لومړۍ 200 کرښې.
Vậy giờ cậu không cần thìa vàng nữa phải không?
Không được.
Cậu vừa làm gì vậy hả?
Có sao chứ? Cậu không cần nó nữa mà.
Cậu là ai mà dám vứt đồ của mình đi chứ?
Quả nhiên lời cậu nói muốn sống dưới thân phận Lee Seung Cheon là nói dối.
Cậu muốn trở thành Hwang Tae Yong đó.
Đừng lo. Nó là đồ giả thôi.
- Sao cơ? - Nó là đồ giả.
Thìa vàng thật mình đang giữ.
Kì lạ thật. Dạo này sở hữu món đồ này đang là xu hướng à?
Cậu nói thế là sao?
Lee Seung Chan cũng từng sở hữu chiếc thìa vàng này.
Cô làm ở đây sao?
Oh Yeo Jin.
Lí do cậu làm đến mức này là gì?
Hãy trở thành Hwang Tae Yong cho mình.
Sắp đến ngày cậu gặp lại bà ấy rồi còn gì. Mình biết hết rồi.
Nếu mình thành Hwang Tae Yong thì sao?
Mình sẽ kết hôn với cậu.
Và Tập đoàn Dosin sẽ là của mình.
Cậu điên thật rồi.
Nhỡ mình thành Hwang Tae Yong và không chọn cậu thì sao?
Lúc đó cậu định làm thế nào?
Cậu không có cách nào khác ngoài lựa chọn mình đâu.
Nghĩ cho kĩ vào Lee Seung Cheon.
Cậu không định sống nghèo khổ thế này cả đời đấy chứ?
Không còn nhiều thời gian đâu.
Nếu biết Tae Yong hôm nay đến thế này...
Chú đã gọi đầu bếp riêng đến chuẩn bị bữa Omakase thật ngon rồi.
- Anh Lee. - Vâng.
Thịt cháy hết rồi còn gì.
- Xin lỗi ngài. - Thật là.
Cô Jin.
Trời nóng thế này lại nấu canh kim chi là sao hả?
Lớn chuyện rồi.
Hay giờ gọi đầu bếp đến nhỉ.
Ôi trời.
Đợi chút. Gọi gì bây giờ nhỉ?
Ngon mà ạ.
Đúng nhỉ? Ngon nhỉ?
Cô Jin đây nấu ăn ngon lắm.
- Anh Lee mau mang thịt lại đây. - Vâng ạ.
Nhanh tay lên nào.
Em đặt lên bàn đi.
- Nhưng mà bác này. - Ừ.
Có chuyện gì thế Tae Yong?
Bố mẹ của Seung Cheon nấu ăn ngon
và phục vụ nhà bác thế này.
Bác không định quỵt công luôn chứ ạ?
Cháu nói gì vậy?
Cháu hỏi là hai bác ấy có đang nhận được tiền công lao động xứng đáng không ạ?
Chú đừng nói với cháu là chỉ vì cho vay 100 triệu mà lộng quyền ăn hiếp người đó chứ?
Đương nhiên rồi, tất nhiên là không rồi. Chú đâu phải người như thế.
Đặt ở đây đi.
Cháu sẽ tin là thế nhé.
Đương nhiên rồi.
Em phục vụ đồ ăn đi.
Cô Jin cứ làm từ từ thôi cũng được.
Ôi trời, là ai đây vậy?
Joo Hee có chuyện gì để nói với Oh Yeo Jin chứ?
Tae Yong à.
Ban nãy cảm ơn cháu nhé.
Không có gì đâu ạ.
Nghe nói cháu có chuyện muốn nói với Seung Cheon.
Để cô chuyển lời cho nhé.
Không cần đâu ạ.
Có vẻ như cô không quan tâm lắm đến suy nghĩ của Seung Cheon nhỉ.
Nếu cháu là Seung Cheon, chắc hẳn cháu sẽ thấy rất xấu hổ và tức giận
khi thấy mẹ mình...
bị đối xử như người giúp việc ở nhà bạn thế này.
Sao mình lại ra mặt làm gì chứ?
Cậu đến nhà tôi làm gì?
Để khoe khoang rằng cậu đã từng có quan hệ yêu đương gì đó với Seung Cheon sao?
Không, tôi đến để cảnh báo cậu.
Cảnh cáo?
Cậu cảnh cáo tôi không được thích Lee Seung Cheon ấy hả?
Tôi nghĩ cậu hơi vượt quá giới hạn rồi đấy.
Tôi không quan tâm cậu thích ai.
Đó là sự lựa chọn của cậu.
Nhưng tôi phải nói điều này.
Đừng đối xử tùy tiện với Seung Cheon.
Đừng lấy tiền ra ăn hiếp người khác.
Kể cả với cậu ấy hay gia đình cậu ấy.
Tôi đến đây để nói với cậu điều này.
Cậu là ai mà lên mặt với tôi hả?
Có thời gian ở đây thì cậu về mà lo cho nhà mình ấy.
Nghe nói nhà cậu sắp phá sản rồi mà.
Xin lỗi ngài. Giờ ngài không thể vào trong.
Tránh ra. Cậu không biết tôi là ai sao?
Tránh ra ngay!
- Tránh ra. - Không được ạ.
- Chủ tịch Na. - Chặn họ lại.
Chúng tôi đã hỏi ý kiến ngân hàng
về việc thu hồi khoản đầu tư vào UBS TV.
Tránh ra nào!
Xin lỗi chủ tịch.
Chủ tịch Na có chuyện gì mà đến đây bất ngờ vậy ạ?
Mấy đứa này còn đang làm gì vậy hả?
Xin chủ tịch hãy cứu lấy chúng tôi.
Chủ tịch Na, làm ăn hãy cứu lấy tôi.
Cả ngân hàng và các cổ đông đều loạn hết cả lên
khi nghe tin ngài rút đầu tư vào chúng tôi.
Chủ tịch Hwang.
Nếu ngài rút số tiền đó là tôi chết đó ạ.
Vậy mới nói, sao ngài lại giao công ty
cho mấy đứa con trai không có năng lực vậy ạ?
Ngài nói đúng. Tất cả đều là lỗi của tôi.
Bởi vậy nên chủ tịch Hwang. Hãy cứu lấy tôi lần này nữa đi ạ.
Không phải là mấy thằng con của tôi.
Mà là hãy cứu lấy tôi với ạ.
Tôi đã giúp ngài đủ nhiều rồi.
UBS TV còn không phải đài trung ương.
Nói thật lòng thì nó lớn mạnh được đến ngày hôm nay
không phải đều nhờ Doshin sao?
Quan hệ của chúng ta chỉ đến thế này thôi sao?
Nếu chúng ta thân thiết đến thế
thì sao ngài không giao công ty cho tôi?
Sao cơ?
Vậy ý đồ của ngài từ trước đến giờ là vậy sao?
Sao ngài có thể làm thế với tôi?
Ngài quên tôi đã xử lí vụ của Tae Yong 6 năm về trước thế nào rồi sao?
Tôi đã nghĩ thể nào ngài cũng nhắc lại mà.
Chủ tịch Na này, đó là chuyện trong quá khứ đã giải quyết xong rồi còn gì.
Tôi...
Sẽ không ngồi im chịu trận thế này đâu.
Vậy thì hôn ước của Joo Hae và Tae Yong
xem như kết thúc ở đây.
Bắt đầu đi.
UBS TV GLOBAL MEDIA TOWN GẶP KHỦNG HOẢNG
THIẾU HỤT NGUỒN ĐẦU TƯ KHIẾN UBS TV LÂM VÀO KHÓ KHĂN
Ồ.
Con gái của ta.
Con không ngủ còn làm gì thế?
Sao bố uống nhiều thế?
Joo Hee à. Đúng như mong ước của con.
Bố đã hủy hôn ước của con với Tae Yong rồi.
Giờ chúng ta không liên quan gì tới Tập đoàn Dosin nữa.
Con thấy sao? Bố làm tốt chứ hả?
Bố.
Thực ra trong thâm tâm
bố chưa từng muốn con
kết hôn với Hwang Tae Yong.
Bố luôn thấy có lỗi vì
phải để con đính hôn với
một đứa như nó.
Tốt quá rồi. Giờ thì thoải mái rồi.
Bố, bố nói vậy là sao?
Joo Hee à, con không phải lo gì cả.
Bố sẽ tìm ra
một người đàn ông tốt nhất
khiến con gái bố hạnh phúc.
Con biết chứ?
Bố...
Hãy gọi tôi khi bạn cần.
Anh vẫn đang hồi phục đấy.
Không nên uống nhiều thế đâu.
Mình à.
Anh uống vì không thể
quên được cái mùi
thịt bò cao cấp bên nãy đó.
Anh bị mắng chửi ngay trước mặt bạn của Seung Cheon
như một tên nô lệ vậy.
Anh làm một chén vì thấy quá xấu hổ.
Nhưng mà thật may, cũng thật may
là Seung Cheon không có mặt ở đó.
Đó là lí do anh uống sao?
Vì anh xấu hổ và buồn bực sao?
Ừ.
Thực ra anh có suy nghĩ không vậy hả?
Tae Yong nó đã bảo em thế này.
Cô không thấy có lỗi với Seung Cheon vì
đến ở nhà bạn cậu ấy thế này sao?
Em thật sự không biết phải nói gì nữa.
Anh nhìn đi.
Anh không thấy có lỗi với Seung Cheon sao?
Ừ tất cả đều là lỗi của anh.
Tất cả đều là lỗi của anh.
Cả gia đình này đều phải vất vả
vì anh không kiếm được tiền.
Anh là kẻ xấu xa nhất. Được chưa?
Đều là lỗi của anh.
Anh sao vậy hả?
Nếu có tâm trí ngồi uống thế này
thì thà rằng anh ngồi nghĩ cách làm sao ra được khỏi đây càng sớm càng tốt.
Anh đang làm gì vậy hả?
Không phải là cậu muốn sống nghèo khổ thế này cả đời đấy chứ?
Yeo Jin à, đi nào.
- Đi ăn món gì ngon nào. - Vâng.
Ăn gì nhỉ?
Lee Seung Cheon.
Giờ cậu đang làm gì thế?
Thìa vàng của mình đâu?
À. Thìa vàng.
Cậu đến tìm thứ đó hả?
Nếu muốn có nó thì chỉ cần nói là được mà.
Giờ cậu đã chuẩn bị sẵn sàng để làm Hwang Tae Yong rồi hả?
Nếu đúng thì nói đi.
Nói rằng người cậu muốn là mình Oh Yeo Jin chứ không phải là Na Joo Hee.
Vậy thì mình sẽ đưa cho cậu.
No comments yet. Be the first to leave one.