لومړۍ 200 کرښې.
Đang phát sóng
Thưa quý thính giả thân mến,
hôm nay chúng ta
sẽ tiếp tục câu chuyện chưa nói hết ngày hôm qua.
Nam chính vô tình làm tổn thương Mạn Lệ,
sau đó bản thân anh ta cũng vô cùng hối hận.
Sau mấy ngày dằn vặt,
anh ta quyết định viết một lá thư
hẹn gặp Mạn Lệ
để cầu hôn cô.
Xin lỗi chú Mã!
Muốn chết hả?
Cảm ơn.
Tránh ra, tránh ra.
Cháy rồi! Cháy rồi! Chạy mau!
TRONG LÒNG CÓ QUỶ
Hôm nay em đã làm mấy món đặc biệt.
Không phải tôi đã nói là để vú Dung nấu cơm sao?
Không cần vất vả như vậy.
Mẹ coi cô là con dâu,
nhưng đối với tôi,
cô chỉ là khách ở đây thôi.
Nếu không phải mẹ lừa tôi rằng
bệnh của bà không thể chữa,
nhờ tôi xung hỉ cho bà,
thì tôi sẽ không cho cô vào nhà đâu.
Em đã hứa với mẹ sẽ chăm sóc tốt cho anh.
Cô chỉ có thể lặp lại câu này thôi sao?
Chăm sóc tôi?
Cô hiểu tôi được bao nhiêu?
- Một năm trước. - Tấm này em nhắm mắt mất rồi!
Những tấm khác đều rất đẹp.
Thật ra em rất ăn ảnh.
Nếu như có một ngày
em trở nên vừa già vừa xấu,
anh có còn thích em không?
Quân Sơ,
chúng ta kết hôn đi.
Em đã biết câu trả lời rồi.
Thẩm Quân Sơ rất nhạy cảm với góc quay.
Từ nay về sau,
chúng ta hãy làm lại từ đầu,
có được không?
Cảnh này được, đúng không?
Cảnh này?
Quân Sơ,
nếu như có một ngày
chúng ta buộc phải xa nhau,
em hi vọng
thỉnh thoảng anh sẽ nghe đoạn ghi âm này
và nhớ đến em.
Quân Sơ!
Quân Sơ?
Làm gì vậy?
Em nghe thấy những tiếng động lạ
nên lên xem thử.
Anh không sao.
Cậu chủ đã dặn rồi.
Ngoài cậu ấy,
bất cứ ai cũng không được vào phòng này.
Vú Dung,
ai đã từng sống ở đây trước chúng ta?
Vú sống ở đây lâu lắm rồi,
có biết ai đã từng sống ở đây không?
Trước đây,
đều là họ hàng xa của nhà bà chủ.
Nhưng họ đã dọn đi cách đây ba năm rồi.
Đã một thời gian rồi không có ai sống ở đây.
Bà chủ nói là để lại cho cậu mợ chủ.
Mợ chủ?
Chính là cô đó.
Ngôi nhà này thật sự quá lớn.
Có rất nhiều nơi tôi chưa tới.
Hay là vú dẫn tôi đi dạo một vòng nhé?
Sao vậy?
Sao là sao?
Không sao, không có gì.
Vú Dung!
Có gì thì vú cứ nói thẳng đi.
Tôi và vú xuất thân giống nhau,
nên sẽ không có quá nhiều quy tắc.
Tôi thường nghe thấy tiếng động lạ ở trong nhà này.
Giống như là có người muốn nói chuyện với tôi.
Dù sao bà chủ cũng đã cưới cô về đây rồi,
cô đó,
hãy yên tâm mà sống đi.
Ở quê chúng tôi,
đừng nói là dơi,
đến con đỉa chúng tôi còn ăn được.
Chúng tôi dắt con bê đực
xuống dưới hồ,
sau đó cho đỉa bò đầy người nó.
Đợi chúng hút no máu rồi,
mới dùng dao cậy chúng xuống,
mổ bụng,
lấy máu trong người chúng
trộn với ít dầu mè,
thơm nức mũi luôn.
Đừng nói nữa.
Thôi được.
Những chuyện trước đây
cô cũng đừng hỏi nữa,
đừng bao giờ nhắc đến nữa.
Cậu chủ không thích nghe đâu.
Hiểu chưa?
Ai?
Là ai?
Ai đang nói chuyện?
Đài phát thanh với bước sóng 845m.
Đây là "Thời gian lãng mạn với Jazz".
Xin chào mọi người.
Tôi là người dẫn chương trình Từ Mạn Lệ.
Thưa quý thính giả thân yêu,
hôm nay chúng ta
sẽ tiếp tục câu chuyện chưa nói hết hôm qua.
Nam chính vô tình
làm tổn thương Mạn Lệ,
sau đó anh ta cũng vô cùng hối hận.
Sau mấy ngày dằn vặt,
anh ta quyết định viết một lá thư,
bộc bạch cõi lòng với Mạn Lệ.
Đây là Đài phát thanh Osbourne Thượng Hải...
Ai cho cô lên đây?
Mẹ tôi đến rồi,
đang ở dưới lầu.
Tôi không muốn quấy rầy bà.
Nhưng cô hãy nghe cho rõ đây.
Nếu lần sau
cô còn dám lên đây nữa,
tôi sẽ bắt cô dọn ra ngoài.
Mẹ thật sự không biết con bận việc gì cả ngày?
Không phải con nói không quay phim nữa rồi sao?
Sao cả ngày vẫn không thấy bóng dáng đâu?
Tam Tam nói muốn gặp con cũng khó.
Còn vú Dung nữa,
mẹ không biết nên chửi bà ta
hay nên cảm ơn bà ta.
Bà ta nói mẹ có số kiếp,
ép mẹ đi chùa tu hành ăn chay,
nếu không thì mẹ cũng sẽ không xa hai đứa.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại,
nếu không phải bà ta suốt ngày hù mẹ,
thì sao có thể cưới được cô con dâu tốt như Tam Tam.
Cô...
Tức chết đi được.
Thật là tức chết mà.
Từ từ, từ từ thôi.
Sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ?
Nôn hết lên người tôi!
Đừng giận quá mà.
Gớm chết đi được.
Em xin lỗi.
Em cũng không biết tại sao lúc nãy lại như thế.
Mẹ vẫn ổn chứ?
Mẹ và vú Dung quay về chùa rồi.
Thay đồ,
rồi nghỉ sớm đi.
Còn anh?
Vẫn chưa ngủ à?
Tôi còn việc phải làm.
Quân Sơ.
Tôi tên Mạn Lệ.
Là người yêu của anh ấy.
Hai chúng tôi vốn dĩ sắp kết hôn,
nhưng cách đây một năm,
tôi gặp tai nạn xe hơi
và ra đi đột ngột.
Mỗi đêm nhìn anh ấy không thể ngủ,
tôi còn đau lòng hơn cả cô.
Cô có biết yêu một người
nhưng không thể đến gần họ,
không thể chăm sóc họ sẽ cảm giác thế nào không?
Là đau.
Là nỗi đau vô tận.
Tôi biết là cô thật lòng thật ý với Quân Sơ.
Bây giờ,
hãy thay tôi
khiến Quân Sơ quên tôi đi,
và sống cuộc sống mới của hai người.
Sao có thể chứ?
Có thể.
Chỉ cần cô bằng lòng thì có thể.
Giống như tối nay chẳng phải rất tốt sao?
Quân Sơ không những đồng ý nói chuyện với cô,
mà còn đưa đồ ngủ cho cô nữa.
Cô đã làm gì?
Tôi đã nhập vào người cô.
Tôi đã mượn thân thể của cô.
Tôi muốn nói chuyện với Quân Sơ,
muốn chạm vào anh ấy,
dù chỉ là một cái...
Nhưng mà
khi tôi đến gần anh ấy,
hàn khí trên người tôi sẽ khiến anh ấy bị bệnh.
Tam Tam,
chỉ cần cô đồng ý,
chỉ cần cô đồng ý thì chúng ta sẽ có thể cùng cứu Quân Sơ.
Tam Tam.
Cô đi đi!
Quân Sơ!
No comments yet. Be the first to leave one.