لومړۍ 200 کرښې.
Edit, Resync bởi Nguyên Lý.
(Các nhân vật và sự kiện không gắn liền với thực tế)
Học giả Ha.
Ma Vương đang ngụ trong cơ thể hắn.
Ta không hiểu...
Để lần tới ta sẽ kể.
Câu chuyện đó dài lắm.
Vâng, thưa điện hạ.
Hiện tại, cô là người duy nhất có thể phục chế bức vẽ.
Vậy nghĩa là...
Bức chân dung tiên đế mà ta sẽ vẽ...
Đúng vậy.
Phụ hoàng.
Chân dung của tiên đế sẽ được dùng để phong ấn Ma Vương.
Ma Vương...
đang ở rất gần chúng ta.
Học giả Ha.
Nhân tướng của ngài thể hiện hai số mệnh.
Ta thấy cả sự thần thánh và tà ác trong cơ thể ngài.
Ý ngài tà ác là sao?
Hai thái cực trong ta..
Ngài đã bất tỉnh bên lề đường,
quần áo thì rách nát hết cả.
Vào ngày xảy ra tai nạn trên núi lnwang...
nghe nói ngươi đã bị mất trí.
Ngươi đã đi qua đây vào ban đêm sao?
Thực sự ở trong cơ thể mình sao?
Vậy nên mình mới mất trí sao?
Sau buổi lễ cầu mưa, thần không nhớ gì...
về chuyện 19 năm trước nữa.
Có một số đoạn ký ức bị khuyết ạ.
Ta không nhớ được gì hết.
Không nhớ gì cả.
Học giả Ha, Ma Vương đang...
ngụ trong cơ thể đó.
Không thể, không thể nào.
Có thứ trong cơ thể mình mà mình còn không biết sao?
Có tin tức gì mới..
về Ma Vương không?
Không ạ. Thuộc hạ đã tìm mọi cách, nhưng...
Hãy điều tra bức chân dung của tiên đế...
... được sử dụng ở Lễ phong ấn.
Tìm hiểu xem chuyện gì xảy ra...
với những họa sĩ sau khi hoàn thành bức vẽ.
Ta muốn biết thật chi tiết.
Vậy nên, với tư cách một họa sĩ thần thánh,
hãy phục chế bức chân dung càng sớm càng tốt.
Vâng, thưa Bệ hạ.
Thần sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành công việc ạ.
Được rồi.
Ta thực sự mong...
ngươi sẽ thành công.
Điện hạ.
Ta có việc muốn hỏi ngài.
Cứ hỏi đi.
Bức chân dung tiên đế mà ta sẽ vẽ...
không phải bức tranh bình thường đúng không ạ?
Rồi sao?
Có khi nào..
ta sẽ thần trí bất thường sau khi vẽ tranh...
giống cha ta không?
Ta cũng không có câu trả lời cụ thể.
Ta không thể đảm bảo cô sẽ bình an vô sự.
Nhưng ta sẽ cố gắng bảo vệ cô bằng mọi giá.
Nhưng mà...
Nếu có chuyện xảy ra với ta, cha ta...
Ta hứa với cô.
Ta sẽ bảo vệ cả hai cha con cô.
Sao ngài phải hứa với ta như vậy?
Cô sợ ta không làm được sao?
Ý ta không phải thế.
Sao ngài phải lo lắng cho cha con ta chứ?
Đó là vì..
ta thích cô.
Xin ngài đừng đùa như vậy.
Được rồi. Ta thừa nhận...
lần này ta đùa hơi quá.
Ta đến nơi rồi. Ta sẽ vào trong đây.
Ngày mai gặp lại.
Vâng, điện hạ.
Điện hạ nên từ bỏ cô ấy đi.
Ngài và cô ấy không thể đến được với nhau.
Ngươi là ai? Mau nói ra.
(Wol Sun: Nữ tế trưởng đời thứ năm của Seongjucheong)
Ta là Wol Sun, nữ tế trưởng đời thứ năm
của Seongjucheong, thưa điện hạ.
Ôi trời.
Thay đổi số mệnh đã được định sẵn của một người
không phải một việc dễ dàng.
Số mệnh sao?
Trăng đêm nay sáng quá.
Bình thường nó không có màu đỏ như hôm nay.
Mắt ngài biến thành màu huyết sắc.
Mắt mình chuyển sang màu máu...
lúc mình mất trí sao?
Ngài không nhớ gì sao?
Không nhớ chút nào ạ?
Không.
Lẽ nào đó là lý do mình mất trí ở núi lnwang sao?
- Man Soo à. - Dạ?
Ngươi có nhớ gì về vụ việc trên núi lnwang không?
Sao tiểu nhân quên được chứ?
Trước đó, tiểu nhân nghe được âm thanh như sấm sét.
Tiểu nhân quay sáng và thấy nó bay vút từ đỉnh kiệu lên trời.
Thật điên rồ.
Tiểu nhân mới mở kiệu ra xem.
Không biết sao, nhưng đại nhân đã biến mất.
Bây giờ tiểu nhân vẫn còn mơ về chuyện đó.
Con quỷ đó...
- Con quỷ sao? - Vâng.
Con quỷ mặc đồ đen bay từ kiệu lên trời.
Đó...
là Ma Vương trong cơ thể mình sao?
Ma Vương?
Rốt cuộc có chuyện gì vậy chứ?
Nên làm gì đây?
Mình có nên hỏi học giả Ha về chuyện đó không nhỉ?
Mình điên rồi.
Chàng sẽ nghĩ mình bị điên nếu giờ này còn tới gặp.
Thôi không biết đâu.
Lạ quá.
Ta nghe thấy giọng Cheon Gi mà.
Nhầm chăng?
Chắc vậy rồi.
-Ta... - Ta đến đây mua tranh.
Ta bảo đến đây mua tranh.
Trời ạ.
Muộn thế này rồi mà ngài tới mua tranh làm gì chứ?
Trời, ông ta lại đến nữa.
Lần nào tới, ông ta cũng đòi tìm Cheon Gi.
Ta cần tranh vẽ của họa sĩ Hong.
(Hong Eun O, cựu họa sĩ Gohwawon, cha của Hong Cheon Gi)
Ta sẽ bảo Cheon Gi vẽ một bức...
Không có tranh vẽ thì đừng hòng ta rời đi.
Hãy để ta gặp họa sĩ Hong.
Gan..
Gan Yong Guk?
Trời ơi, ông lại lên cơn rồi.
Sao tự dưng ông lại nhắc đến Gan Yong Guk chứ?
Gan..
Gan Yong Guk. Trời ơi.
Đại nhân, có chuyện gì thế?
Họa sĩ Gan.
Tiểu nhân không biết ngài còn sống.
Người đó...
không phải Gan Yong Guk.
Ông đang nói gì thế?
Hwacha
Là Họa yêu.
Cái gì? Cái con yêu tinh phát cuồng vì tranh vẽ ư?
Lúc bọn ta vẽ tranh tiên đế...
Họa yêu đã nhập vào cơ thể của Gan Yong Guk.
Gan Yong Guk.
Gan Yong Guk ở đây. Hắn ở đây!
Họa sĩ ta đang tìm ở đâu?
Mình có nên vào trong không?
Không được.
Hả?
- Ai thế? - Dạ?
Ôi, họa sĩ Hong. Cô không sao chứ?
Vâng.
Sao Cheon Gi lại ở đây?
Giờ này mà nàng còn đến làm gì thế?
Ta phải tự đi tìm cô ta rồi.
Trời ạ.
Nếu đó là Họa yêu...
Liệu hắn có làm hại Cheon Gi không?
Nào, giờ nàng nói ta nghe đi.
Ta có chuyện muốn hỏi chàng.
Ta cũng muốn gặp chàng nữa.
Chẳng lẽ muốn gặp chàng là ta sai sao?
Không.
Chắc chàng không muốn gặp ta rồi.
Không phải vậy.
Ta cũng nhớ nàng lắm.
Nhớ thế nào?
Giống như sao trên trời..
Những vì sao à?
Chàng nói tiếp đi.
Giống như sao nhớ mặt trời.
Vậy sao?
Đúng thế.
Nhưng mọi chuyện vẫn ổn chứ?
Chuyện là...
Ta nghe được một việc khá rùng rợn...
Nghe nói bức tranh ta sẽ vẽ khá nguy hiểm.
Ta cũng không rõ nữa,
nhưng có vẻ cha ta...
đã phát điên khi vẽ chân dung tiên đế.
Nên hiện tại ta rất sợ...
khi vẽ bức chân dung đó. Ta thấy rất sợ.
Cha nàng bị như vậy khi vẽ sao? Ý nàng là sao chứ?
Chàng đã từng...
nghe tới Ma Vương chưa?
- Sao cơ? - Ta phát hiện ra...
bức tranh ta sẽ vẽ..
là dùng để phong ấn Ma Vương, một ác quỷ rất tà ác.
Ta nghĩ...
mình không có đủ khả năng.
Nhưng mà ai...
No comments yet. Be the first to leave one.