لومړۍ 200 کرښې.
Dịch: Quỳnh Chi
Phim này không phải là phim hình sự.
Tác giả cố gắng sử dụng âm thanh và hình ảnh để thể hiện
cơn ác mộng của một thanh niên mà sự yếu đuối của anh ta đã đưa anh ta
đến việc phạm tội móc túi, mặc dù anh ta không sinh ra để làm như vậy.
Tuy nhiên, sự phiêu lưu đó, bằng những con đường lạ lùng,
đã gắn kết hai tâm hồn, có lẽ sẽ không bao giờ biết nhau nếu không có sự phiêu lưu đó.
Tôi biết rằng thông thường những người làm những việc thế này không nói ra.
Những người nói ra thì không làm chúng.
Tuy nhiên tôi đã làm.
Tôi đã quyết định từ vài ngày nay.
Nhưng liệu tôi có dám không?
Lẽ ra tôi nên đi khỏi đó.
Tôi thấy phấn chấn làm được điều mình muốn.
Nhưng một phút sau tôi đã bị bắt.
Vì ông không thể xác nhận việc đó, vì ông không chắc.
Chúng tôi không giữ anh lâu hơn nữa. Anh được tự do.
Tôi muốn sắp xếp các suy nghĩ của tôi.
Tôi kiệt sức. Tôi đã ngủ đến sáng.
Một tháng rồi tôi chưa gặp mẹ tôi.
Tôi lưỡng lự…
Hãy đợi.
Tôi có chìa khóa. Tôi sẽ mở cửa cho anh.
Cô là ai?
Jeanne, hàng xóm.
Bà ấy thế nào?
Không khỏe. Bà ấy phiền muộn.
Bà ấy thiếu mọi thứ.
Bà ấy cần chính anh.
Nhờ cô đưa cho bà ấy số tiền này.
Anh không vào, không ôm hôn bà ấy à?
Tạm biệt, Jeanne.
- Anh sẽ quay lại chứ? - Có, có.
Jacques là một chàng trai tốt và tháo vát.
Thời gian vừa qua tôi tránh mặt anh ấy. Nhưng tối hôm đó…
Tôi không có việc. Tôi sẽ chấp nhận bất cứ việc gì.
Cậu có địa chỉ nào không?
Để cậu để trong túi à?
Lần này là nghiêm chỉnh.
Thế thì được. Thêm một lần nữa.
Cậu khéo sử dụng hai bàn tay cậu.
Tôi biết, nhưng cậu xứng đáng hơn thế.
Cần phải biết chờ đợi.
Bằng lòng với cái người ta dành cho mình.
Tôi sẽ mang tới cho cậu một bộ com-lê mới,
một cái cà-vạt…
Trông ông ta có vẻ quen quen.
Thật là ngốc, tôi đã chào ông ta.
Ông có nhận ra tôi không?
Tôi có thể trông dại dột nhẹ dạ,
nhưng tại sao tôi lại sợ ông ta?
Có nhiều tên ăn cắp không?
Rất nhiều. Đủ các loại.
Phong phú vô cùng.
Không phải tất cả các tên ăn cắp đều đáng sợ.
Một số có thể tha thứ được nếu như họ bị cái nghèo xô đẩy.
Tất nhiên.
Người ta có thể làm ngơ cho một số tên ăn cắp không?
- Cậu có lý thuyết về việc đó. - Tôi ư?
Nói đi.
Chẳng có gì mới.
Cứ nói đi.
Liệu chúng ta có thể chấp nhận việc một số người khéo léo, bẩm sinh
thông minh, tài năng hoặc thậm chí thiên tài,
cần thiết đối với xã hội,
hơn là đình đốn,
có thể được tự do không tuân theo pháp luật trong một số trường hợp không?
Có vẻ khó đối với tôi. Và nguy hiểm.
Xã hội có thể được lợi từ việc đó.
Cái gì sẽ phân biệt những người siêu đẳng đó?
Chính họ. Lương tâm của họ.
Nhưng anh tự cho mình là một người siêu đẳng.
Ông yên tâm. Chỉ lúc đầu thế thôi. Rồi họ sẽ dừng lại.
Họ không dừng lại, tin tôi đi.
Một tên ăn cắp hữu ích, sau đó, một người làm việc tốt?
Thế là thế giới đảo lộn!
Nó đã đảo lộn rồi. Việc đó có thể làm nó hết đảo lộn.
Michel, cậu có thể giải thích không?
Tôi đã giải thích rồi.
Họ sai lầm. Họ đã xin lỗi.
Tất nhiên.
Thật đáng khinh, đúng.
Nhưng tại sao cậu phải đến và nói với ông ấy tất cả những thứ đó?
Thứ nhất, cậu làm tôi nói về việc đó.
Thứ hai, cũng chẳng sao.
Đưa những cái địa chỉ đây…
Cậu sẽ đi chứ?
Sau khi tôi đã kiếm được ít tiền… Có phải đó là cái tôi cần không?
Có phải tôi đã hy vọng điều đó đưa tôi đến đâu đó?
Tôi không thể đối diện với việc quay lại phòng tôi.
Tại sao cuối cùng tôi lại dán mắt vào người đàn ông xa lạ kia?
Tất nhiên, cái ví đã nằm trong đó.
Làm thế nào lấy nó? Với ngón tay nào?
Tôi biết tôi phải cố gắng hơn nữa.
Tay tôi run làm rung tờ báo.
Tim tôi đập thình thịch.
Kết quả đầu tiên này khích lệ tôi.
Nhờ có may hơn là khéo léo.
Thế nào?
Lý thuyết của cậu không làm ông ấy quan tâm. Ông ấy quan tâm đến cậu.
Ông ấy đã đặt các câu hỏi cho cậu à?
Đừng lo. Bây giờ ông ấy biết rõ cậu là ai.
Về công việc của cậu, ra sao rồi?
Tôi chẳng cần gì.
Không gì à? Cậu có thể sống không nhờ vào cái gì không? Cậu điên rồi!
Cậu đi đâu? Hãy ở lại.
Tôi thay đổi đường đi từng lần, khi thì ở tuyến này, khi thì ở tuyến khác.
Tôi làm như vậy trong một tuần.
Móc túi được ít, đôi khi chẳng được gì, không đáng phải chịu rủi ro.
Trả lại tôi ví của tôi.
Anh có muốn tôi gọi cảnh sát không?
Những ngày sau đó tôi ở nhà,
thận trọng một cách bản năng, tôi chỉ ra ngoài để ăn tối.
Cô gái trẻ này đến tìm cậu.
Bật đèn lên.
Nhìn xem người vĩ đại này sống ở đâu! Ổ chuột!
Về mẹ tôi có phải không?
Bà ấy ốm lắm.
Bà ấy luôn hỏi tôi tại sao anh đến mà không vào.
- Cậu đã làm thế à? - Anh phải đến.
Cảm ơn, Jeanne.
Anh sẽ đến chứ?
Tôi phải đi ư?
Phải, đi đi. Jeanne sẽ chỉ đường cho cậu.
Cậu ích kỷ thật. Thế mà cậu nói cậu yêu mẹ cậu.
Hơn cả bản thân tôi. Nhưng xin cậu đi đi. Đi đi.
Cậu thật kỳ quặc.
Gì thế? Anh là ai?
Tôi cần phải biết.
15 phút sau đó, chúng tôi đã là bạn.
Lại đây xem.
Ở đó, trong cái quán bar nhỏ đó, Tôi đã học được hầu hết các mánh của tôi.
Anh ấy đã dạy tôi một cách tự nguyện và hết lòng.
Các ngón tay tôi cần được tập thêm để trở nên mềm dẻo.
Đối với phản xạ thì máy chơi bi là một phương tiện cực tốt.
Tôi chỉ về nhà để ngủ.
Nó ở đấy từ bao giờ? Tôi đã giẫm lên nó mà không biết.
Hãy đến nhanh - Jeanne.
Mặt bà bình thản. Bà đang ngủ.
Mẹ biết con không thích bị hỏi. Nên mẹ sẽ không hỏi con điều gì.
Mẹ nghĩ mẹ làm con chán. Bây giờ mẹ hiểu tất cả.
Bạn con đã đến đây. Cậu ấy nói với mẹ về con.
Về con à? Cậu ấy có nói điều gì xấu không?
Mẹ không cho phép điều đó. Không, cậu ấy mến con.
Mẹ đã lo lắng. Mẹ đã nhầm.
Con đủ thông minh để thành công nếu con muốn.
Bây giờ con muốn thế. Con muốn làm cho mẹ vui.
Nhưng mẹ sẽ đi xa, con ạ.
Chúng ta đều phải rời xa nhau.
Ngày mai mẹ sẽ khỏe hơn. Mẹ sẽ dậy được.
Bác sĩ đã nói thế. Phải không Jeanne?
Con chắc chắn thế.
Đây…
Tất cả những thứ còn lại.
Giấy tờ, thư từ, vài tấm ảnh.
Hết cả rồi. Giờ thì không quay lại phía sau.
Cô đi à?
Tôi phải đón em tôi ở trường về.
Jeanne...
Cô có tin là chúng ta sẽ bị phán xét không?
Có, nhưng đừng lo cho bà ấy. Bà ấy hoàn hảo.
Phán xét thế nào? Theo luật à? Luật nào? Thật là phi lý.
Anh không tin cái gì à?
Tôi đã tin vào Chúa, Jeanne, trong ba phút.
Một tuần sau, tôi vào một nhà băng có tiếng và tôi ngồi ở sảnh.
Tôi sợ.
Ông ấy đi khỏi chỗ tôi.
Chúng tôi chia tiền ở chỗ chơi bài.
Ở đó chúng tôi có thể công khai bỏ tiền ra.
Lần sau, chúng ta sẽ có ba người, chứ không phải là hai.
- Hiểu không? - Hiểu rất rõ.
Chúng tôi không nói nhiều. Trong suốt thời gian đó,
chúng tôi không hiểu nhau gì hơn.
Cậu lục đồ của tôi à?
Cậu lấy nó ở đâu?
Ở kia, trên bàn.
Những kẻ ăn cắp đều xấu xa.
Chúng lười biếng.
Barrington không phải là kẻ lười biếng. Ông ấy dành cả đời để đọc.
Để lừa dối những người giàu.
Ông ta ăn cắp của bạn bè. Cậu nghĩ thế là trong sạch à?
Thôi chúng ta ra ngoài. Đi nào.
Tuy nhiên, ông ta can đảm đấy. Thời ông ta, họ treo cổ những tên kẻ cắp.
Bây giờ là nhà tù.
Cậu có biết nhà tù là thế nào không?
- Tôi có thể hình dung. - Cậu hình dung làm sao được.
Cho tôi mượn nhé? Nếu cậu muốn.
- Vẫn những ý tưởng đó à ? - Vẫn thế.
Không đâu, trong mọi trường hợp, kể cả kẻ móc túi thiện nghệ nhất
cũng sẽ không giúp nhân loại tiến bộ được.
Tôi chưa bao giờ nói thế.
Thật phi lý.
Một câu hỏi nữa. Anh có nghĩ là có nhiều người đó không?
Nhiều người nào?
Những người siêu đẳng của cậu.
Ai biết được? Họ không bị bắt.
Nhưng anh nói là những người đó tồn tại.
Có thể anh biết một người?
Nếu tôi biết, tôi đã nói cho ông rồi.
Tất nhiên.
No comments yet. Be the first to leave one.