La Casa de Papel: de Tokio a Berlín
لومړۍ 200 کرښې.
CẢNH BÁO: PHIM TÀI LIỆU CÓ TIẾT LỘ NỘI DUNG CỦA MÙA NĂM
PHIM TÀI LIỆU NETFLIX
Lùi lại!
- Ta đã quay được rồi. - Cả đội!
Hãy tạm biệt Úsula!
Phải, tôi vừa mới chết.
Giờ bạn sẽ biết nó xảy ra như nào.
Quay hết chứ, đồ khốn?
Bạn sẽ được xem loạt phim này như chưa từng xem.
Tối qua, tôi ngủ mà không đóng cửa.
Chúng tôi đã bên nhau trong một thời gian dài.
Chúng tôi đã bị ghi hình lúc nghỉ ngơi…
lúc chiến tranh…
Đóng phim mệt lắm.
…cả khi cần sự riêng tư.
Tên khốn này đang quay mọi thứ…
Vậy thì, xin mời bạn.
Anh ấy chóng mặt, tóm lấy anh rồi đưa anh ra gờ tường.
Chúng tôi đã để dành cho bạn chỗ đẹp nhất,
muốn bạn xem Phi vụ triệu đô rõ nhất…
- Dịch qua một chút đi, Luis. - Đây. Xin lỗi.
…không cắt.
Ngực đầy mồ hôi.
Đây là phòng ngủ của chúng tôi.
Những buổi tập.
Bùm, bùm.
Những buổi tập thể lực.
Chúng tôi sẽ cho bạn thấy mọi cảm xúc ở phần phim căng thẳng nhất đời chúng tôi.
Nhanh lên nào.
Diễn!
Mấu chốt là cả đội vui và khỏe.
Chào mừng đến với đời tư của chúng tôi.
Để bạn xem phim.
Ban công của tôi đó.
Tôi sống trên đó. Nhìn kìa.
Về nhà sau nhiều ngày ở phim trường cho phép tôi thoải mái một chút.
Tôi lấy vali, ra khỏi xe đã đưa tôi về,
rồi leo bốn tầng cầu thang đến căn hộ của tôi vì không có thang máy.
XỨ BASQUE
Tôi nói: "Tôi sẽ uống cà phê", tùy lúc trong ngày.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng!
Tôi thích nơi này vì tôi được sống gần tất cả bạn học cũ,
những người hàng xóm chơi từ bé…
Đây là nhà.
Ừ thì, cảm giác cũng giống ở nhà một chút.
Vì chúng tôi đã làm việc cùng nhau từ rất lâu…
Khi trời đẹp, thật tuyệt khi ra khỏi nhà và làm việc ở đây.
Không quá khó để tập trung.
Sau khi thử nhiều thứ khác nhau trong đời,
tôi học lớp Masterclass của Tim Robbins, ông ấy dạy phương pháp của ông ấy.
Có bốn loại cảm xúc
bao trùm tất cả mọi thứ trong diễn xuất.
Tôi hay dùng màu xanh dương cho nỗi buồn,
màu hồng cho hạnh phúc,
màu cam cho sự giận dữ.
Màu này cho sợ hãi.
Ba cô gái ra ngoài để thương lượng với Tamayo trong tập này.
Trông họ rất kiên cường nhưng lại đang sợ hãi. Nên…
Họ bồn chồn, lo lắng.
Đây là khi Lisbon hét lên: "Đại tá Tamayo! Cờ trắng!"
Đại tá Tamayo!
Cờ trắng!
Cô ấy giận dữ hét lên nhưng cảm xúc ẩn sau đó là:
"Tôi sợ hãi".
Quân lính ngắm súng vào họ. Họ đi chân đất…
Nên đây là cảm xúc chủ đạo,
nhưng bạn sẽ chỉ thấy cảm xúc chính. Cảm xúc này.
Sự sợ hãi.
Chúng tôi đều thấy thế khi phải đối mặt với phần phim này.
Có thể bạn nghĩ chúng tôi biết cách diễn,
thực tế là không.
Vì chúng tôi chưa từng ra trận và không hề biết phải làm thế nào.
Chúng tôi muốn tăng sự khốc liệt của chiến tranh.
Chúng tôi cần sự khốc liệt hơn nhưng không biết các kiểu chiến tranh…
NHÀ SÁNG TẠO, GIÁM ĐỐC SẢN XUẤT, BIÊN KỊCH
…cách quay, việc vô cùng phức tạp.
Khi bạn làm những việc chưa từng làm, như ra trận,
rõ ràng khán giả đã xem nhiều về chiến tranh.
Nên nếu muốn làm họ bất ngờ, bạn phải xử lý những vấn đề mới.
ĐỒNG GIÁM ĐỐC SẢN XUẤT & BIÊN KỊCH
Bạn phải ra khỏi vùng an toàn để người xem thấy được điều mới mẻ.
Diễn!
Điều đó tác động xấu đến cuộc sống của chúng tôi.
Tôi làm phần phim này với tinh thần trách nhiệm cao cả.
Như tôi từng nói:
ĐẠO DIỄN & GIÁM ĐỐC SẢN XUẤT
"Ta phải làm phần này hay hơn, hoành tráng hơn.
Cao trào phải thú vị và hay ho hơn,
cần đẩy các nhân vật đến sát giới hạn".
Cả thế giới đang mong chờ phần phim này.
Ta không thể làm họ thất vọng.
Tôi nghĩ Vancouver luôn thực hiện những cảnh khó nhất để học hỏi từ chúng.
Chúng tôi luôn cố học những điều mới khi chưa từng ra trận.
BIÊN KỊCH & ĐỒNG GIÁM ĐỐC SẢN XUẤT
Đây là chiến tranh!
Chúng tôi dành ba tuần rưỡi ở đây, chỉ quay một đoạn.
Số 22.
Loạt phim phải tiếp tục.
Đó là khi chúng tôi biết được tiếng súng và tiếng nổ…
Mọi người chuẩn bị.
…có vẻ vui
…nhưng thực ra là phần chán nhất của buổi quay.
Thật điên rồ. Tôi phải diễn đi diễn lại nhiều lần.
Chúng tôi đã làm gì trong kho vũ khí? Hai đoạn trong ba tuần?
Thật mệt khi diễn một đoạn nhiều lần.
Nó làm tôi kiệt sức.
Không hề vui. Rất vất, tẻ nhạt và lặp đi lặp lại.
Quay 1500 lần, với 1500 triệu cảnh quay khác nhau.
Ở khía cạnh sáng tạo, chúng tôi thấy hơi…
bực bội vì quay một đoạn trong hai tuần.
Tôi ghét phim hành động.
Tôi không thể chịu được.
Phim hành động sẽ vui lắm.
Mấy giờ rồi? Chúng tôi quá tải rồi.
Họ phàn nàn.
Nó lặp đi lặp lại.
11:00 rồi à?
Tôi về nhà và đã nôn ra thứ màu đen.
Sáng hôm sau, chúng tôi quay tiếp.
Ta hết đạn rồi!
Họ thường thấy họ chỉ là con rối, phải không?
Kiểu như các búp bê nhỏ trên trường quay.
ĐIỀU PHỐI VIÊN
Phức tạp lắm.
Nhưng tôi sẽ xem lại sau và suy nghĩ về nó rất nhiều.
Tôi nói: "Tôi sẽ xem nó sau, thích nó và nói:
"Thật tuyệt khi ta quay trong hai tuần. Nó sẽ rất tuyệt".
Họ rắc một ít tro lên đầu chúng tôi.
Nó như muối và tiêu. Kiểu như họ sẽ cho tôi vào lò nướng.
- Cả người. - Họ vui khi phủ thứ đó lên chúng tôi.
Cho tôi nước, khăn giấy. Gì đó.
Của cưng đây.
Chết tiệt, bụi từ vụ nổ,
bạn nằm trên sàn, thứ này ở quanh bạn…
và mỗi lần như thế, bạn như kiểu… Mamma mia.
"Nhìn tôi này!"
Phòng thay đồ của nhiều nhân vật có tám hay mười bộ trang phục giống nhau.
QUẢN LÝ TRANG PHỤC
Ban đầu, cô ấy sạch sẽ, quay hai lần,
rồi năm lần nữa. Sẽ có máu, rồi bụi bẩn, rồi lửa…
Jesús giải thích cho tôi rất nhanh.
"Manila vào đi".
Anh ấy giải thích rất sống động.
Bùm! Có tiếng súng nổ!
May mà anh ấy ở đó.
Rồi anh nói: "Chết tiệt!"
- Chết tiệt. - Không sao, bình tĩnh.
Tôi nhìn anh ta và nói: "Tôi bị rối loạn tic. Mắt tôi co giật".
Không thể nào nhớ được…
"Tôi phải làm thế nào đây?"
Tôi nghĩ phức tạp nhất là phải
liên tục kiểm soát hai yếu tố chính.
Yếu tố phấn khích tạo cao trào cho mỗi phân đoạn.
Và sau đó là mọi yếu tố kỹ thuật, pháo hoa,
tốn rất nhiều thời gian trên phim trường. Chúng phải được thiết lập rất cụ thể.
Điều đó khiến họ rất mệt mỏi. Họ phải liên tục duy trì khả năng chịu
sự căng thẳng tột độ này trong các phân đoạn cần kỹ thuật cao.
- Chị sao không? - Tệ!
Đó là một trong những thứ đầu tiên tôi quay sau khi nghỉ quay vì đại dịch.
Tôi muốn cầm máy quay.
Tôi muốn cầm nó và chìm trong bụi đất
vì tôi biết nó là chiến hào, là kho vũ khí.
THIẾT KẾ TRỰC QUAN ĐỒNG GIÁM ĐỐC SẢN XUẤT
Nó rất chật chội.
Chúng tôi chiếu rất nhiều ánh sáng khác nhau,
khiến nơi này rất khó để quay.
Không ai nghe. Bạn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Chờ đã. Ngọn lửa đó rất mạnh.
Đội hiệu ứng đặc biệt liên tục phun bụi, hạt…
- Nhìn tóc anh ta kìa. - Khỉ thật.
Đột nhiên, có người xuất hiện và có thể tận hưởng mọi thứ.
- Đi thôi. - Nó không gây sợ tý nào.
Anh ta không phải người. Anh ta đã thành…
Một con rồng chết tiệt!
Một con rồng, hay như người địa phương tôi gọi là
Fallero Mayor, phụ trách khói lửa.
Khè lửa với súng phun lửa.
Nó thật hoành tráng và hài hước. Enrique Arce sẽ nói:
"Tôi là con rồng chết tiệt!"
Một con rồng chết tiệt!
Khè lửa như kẻ điên.
Anh ta nói sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì,
nhưng rõ ràng phải cẩn thận vì anh ta đang cầm vũ khí.
GIÁM SÁT HIỆU ỨNG ĐẶC BIỆT
Nó trông…
hơi nặng, rất tốn sức và rất nóng.
Tôi chọn sai ngày để bước sang tuổi 48.
Nhưng thật bõ công.
Bạn luôn có thể cố một chút.
Tôi sẽ thêm cảm xúc nếu bạn muốn.
Tuy nhiên, bạn có nguy cơ mất kiểm soát.
Đôi khi không thể không mất kiểm soát.
Cả tôi cũng thế.
May thay, lần đầu trả thù Gandía, chúng tôi có võ sĩ đấm bốc chuyên nghiệp.
Hovik. Ngoài đóng phim, anh còn là nhà vô địch hạng nặng Tây Ban Nha.
Nếu không là võ sĩ đấm bốc, tôi đã không diễn hay như thế.
Võ sĩ đấm bốc phải kiểm soát áp lực, cảnh giác nhưng thoải mái,
không bị ảnh hưởng bởi khán giả và phải đọc vị đối thủ.
Những điều đó cũng hoàn toàn đúng cho diễn xuất.
Năm 1997, tôi vô địch giải quyền anh nghiệp dư Tây Ban Nha.
No comments yet. Be the first to leave one.