لومړۍ 200 کرښې.
1 tháng 3, 1986
Này, dậy đi đồng chí, tới Hồng Kông rồi!
Diễn viên LÊ MINH - TRƯƠNG MẠN NGỌC
MẬT NGỌT
Tiểu Đình yêu dấu, cuối cùng anh cũng đã đến rồi.
Hồng Kông ở rất xa chỗ chúng ta. Chẳng có thứ gì giống với Vô Tích cả.
Xe nhiều, người đông lại còn cả bọn móc túi nữa.
Tiếng Quảng nghe vừa to vừa thô.
Tiểu Đình, anh nhớ em lắm.
Cậu muốn gì?
Xin hỏi có cô Lý ở đây không?
Một thằng Đại lục, mày muốn tìm gái hả?
Mấy đứa! Có khách nè...
Tôi đang tìm dì tôi.
Có ai biết nói tiếng Quan thoại không?
Có rất nhiều người nước ngoài ở đây. Nói đủ thứ tiếng mà anh không hiểu.
Dù là họ nói tiếng Quảng, anh nghe cũng không hiểu lắm.
Mọi thứ đều xa lạ, trừ dì anh.
Dì nói tiếng Quan thoại với anh.
Dì rất tốt cho anh cả một phòng riêng.
Có thể ngắm nhìn bên dưới mà còn có toilet riêng nữa
Cho nên anh không cần phải ra ngoài buổi đêm để đi tiểu nữa. Sướng hơn ở nhà.
Anh đang sống rất tốt đừng lo cho anh.
Người Hồng Kông thật kỳ lạ y như là họ chả cần làm việc.
Buổi sáng thì dậy trễ Đến tối thì ăn diện rồi đi chơi.
Dì nói với anh:
Đừng kêu tao là dì. Gọi tao là Rosie.
Lôxi. (Rosie^^)
Đúng rồi, vô đây đi.
Buổi phỏng vấn mặc cái này vô.
Mày mặc đồ kiểu này cảnh sát sẽ tống mày qua biên giới đó
Cảm ơn dì.
Cẩn thận. Nhớ đem tới tiệm giặc vào ngày đầu tiên mày lĩnh lương.
Một ngày nào đó, ông ấy sẽ về đây lấy nó.
Ý dì là dượng?
William.
Hai người có chút giống nhau.
Rosie, hàng giao tới rồi nè mau ra trả tiền.
William H.
Trời ơi, có lộn không vậy.
Chỉ là cửa hàng thịt thôi mà. Gì mà phải mặc đồ lịch sự vậy.
Thôi được rồi để tui dẫn nó đi mua đồ rẻ tiền mặc.
Được, sáng mai 6h tới đây đó là giờ làm việc của tụi này.
À quên nữa, nhớ dạy thằng ngố này mấy từ tiếng Quảng.
Biết rồi. Thôi cảm ơn nha.
Đi thôi.
Cảm ơn chú.
Đi!
Dì mày thương mày thiệt. Cho mày cái áo của Boozer (thằng xỉn).
Nhìn đường mà đi chớ!
Thằng chó taxi cỡ mày thì có lái taxi suốt đời.
Cho tới kiếp sau luôn!
Bỏ đi chú. Boozer là ai? Là William hả?
Cái gì mà William Dì mày bị cuồng William Holden.
Bữa tối đó bả nhặt được thằng xỉn ngoài đường. Rồi cứ nói với mọi người hắn là William Holden.
Mày hiểu không? Bả bịnh rồi. Bả bịnh rồi.
Tiểu Đình. Anh đã có việc làm rồi.
Công việc giao hàng rất thoải mái, lương cũng khá.
Anh kiếm được 2000$ mỗi tháng. Em có vui vì anh không?
Anh kiếm ra tiền còn nhiều hơn thị trưởng Thiên Tân nữa.
Anh đi nhiều lắm, nhất là khu Tiêm Sa Tứ, anh rành nó như lòng bàn tay.
Tiêm Sa Tứ là nơi mà điều gì cũng có thể xảy ra.
Tôi là chú lính nhỏ. Con nhà nông dân. Tôi đá đít tụi Nhật.
Thằng khùng.
Học tiếng Quảng là rất quan trọng ở Hồng Kông.
Nhưng mà mặc dù anh đã học, anh vẫn không hiểu mấy những gì người ta nói trên đường.
Tiểu Đình, ngày mai anh lãnh lương. Anh sẽ mua quà cho em.
Đây là nơi mà người Vô Tích sẽ chẳng bao giờ tới được.
Có ai cần giúp không?
Ngài muốn đặt chỗ?
Ham.. Hamburger.
Còn gì nữa không?
Ke khôngu.. Ke.. Ke khôngu ke.. Co.. Co..
Coke.
À phải! Coke!
Ở đây hay đem đi?
Ăn ở đây hay đem về nhà?
Ở đây!
Thông tin tuyển nhân viên.
Cảm ơn. Năm đô 60 xu.
Năm đô sáu mươi xu...
Rồi. Người kế tiếp.
Xin lỗi...
Quản lý, có người muốn hỏi. Xin bước qua bên.
Anh cần gì?
Chào anh. Muốn tìm việc hả?
Có nói được tiếng Quảng không?
Một chút.
Còn tiếng Anh?
Không rành lắm.
Anh ghi tên và địa chỉ lại đây.
Đây là tên và số điện thoại của tôi.
Tôi không thấy quản lý đâu.
Làm ơn đi mà.
Cảm ơn.
Anh đến từ Đại lục hở?
Ừ, sao cô biết?
Thì tiếng Quảng của anh đó! Quá tệ.
Thêm nữa lại không biết tiếng Anh, làm sao sống ở đây được.
Biết vậy, nhưng tôi có thể làm gì...
Ở đây có nhiều chổ dạy lắm. Hiểu ý tôi không?
À.
Mấy trường này có giáo viên chuyên dạy cho người từ Đại lục.
Thật ra thì tiếng Anh cũng dễ thôi.
Cô cũng là dân từ Đại lục qua hả?
Ai nói chứ. Tôi nói sành tiếng Quảng.
Nhưng mà cô cũng nói được tiếng Quan thoại mà.
Ai nói được tiếng Quan thoại thì không hẳn là người Đại lục. Còn ai không nói được tiếng Quảng thì trăm phần trăm là dân "ngoài bển".
Thế rốt lại có học tiếng Anh không?
Ê cho tôi cái này nha.
Muốn lấy cái này hả?
Ừ, tờ giấy này đẹp mà.
Tôi muốn viết thư về nhà bằng cái này, vẫn chưa có tiệm McDonald's nào ở quê tôi.
Để tôi đưa anh thêm mấy tờ.
Cảm ơn nha.
Vậy anh có muốn học tiếng Anh không?
Nếu tôi biết tiếng Anh thì tôi được làm ở đây?
Anh có thể làm bất cứ đâu nếu biết tiếng Anh.
Nhưng mà tôi đâu có muốn làm ở đâu khác.
Sao cũng được. Thế có học hay không?
100$ tiền đăng ký.
Tôi chỉ có 50$ thôi à.
Anh không có thẻ ATM?
Là gì?
Cái thẻ này để rút tiền.
Anh bỏ đút nó vô máy. Máy sẽ nhả tiền ra.
Tiền ra được hả?
Ừ, mà anh không có hả?
Hay thiệt ha.
Nếu anh không có...
... thì nên làm một cái đi, tiện lắm.
Để tôi qua xin họ, cho anh trả một nửa hôm nay thôi.
Tuần sau anh tới lớp thì trả một nửa còn lại, vậy ha.
Cảm ơn cô.
How are you?
Này cô em.
Lại lừa tiền đồng hương nữa hả?
Đâu phải đồng hương, anh ta tới từ miền bắc. Nói tiếng Quan thoại mà.
Đúng rồi.
$50 là hời lắm luôn họ còn miễn phí sách nữa.
Cảm ơn. Mà cô biết cô kia hả?
Tôi làm ngoài giờ ở đây mà.
Ngoài giờ?
Máy nhắn tin!
Máy nhắn tin. Cô siêu thiệt, người đầu tiên có máy nhắn tin mà tôi từng nói chuyện.
Được rồi, sống tốt nha.
Tạm biệt.
How are you?
I'm fine, thank you.
Just kidding. My name is Jeremy.
Bạn gái tôi kêu tôi là "Jamie".
"Jamie".
Nó là tên con gái mà?
Không phải, Jamie vừa là tên trai vừa là gái. Chắc cô nhầm Jamie với Jenny.
"Jenny".
Jump you son of bitch! Jump.
Jump you son of bitch! Jump.
You go to hell. (Mày đi chết đi)
You go to hell.
We go to hell.
I go to hell. (Tôi đi chết)
Hello.
Tan học rồi, về đi.
Tôi là Lý Tiểu Quân nè.
A! Nhớ anh rồi.
Đi thôi.
Cô đang vội hả?
Ừ, rất vội. Nhanh lên đi.
Có muốn đi nhờ xe không?
- Anh lái xe hả? Cũng được. Nhanh lên đi.
Anh biết không? Ở xứ này không ai cho đi nhờ mà bằng xe đạp hết.
Cảm giác như tôi được trở về Vô Tích vậy.
Cô nặng hơn bạn gái tôi.
Viết thư về nhà? (tiếng Thái)
Nhà.
Bạn gái.
Tôi không hiểu.
Cổ đẹp quá.
Father, mother.
Viết thư tình hả?
Chừng nào mày học được tiếng Anh rồi, nhớ viết cho William dùm tao.
Được mà dì.
Lại William? Ổng chết lâu rồi, thôi mà.
Tại sao họ cứ gọi tôi là ông chú Tàu vậy?
Ừ, họ phải gọi anh là thằng ngố mới đúng.
Thôi, họ gọi tôi là ông chú Tàu cũng được.
Anh chở cái này dùm tôi nha. Gấp lắm. Nhớ là để xa mấy con gà ra.
Tôi cũng đang bận mà.
Thôi đừng nói nữa, làm nhanh đi!
Thực ra thì mọi người dân Hồng Kông đều đến từ Đại lục. Tổ tiên của họ cũng đều là ông chú Tàu cả thôi.
Ăn ngon ghê.
Ăn dữ vậy chắc là sẵn sàng cho công việc rồi hả. Ngày mai nhớ tới giao hàng sớm 2 giờ.
Trời ơi, sao mỗi ngày mỗi nhiều vậy nè.
Đi đi, có gì tôi trả anh tiền xăng.
Xe đạp mà làm gì cần xăng.
Sao cái gì cô cũng biết vậy? Cô đâu được đi học.
Sao cái gì anh cũng không biết vậy? Thời gian rảnh anh làm gì?
Cái nào là xxx?
Cái này, cái này...
Cái này.
No comments yet. Be the first to leave one.