لومړۍ 200 کرښې.
Dịch: papa's ivy68-HDVietnam Copyright © 2017 by ivy68 All right reserved
Hồi đó
trước khi quân Nhật đánh chiếm Nam Trung Quốc
Đội trưởng của chúng tôi, Tằng Sanh
Anh ấy ở Đông Quan
Anh ta đã đưa đội du kích đến Hồng Kông
Nhiệm vụ đầu tiên của họ là cứu hộ
các học giả và trí thức những người đã trốn chạy cuộc xâm lược Trung Quốc
Nhiều người bị mắc kẹt ở Hồng Kông khi nó rơi vào tay Nhật Bản
Anh ấy phối hợp giải cứu
Đây là một sứ mệnh khẩn cấp
Chúng tôi đã lập hai tuyến thoát hiểm
Các trí thức đã được lập nhóm theo độ tuổi
Và bởi dễ bộc lộ và nhận dạng của hộ.
Tuyến phía đông
chạy từ Ngưu Trì Loan và Tây Cống
Vịnh Chiểu Trạch, Đại Mai Sa và Tiểu Mai Sa đến Vịnh Cát trắng
Tuyến phía tây
chạy từ Cửu Long
Đi dọc theo đường Bảo Thành và Thuyên Loan
vượt qua Đại San San
và Nguyên Lãng
và dọc theo sông Thẩm Quyến
đến Bảo An
Vì sự an toàn của họ...
Vận chuyển của họ...
Thức ăn và chỗ ở của họ...
Tất cả chúng ta đều chia sẻ trách nhiệm
Chính xác họ là những ai mà ta phải giải cứu?
Gián điệp từ Nam Kinh
sẽ lên danh sách gửi
đến Hoàng Khải Tích, bố già của Cửu Long
Hắn ta sẽ giao nó cho người Nhật
Ta dự định sẽ chặn danh sách đó
Tại sao Nam Kinh lại làm vậy?
Chúng sẽ nhận lại được lợi
Bọn khốn kiếp!
Nhiệm vụ này sẽ rất nguy hiểm
Và tốn kém
Thượng cấp lệnh cho ta là phải đảm bảo
những người sơ tán có được
hai bữa cơm một ngày
và đủ dầu dùng.
Khẩu phần ăn của ta hàng ngày
sẽ được cắt giảm xuống 75 xu
Và một nửa lượng dầu
Những ngày này, Hồng Kông đầy bọn cướp bóc
Các tuyến đường bộ sẽ đi qua lãnh địa của chúng
Ví dụ như tuyến đường đi qua Đại San San
do Tiểu Điền Lộ và Mắt Trố kiểm soát
Nếu ta không cẩn thận
sẽ có người bị giết
Anh Tằng
anh kiểm soát Mai Châu
Chúng tôi sẽ cần anh gây ảnh hưởng của mình ngay từ giờ
Được ạ
Các tôn ông đáng kính
Tôi là Lưu Tiểu Tả
Anh Tằng đã yêu cầu ta gặp nhau
bởi vì chúng tôi có một việc gấp nhờ quý ông
Liệu Tằng giờ có thể bao trùm hết đất của chúng ta?
Anh ta nên tôn trọng các ranh giới!
Chúng tôi biết rõ các quy tắc
Nhưng chúng tôi cần một lối đi an toàn
Chúng tôi chỉ cần đi qua lãnh thổ của quý ông
Không làm gì khác nữa
Đi qua một cách an toàn?
Chúng tôi đã bao giờ chấp nhận điều đó nhỉ?
Chưa bao giờ!
Các ông không tin vào anh Tằng?
Ai sẽ trả tiền bảo kê?
Đang chiến tranh, đại ca! Chúng tôi thì cũng nghèo
Chúng tôi có người của mình, chỉ một ít
Ta có thể cho anh ta sự ưu tiên này
Ta sẽ mong đợi ngày nào đó sẽ trở lại
Thay mặt Đại ca Tằng, ta cảm ơn quý ông
"Năm 1942 Vùng Tạm Chiếm Hồng Kông"
Bà Trầm ơi!
Bà Trầm!
Để tôi tự rót nào
Cảm ơn cô
Cái gì thế này?
Vài cái bánh quy
Mời uống nước, ông Trầm
Cảm ơn cô
Để tôi
Tìm phòng để thuê lúc này cực khó, bà Trầm à
Chú tôi vừa thuê một căn phòng
Và bọn lưu manh đòi luôn tiền bảo kê!
Ông ấy mất ngủ, ông ấy rất sợ hãi
Ta thì giống như gia đình!
Tôi thu tiền thuê ít hơn bất kỳ ai ở đây
Tôi biết, bà Phương, đó không phải là lý do
Chúng tôi rất thoải mái ở đây
Chúng tôi thực sự không muốn rời đi
Nhưng
Không có thức ăn, không có dầu đốt, thậm chí đôi khi còn mất cả nước
Ông Trầm sức khoẻ thì kém
Tôi không thể tự làm chủ
Nếu chúng ta ở lại cùng với bạn bè của mình
thì ta có thể chia sẻ gánh nặng
và giúp đỡ lẫn nhau
Chúng tôi sẽ không cần phải làm phiền cô nữa
Tôi sẽ không nghe đâu!
Vậy
Chúng ta là gia đình ở đây
Đừng lo về tiền thuê tháng tới
Tôi sẽ không tính lãi nếu cô chậm trả
Vấn đề không phải là tiền thuê, bà Phương
Chúng tôi thật sự phải rời đi
Xin vui lòng xem xét
Xem xét lại
Cô không muốn dùng bánh quy?
Tôi sẽ cất chúng đi
Và xem xét lại
Cảm ơn cô
Không ai được biết
là chúng tôi sẽ dọn đi
Thỏ con của ta
ta hãy tìm cho mày ít cỏ
Thả mày vào rừng nhé?
Khi thỏ mẹ biết mày đã đi
nó sẽ rất giận đấy
Chúng ta thì đói, không có gì để ăn
Nhưng thỏ hầm thì thật là ngon!
Lý Gia Vinh!
Nếu chúng ta chỉ cần có một ít bơ
Em có thể làm cho anh một số món ngon tuyệt vời
Rau diếp quăn
Và chiên lên
Vào lúc như thế này mà anh lại nghĩ đến món Pháp?
Có mà rỏ dãi
Bỏ nó đi
Chúc mừng sinh nhật
Hãy thầm ước
Không có nến à?
Cần gì chứ
Tốt
Đa tạ
Bánh ngọt...
Lấy anh nhé
Có lễ, tiệc nhỏ
Sau đó, cho đến chừng nào ta còn sống
anh sẽ nấu cho em mỗi ngày
Tại sao kết hôn bây giờ?
Em hạnh phúc khi được sống
Anh phải đi rồi
Trường đóng cửa
Người thân của anh đã về Trung Quốc
Anh đi đâu?
Lý Gia Vinh, anh đang nghĩ gì?
Anh chỉ vừa ngỏ lời kết hôn và giờ anh bỏ đi ư?
Nếu em chấp thuận anh
ta có thể làm lễ trước
Em có thể ở lại với mẹ em, hoặc đi Trung Quốc
với bả, và anh sẽ đi cùng em
Kết hôn là gì nếu anh sẽ đi?
Đi đi nếu anh muốn thế, sao phải lo chuyện hôn nhân?
Anh không có lo
có lẽ chỉ do bốc đồng
Lần sau nghĩ kỹ trước khi nói nhé!
Năm mới mang lại bình minh mới
Được Hoàng thượng dẫn dắt, trong năm 2602 tốt lành này
quân đội hoàng gia của ta đã chiếm lục địa
Tất cả hướng về phương nam
Cuộc diễu binh kết thúc
Tướng Nakamura Kotaro ra hiệu bằng kiếm
20.000 quân tuyển chọn đóng tại thủ đô
bộ binh dẫn đầu
đi đều trên nền nhạc binh
Ra chiến trường Tuyết, Hoàng thượng
tiễn họ đi một cách long trọng
Chết cho Hoàng đế! Không đường quay lại!
Quân đội trung thành không thể đánh bại của chúng ta
Quân đội Nhật Bản mời
Ông Mao Thuẫn, ông Châu Đào Phấn
Ông Mai Lan Phương
Ông Ti Tuệ Mẫn và ông Hạ Diễm
dự buổi họp quan trọng tại Khách sạn Peninsula
Lúc đó hỗn loạn, mọi người đều muốn bỏ đi
Và luôn có ai đó cố gắng kiếm tiền
Nếu anh chạy đến với gangsters
chúng sẽ lấy mạng và tiền của anh!
Bọn phản bội chỉ đưa anh vào
Ta không thể chạy quanh tìm lối thoát
Tìm ai đó đáng tin để giúp đỡ
Cứ ở nhà, nếu có bất kỳ tin gì
vợ tôi sẽ cho anh biết
Cố gắng đừng để bị lộ
Ta hãy chia ra, đi ngõ sau
Ông Trầm
Ông Trầm ở đây!
Sách của ông đã đến
Cảm ơn ông Tằng
Kế hoạch thoát hiểm nằm trong này
Viết ra nơi ông đang ở
Cụ thể vào nhé
Ngồi đi
Chiều mai đừng có đi ra ngoài
Có người sẽ đến đón ông và vợ
No comments yet. Be the first to leave one.