nhất. Chẳng được thế này nếu…
Chúc mừng sinh nhật em…
Ôi, Chúa ơi.
Chúc mừng sinh nhật em
Anh đúng là…
Chúc mừng sinh nhật Pinky
Chúc mừng sinh nhật…
Xin lỗi, không nên bắt đầu theo cách này.
Nhưng tôi là người Ấn,
dân tộc tôi có một phong tục lâu đời được tôn trọng
là bắt đầu câu chuyện bằng cách cầu nguyện.
Tôi cũng nên bắt đầu bằng cách hôn chân thần linh, nhưng thần nào?
Đạo Hồi có một thần. Đạo Thiên Chúa có ba thần.
Đạo Hindu bọn tôi có 36 triệu thần.
Tổng cộng là 36 triệu lẻ bốn
chân linh thiêng để tôi chọn.
Có những người nghĩ mấy vị thần này không tồn tại,
nhưng ở nước tôi, chơi kiểu ba phải có lợi hơn.
Doanh nhân Ấn Độ phải trung thực và đểu giả, mỉa mai và tin tưởng,
láu cá và chân thành, cùng một lúc.
Ôn Gia Bảo, thủ tướng Trung Quốc,
tháng này sẽ tới Ấn Độ để gặp các doanh nhân hàng đầu Ấn Độ.
Ông mong hiểu thêm về nền kinh tế tăng trưởng của Ấn Độ.
Cả thế giới đang dõi theo cuộc gặp gỡ của hai siêu cường kinh tế này.
Gia Bảo dự định…
Ông Gia Bảo kính mến.
Khi tôi nghe tin ông sắp tới gặp các doanh nhân Ấn Độ,
tôi biết là phải gửi email cho ông.
KÍNH GỬI: ÔNG ÔN GIA BẢO, VĂN PHÒNG THỦ TƯỚNG, BẮC KINH.
Đất nước tôi, mặc dù không có nước uống, điện,
hệ thống cống, giao thông công cộng,
ý thức vệ sinh, kỷ luật, phép xã giao, hay sự đúng giờ,
thì vẫn có doanh nhân.
Thủ tướng Gia Bảo muốn hiểu về nền kinh tế thuê ngoài bùng nổ ở Ấn Độ…
Lâu nay tôi theo dõi sự vươn lên của đất nước ông.
Tôi biết người Trung Quốc rất yêu tự do và tự do cá nhân.
Người Anh cố biến các vị thành chư hầu,
nhưng các vị không cho phép.
Tôi hâm mộ điều đó, Thủ tướng.
Tôi đã từng là một người hầu.
Giờ tôi là một doanh nhân nổi tiếng ở Bangalore, Thung lũng Silicon của Ấn Độ.
Họ nói nó được đặt tên theo Thung lũng Silicon ở Mỹ,
nhưng tôi nghĩ ta có thể đồng ý nước Mỹ đã là quá khứ.
Ấn Độ và Trung Quốc mới là tương lai.
Tôi tin rằng tương lai của thế giới
nằm trong tay dân da vàng và da nâu,
giờ người da trắng, ông chủ cũ của chúng ta,
phí thời gian cho tình dục cửa sau, điện thoại di động, lạm dụng ma túy,
tôi sẽ kể với ông, miễn phí,
sự thật về Ấn Độ bằng câu chuyện cuộc đời tôi.
Đây là những thành viên được ăn ngon nhất và quan trọng nhất nhà tôi.
Sau chúng là bà tôi, Kusum già láu cá.
Bà ép anh tôi, Kishan làm việc trong tiệm trà.
Và bà lấy hết tiền của ba tôi, một người kéo xe.
Tôi tới từ làng Laxmangarh, một nơi chìm trong tăm tối.
Ấn Độ là hai quốc gia hợp lại,
một Ấn Độ sáng sủa
và một Ấn Độ tối tăm.
Tôi nghĩ người giàu như ông biết tôi xuất thân từ Ấn Độ nào.
Để hiểu sơ qua về tôi, không gì hơn được tấm poster
mà cảnh sát làm cho tôi vài năm trước
vì một hoạt động kinh doanh của tôi.
BALRAM HALWA CẦN HỖ TRỢ TÌM NGƯỜI MẤT TÍCH
Phải, cảnh sát đang tìm tôi. Vì sao?
Tôi sẽ giải thích,
nhưng ông phải hứa không phán xét gì tới khi tôi kể xong câu chuyện vẻ vang đó.
Đọc đi. Em đấy.
Không đọc được à?
"A, G, Z…"
Anh không dạy chúng gì à, đồ khốn vô dụng?
- Xin lỗi… - "Xin lỗi" gì?
"Ta sống ở vùng đất vẻ vang.
Đức Phật đã được giác ngộ tại đây.
Chúng ta biết ơn thần linh vì đã cho ta sinh ra ở đây".
Lại đây, cậu bé.
- Cô này là ai? - Nhà xã hội chủ nghĩa Vĩ đại.
Nhà xã hội chủ nghĩa Vĩ đại nói gì với trẻ em?
Bất kỳ cậu bé nghèo nào ở bất kỳ làng quê hẻo lánh nào
đều có thể lớn lên thành thủ tướng Ấn Độ.
Trong rừng, động vật nào là hiếm nhất
mà cả một thế hệ chỉ có một?
Cọp trắng.
Đó chính là cháu. Cọp trắng.
Tôi bảo đảm cháu sẽ có học bổng tới một trường ở xa đây,
ở thủ đô huy hoàng của chúng ta, Delhi.
Ba biết cái này gọi là gì không?
Gì cơ?
Nó gọi là "clavicle".
- Clavicle? - Clavicle.
Clavicle?
Và đây gọi là "shoulders".
Và đây gọi là "backbone".
- Thế đây gọi là gì? - Đây gọi là "cheeks".
- Thế đây gọi là gì? - Đây là "nose".
Thế đây gọi là gì?
Trong bóng tối, bọn tôi ngủ cùng nhau…
gác chân lên nhau như một sinh vật đồng nhất, con cuốn chiếu.
CÁ SẤU BƠI NHƯ THẾ NÀO?
NHÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VĨ ĐẠI MUÔN NĂM
Chào, Balram!
Lão Cò. Ông ấy là địa chủ cai trị làng bọn tôi
và thu một phần ba mọi thứ bọn tôi kiếm được.
Ông ấy thu của làng quá nhiều tiền đến nỗi chẳng còn mấy mà ăn.
Bọn tôi sợ con trai cả của ông ấy, Cầy Mangut, còn hơn ông ấy.
Và ba tôi luôn nợ tiền họ.
Đừng để tôi phải hỏi lại!
Nhóc con!
Thu dọn sách và phấn của em đi, ta đi thôi.
Tiệm trà à? Em phải tới Delhi chứ.
Ba chưa trả tiền cho chủ nhân.
Bà nói giờ em phải làm việc.
Kishan!
Cháu làm gì ở đó thế? Làm việc đi!
Giờ đập hết chỗ này đi.
Không thích làm à?
Cứ tưởng tượng em đang đập sọ anh ấy.
Này, cháu…
Ăn bữa tối đi.
Tôi không được đi học nữa.
Ăn đi.
Cuối năm đó, ba tôi bị bệnh lao.
Không chính khách nào xây bệnh viện ở Laxmangarh,
nên phải mất hai ngày sang một làng khác.
Tôi sẽ tìm bác sĩ.
Không có bác sĩ nào tới.
Lời hứa khi bầu cử dạy tôi
về tầm quan trọng của việc đừng nghèo trong thể chế dân chủ tự do.
Danh thần linh là chân lý…
Thậm chí khi chết đi, ông vẫn chống lại số phận.
Chống lại việc chết đi, tái sinh, và lại chết đi, mà chẳng để làm gì.
Khoảnh khắc đó tôi hiểu rằng,
ở Ấn Độ, giành được tự do là việc khó đến thế nào.
Sau đó, tôi nhận ra lý do tại sao.
Thứ vĩ đại nhất ở đất nước này
trong 10.000 năm lịch sử, là cái chuồng gà.
Chúng thấy và ngửi được mùi máu.
Chúng biết tiếp theo là chúng, nhưng không nổi dậy.
Chúng không cố thoát khỏi chuồng.
Người hầu ở đây cũng được dạy cách hành xử như vậy.
Đồ trên lưng anh ấy có giá ít nhất hai năm lương,
và anh ấy vẫn trung thực đưa lại tiền cho ông chủ
mà không động tới một đồng rupee nào.
Người hầu nào cũng thế.
Tại sao? Vì dân Ấn Độ là những người trung thực và tâm linh nhất thế giới à?
Không.
Vì 99,9% bọn tôi là gà trong chuồng.
Sự đáng tin cậy của người hầu mạnh đến nỗi
ông có thể đặt vào tay anh ấy chìa khóa để giải phóng
và anh ấy sẽ vừa ném trả ông vừa chửi.
Tôi đã học cách dùng thời gian để nghe trộm khách hàng.
Chờ đợi một cơ hội.
Anh uống trà nhé? Rót trà đi!
Một điều mà anh tôi đã từ bỏ từ lâu.
Làm nhanh lên.
Mày điếc à? Làm việc đi.
NHÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VĨ ĐẠI
Tôi biết chủ nghĩa cộng sản không tin thần thánh,
nhưng còn số phận?
Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy, con trai út của lão Cò, anh Ashok.
Anh ấy vừa từ Mỹ về Ấn Độ, tới Dhanbad,
nơi gia đình anh ấy kiếm tiền nhờ than.
Tôi biết ngay, đó là chủ nhân của tôi.
Cháu nghe trộm họ nói rằng cần một tài xế thứ hai cho anh Ashok.
Anh ấy vừa mới về…
Nhưng cháu đâu biết lái xe!
Cháu chỉ cần 300 rupee để học lái xe và…
Không! Cháu luôn xấc xược giống ba cháu.
Cháu sẽ ở đây với Kishan.
Bà tìm vợ cho anh tôi,
cho anh ấy hai tuần để ngủ với vợ,
và giờ anh ấy bị kẹt ở đây. Tôi cũng sẽ như thế.
Được rồi, quên đi.
Nếu cháu là tài xế, bà sẽ có tiền mua cả đàn trâu…
và cả làng sẽ ghen tị với bà.
Vậy là cháu sẽ thành tài xế cho địa chủ à?
Bà có thể thành người giàu nhất làng.
Hãy thề với các thần linh nằm trong đức tin của cháu
là mỗi tháng cháu sẽ gửi hết tiền cho bà đi.
- Cháu thề. - Đừng có cười!
Bấm tay thề đi!
Cháu đang bấm đây! Bà, nghĩ xem…
Bà sẽ thành người phụ nữ giàu nhất làng.
Cây gậy này sẽ biến thành vàng và khi bà vung lên như này…
cả làng sẽ xếp hàng để gặp bà.
Khoan! Bà làm món em thích nhất này!
Anh cứ ăn đậu bắp đầy dầu đi! Em sẽ ăn ở Dhanbad!
Giờ, tôi chỉ phải học lái xe nữa thôi.
Cẩn thận, đồ đàn bà!
Anh thuộc tầng lớp thợ làm bánh kẹo.
Tầng lớp chiến binh mới thuần hóa nổi con xe hoang dại này.
No comments yet. Be the first to leave one.