BBC The Birth of Israel

BBC The Birth of Israel

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

BBC The Birth of Israel 2008
د لخوا تبصره nguyenthucbk
Sub tải được kèm theo phim, reup lên subscene. phim dai 58 phut 43 giay- DVDrip 746 MB

تګونه

other
په خپور شو: 2010-05-05
ډاونلوډونه: 25
د اوریدلو معیوبیت: Yes

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

60 năm qua, Israel đã chiến đấu và giành được độc lập.

Với người Pa-les-tin, thất bại là một thảm họa.

và 2 phía vẫn không ngừng đánh nhau

World War II collection Người dịch dzunglee - teamsub: Upload

SỰ RA ĐỜI CỦA ISRAEL

60 năm trước, chuyện gì đã xãy ra khi Israel đang tượng hình và người Pa-les-tin định cư trên những vùng đất.

Nếu họ muốn hoà bình, họ cần vượt qua di sản của năm 1948.

Gaza - ngôi nhà đối với 1 triệu 4 người Pa-les-tin ,

Hầu hết họ là người tị nạn từ vùng đất nay đã trở thành Israel.

Chiến trường hiện nay, của cuộc chiến trường kỳ - diễn ra ngay và quanh dải Gaza.

Israel sử dụng không kích và những cuộc đột kích

người Pa-les-tin bắn tên lửa vào những thị trấn giáp ranh của Israel.

Cả hai bên đổ lỗi cho bên kia.

Hai dặm về hướng bắc của Gaza, đây là khu định cư Mordechai Yad.

Hàng ngàn hoả tiễn đã bắn vào Israel từ đây.

Lịch sử là không bao giờ xưa.

Khu định cư này - trang trại công xã - được thành lập trong thập niên 30 bởi người Do Thái từ Ba Lan.

Họ là những người theo chủ nghĩa phục quốc, chủ trương quay về vùng đất thánh và kiến tạo nhà nước của người Do Thái

Chúng tôi xây dựng xã hội từ bàn tay của mình.

Bằng những mô hình mới của cuộc sống, không chỉ bằng công nghệ cao.

Những khu định cư, và các đô thị phát triển.

Những mô hình này - nếu không có nó

bạn không thể hiểu được Israel là thế nào.

Chúng tôi đã xây dựng ngành nông nghiệp có lẽ là tốt nhất trên thế giới.

Những người theo chủ nghĩa phục quốc có nhiều hàng xóm, - những nông dân Pa-les-tin gốc A-rập đã làm nghề nông trong nhiều thế kỷ.

Quan hệ là bình thường, và hợp lý thân thiện.

Lúc đó là sau năm 1930, với việc mua đất ồ ạt,

cùng sự nhập cư ồ ạt,

đến nỗi người Pa-les-tin ý thức rằng sự tồn tại của họ đang lâm nguy.

Vào năm 1943, khu định cư lấy tên của Mordechai Anielewicz,

người Do Thái lãnh đạo cuộc nổi dậy ở khu ổ chuột Warsaw (Ba Lan) chống lại quốc xã Đức.

Họ đã thề rằng người Do Thái sẽ không bao giờ bất lực lần nào nữa.

Không có sự sống trong trại như Auschwitz. Auschwitz - cụm trại tập trung của Đức

Vậy là tôi quyết định, nếu sống sót, tôi sẽ trở thành nhà hoạt động theo chủ nghĩa phục quốc.

Và nhờ phép màu, tôi vẩn còn sống.

Yad Mordechai có riêng bảo tàng cho nạn nhân người Do Thái.

Họ cũng bảo tồn cánh đồng nơi họ chiến đấu với người Ai Cập trong suốt cuộc chiến năm 1948

Đây là nơi đã diễn ra những khoảnh khắc trọng yếu trong cuộc đấu tranh kiến tạo nhà nước Do Thái.

60 năm qua, người Israel đạt nhiều thành tích để ăn mừng.

Thật là một kỳ tích của quá trình dựng nước.

Nhưng với người Pa-les-tin, mỗi năm, lễ kỷ niệm lại nhắc họ

về những gì họ gọi thảm hoạ của họ.

Đối với họ, 60 năm vừa qua chỉ có sự trục xuất và tha hương.

Trong cuộc chiến của Israel, khảng 700,000 người Pa-les-tin thành người tị nạn.

Họ bỏ lại mọi thứ.

Họ để mọi thứ nguyên vẹn trong nhà của họ, tất cả mọi thứ.

Một số gia đình thậm chí còn để lại tiền, nữ trang của họ ở nhà.

.. và chạy. Với suy nghĩ rằng...

cơn bão sẽ dịu xuống sau 2 hoặc 3 tháng, rồi họ sẽ trở lại.

Nhưng Israel ngăn chặn họ trở về.

Nhiều người Pa-les-tin - láng giềng của khu Yad Mordechai ngày xưa - hiện vẫn ở quanh đây

tị nạn trong dãi Gaza.

Họ gọi nó nhà tù lớn nhất của thế giới.

Đó là cuộc chiến dẫn đến việc bứng tận gốc dân nông thôn ra khỏi ngôi làng của họ

Anh biết, người ông thôn gắn bó với cây ô-liu của họ thế nào,

gắn bó với gia đình nhỏ, với ngôi nhà,

với phương cách sống ... như thế nào

Đó là việc không thể hình dung nổi. Tôi muốn nói đến,

những người Pa-les-tin những cư dân lâu đời nhất

trên vùng cư trú Palestine

Người Pa-les-tin cũng cần tự vấn lương tâm một chút.

Tại sao nó trở thành thảm họa?

Họ có lẽ đã chấp nhận gần hết đất, và một nhà nước của riêng họ.

HỌ từ chối chúng, không phải chúng tôi.

Đó là năm 1947.

Chúng tôi không thể xin lỗi vì sai lầm của họ được

Năm 1897, phong trào của những người phục quốc ở châu Âu đã họp và ra tuyên bố

họ muốn thành lập 1 nhà nước Do Thái ở Palestine.

2 năm sau, thị trưởng Jerusalem

khẩn nài họ hãy để Palestine yên ổn, và cảnh báo

nếu không, sẽ có một cuộc nổi dậy của người Ả Rập

Sau cuộc họp năm 1897, hai giáo sĩ Do Thái được cử đến Palestine để xem thế nào.

Họ đã báo cáo rằng: "Cô dâu rất đẹp, nhưng nàng đã thuộc về người đàn ông khác."

Một số người theo chủ nghĩa phục quốc sớm cảnh báo việc đương đầu với khối Ả-Rập sẽ không thể tránh được

Những người khác tự thuyết phục rằng khối Ả-Rập sẽ chào đón họ,

vì họ sẽ đem về những tinh túy của châu Âu.

Đại đa số người Ả Râp ở Palestine sống theo phương thức truyền thống

trong khoảng 800 ngôi làng tự cung tự cấp.

Chính trị là ở địa phương, và bộ lạc.

Cuộc sống khó khăn

Nhưng trong những ngày trong trại tị nạn, điều đó trở nên lý tưởng, một giấc mơ đã mất.

Đời sống thôn dã thật tuyệt vời

Chúng tôi làm nông và bán mùa màng ở Ramallah, Hebron và Jaffa.

Chúng tôi có ô-liu, dưa hấu, dưa đỏ, lúa mì và vừng.

Tất cả những thứ đó.

Mọi người hài lòng và hạnh phúc.

Nước Anh làm chủ Palestine từ 1917 đến 1948.

Vào tháng 11 năm 1917, khi quân Anh đang chiếm đánh tới Jerusalem,

chiếm được Palestine từ người Thổ,

Ngoại trưởng ở Luân Đôn đã viết 1 lá thư mà sau này được biết như Tuyên cáo Balfour.

Tuyên cáo Balfour đã nói rằng nưóc Anh sẽ "xem xét ủng hộ việc thành lập tại Palestine

một nhà nước cho người dân Do Thái, và nỗ lực tốt nhất để làm cho nó xảy ra."

Tuyên cáo cũng nói nước Anh hiểu rõ ràng rằng "không có gì được thực hiện nhằm

phương hại đến các quyền dân sự và tôn giáo của cộng đồng KHÔNG Do Thái hiện ở Palestine

cũng như các quyền và tình trạng chính trị đang có của người Do Thái ở bất kỳ nước nào khác."

Có hàng loạt những lời hứa hoàn toàn mâu thuẩn với nhau trong tuyên cáo,

và nước Anh chẳng bao giờ tìm cách để giữ lời.

Kết quả là họ đã được coi như kẻ phản bội - từ cả hai bên.

Với những người theo chủ nghĩa phục quốc, đó là một bước tiến lớn.

Nhưng, như nhà văn Arthur Koestler đã nói, đó là ý tưởng bất khả thi

một quốc gia hứa với quốc gia này đất của nước kia.

Nó tạo nên 1 thỏa thuận gây ra xung đột vẫn tiếp diễn đến tận hôm nay

Lượng nhỏ cộng đồng những người Do Thái sùng đạo vẫn đang sống ở Palestine từ thời La Mã.

Người Do Thái mới nhập cư thì khác.

Nhiều người là đảng viên đảng xã hội và người vô thần, những người muốn thoát ngược đãi, và kiến tạo xã hội mới.

Một giấc mơ thay đổi bản thể Do thái từ 1 quốc gia của các chủ ngân hàng và thương nhân

thành quốc gia của những nông dân và chiến binh.

Vào năm 1929, một cuộc đụng độ nghiêm trọng ở chỗ này đây - Western Wall (Bức tướng phía Tây)

nơi linh thiêng nhất trên thế giới cho lời cầu nguyện của người Do Thái.

Hơn 100,000 Do Thái đã đến Palestine vào thập niên 1920,

Và một số có quan hệ tốt với người hàng xóm Ả-Rập của họ.

Nhưng khi việc nhập cư tiếp diễn, Và khi đất của người Ả-Rập đã được bán

cho việc định cư của người Do Thái, thì tình trạng căng thẳng dâng lên.

Rắc rối ở đây phát tán qua Palestine.

Những người Do Thái sùng đạo bị tàn sát ở Hebron.

Hàng trăm người chết ở cả hai phía, và sau vụ đó, không ai có thể ảo tưởng rằng

hai cộng đồng đang học cách giải quyết xung đột

Những sự kiện ở châu Âu đưa xung đột đến gần hơn

Sau năm 1933, Hitler quay quyền lực của liên bang Đức chống lại người Do Thái.

Heil! Heil!

Tôi đến Vienna ...

một năm sau khi Đức thống trị,

đó là năm rất , rất tệ cho một đứa trẻ như tôi.

Và, ...

Tôi muốn cha mẹ chạy trốn thật nhanh, nhanh nhất nếu được ...,

và nói với họ: "Con không muốn ở trong địa ngục"

Những người tị nạn Do Thái lấy lại tương lai.

người Pa-les-tin thấy tương lai của họ biến mất.

Họ trở nên giận dữ khi thấy

những vùng đất của họ đang bị đe dọa thật sự.

Người nhập cư Do Thái đang đe dọa lấn át họ

ngay trên đất nước của họ.

Ở thánh đường Hồi giáo "Độc Lập" ở Haifa, người Pa-les-tin đã sẵn sáng chiến đấu.

Nhà truyền giáo nổi tiếng nhất ở đây - người đực mệnh danh là Izzedine Al-Qassam.

Ông ta trở thành thủ lĩnh du kích, lãnh đạo các vụ tấn công vào người Anh và người Do Thái.

Người Anh đã giết ông ta, trong 1 cuộc đấu súng gần Jenin vào năm 1935.

Cái chết của ông ta là một trong những tia sáng cho cuộc nổi loạn toàn diện của người Ả-Rập .

Người Anh phải mất 3 năm để dẹp được nó

Đây là ngôi mộ của Qassam.

Hàng ngàn người đã đến đám tang của ông ta.

Những ngày đó, cánh vũ trang của Hamas, chịu trách nhiệm về nhiều cuộc tấn công liều chết, được đặt tên theo ông ta,

và những quả tên lửa người Pa-les-tin bắn ra khỏi Gaza cũng được gọi tên như vậy.

Người Anh nghiền nát cuộc nổi dậy rất tàn nhẫn đến nổi tổ chức xã hội Ả-Rập ở Palestine rạn nứt.

Nó làm kiệt sức sức chịu đựng của người Pa-les-tin,

3 năm của sự tước đoạt, tù đày,

tha hương của toàn bộ ban lãnh đạo người Pa-les-tin.

Với hệ quả đó, khi những vấn đề thực sự của đời sống của chúng tôi xảy ra

Palestine chẳng còn ban lãnh đạo nào.

Tấn công vào người Do Thái cũng gia tăng quyết tâm của họ để chiến đấu.

Tôi thấy người Do Thái đột ngột chạy khỏi Jaffa

đến Tel Aviv. Rồi tôi nghe là

người Ả-rập đã tấn công người Do Thái ở Jaffa,

... hạ sát, giết người cướp của, khoảng chín và hơn 50 người thương vong.

Và họ trở thành người tị nạn.

Tôi không thể hiểu được

Tại vì tôi không thể hiểu người Do Thái tị nạn ... trên chính quê cha đất tổ của họ.

Dân quân Do Thái lớn nhất được gọi là Haganah - tiếng Do Thái cổ là "lực lượng tự vệ".

Từ những năm 1930, nó đã được mở rộng thành đội quân ngầm.

Nó đã được hướng dẫn từ toà nhà này trong Jerusalem, trụ sở chính của Cơ quan đại diện Do Thái.

Chỉ huy của nó, người sau này trở thành thủ tướng đầu tiên của Israel - là David Ben-Gurion.

Haganah là một trong những viên gạch của nhà nước,

mà Cơ quan đại diện Do Thái xây dựng nên

nó đã làm việc không mệt mõi để tự trở thành 1 phần của nhà nước đang được trông chờ

Chỉ cần nhìn vài dinh thự này, được thiết kế và xây dựng thập niên 20 và 30,

nhìn vào những thứ theo thời gian vẫn là phong cách siêu hiện đại.

Nó cho thấy tham vọng đã từng có để kiến tạo nhà nước Do Thái.

Họ có một mục tiêu rất - rất rõ ràng,

Từ tòa nhà này, David Ben-Gurion thiết kế và lèo lái chiến lược đưa họ đến đích.

Người Ả-Rập ở Palestin chưa bao giờ có tổ chức nào như Cơ quan đại diện Do Thái,

và cũng chưa từng có 1 lãnh đạo như Ben-Gurion.

Một người mà, từ sáng đến tối

nghỉ về dân tộc và nhà nước Do Thái, không chút riêng tư

Con người của lòng quả cảm,

chính trực, gánh vác sứ mệnh,

với suy nghĩ rằng truyền thống Do Thái cần ưu tiên cho

chuẩn mực đạo đức trên tất cả những mối quan tâm khác.

Khi chiến tranh đến, Anh muốn làm vững mạnh vị trí của nó ở Trung Đông chống lại Đức quốc xã.

Người Anh nghĩ người Do Thái sẽ chiến đấu chống lại Hitler, nhưng người Ả-Rập cần được thuyết phục.

Vậy là vào tháng 05/1939, Sách Trắng của chính phủ Anh hạn chế

lượng người nhập cư Do Thái đến Palestine còn 75,000 trong năm năm tới.

Theo đó, người A-rập ở Palestine không phải nhận thêm bất kỳ người Do Thái nhập cư nào.

Hồi đáp của Ben-Gurion là người Do Thái ở Palestine sẽ chiến đấu chống cả Sách Trắng và chống cả Hitler.

32,000 người đã gia nhập quân đội Anh.

Sau này, họ sử dụng những gì học được để đánh cả hai - người A-rập và ... người Anh.

Sau năm 1945, sự hiểu biết và những tội lỗi của nạn diệt chủng dưới thời Hitler

và nhu cầu phải làm gì đó cho những người còn sống sót

đã thay đổi vị trí của nhà nước Do Thái ở Palestine

Chúng tôi được đưa đến Auschwitz để sống sót Chúng tôi được đưa đến để chết ở đó.

Hoặc vừa đến là vào phòng hơi ngạt,

hoặc lao động làm cho đến chết trong ngành công nghiệp nặng.

Nhưng nếu tôi còn sống, tôi quyết định trở thành người theo chủ nghĩa phục quốc,

Vì tôi đã hiểu rằng

chỉ có 1 giải pháp duy nhất cho dân tộc Do Thái

là 1 quốc gia độc lập, 1 quốc gia như những quốc gia khác,

với đầy đủ chủ quyền, với tất cả trách nhiệm, với chính phủ,

một thành viên của Liên Hiệp Quốc.

Một quốc gia có thể bảo vệ công dân của mình một quốc gia có thể lên tiếng cho dân tộc mình

Áp lực Mỹ là kiên quyết, cũng như nạn tàn sát Do Thái tạo ra lập luận đạo đức mới ủng hộ cho nhà nước Do Thái.

Thái độ của tôi là chính phủ Mỹ không thể đứng thờ ơ khi

những nạn nhân của tên điên Hitler không được phép xây dựng cuốc sống mới.

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left