لومړۍ 195 کرښې.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Vernon và tôi muốn chân thành cảm ơn tất cả mọi người đã cùng đến chung vui hôm nay.
Và kể từ khi còn là một cô bé con, tôi đã luôn mơ đến ngày này rồi.
Tôi cũng vậy.
Chắc chắn rồi, nhưng trong tưởng tượng đó, nó diễn ra tại Fraggle Rock cơ.
Và tôi đang cưới Johnny Depp.
Tôi cũng vậy.
Nhưng thật lòng nghiêm túc nhé, thật là tuyệt vời khi được ở bên tất cả
những người luôn quan tâm đến hai chúng tôi.
Chúng tôi thực sự cảm nhận được...
rất nhiều tình yêu từ mọi người.
Và như nhóm Beatles đã hát, "Tất cả những điều bạn cần là tình yêu"
Và một chiếc váy Vera Wang.
Vernon và tôi rất hi vọng được gặp lại tất cả mọi người vào dịp kỉ niệm đám cưới
lần thứ năm mươi nhé.
: Đã tự hứa với bản thân là mình sẽ không làm thế rồi.
Uh, Jimmy, anh có m-một khoảng thời gian vui chứ?
Dĩ nhiên rồi.
Anh rất mừng khi em mời anh.
Thật sao?
Đương nhiên.
Thỉnh thoảng thì, ái chà, em chỉ muốn được chứng kiến sự bắt đầu của một
thảm họa, rồi sau đó, khi ngôi nhà bị nhấm chìm trong biển lửa,
thì lúc đó có thể nói, "Yup, tôi đã ở đó khi họ lắp nhầm cái dây đó."
Không thể tin được. Em cứ thú nhận đi.
Lú do duy nhất mà em mời anh là để có thể dúi-thật-mạnh
cái mũi của anh vào trong hạnh phúc của em.
Nhưng ít nhất thì anh cũng có
can đảm để dúi nó trực tiếp luôn.
Oh, đúng rồi, sự trung thực thật lòng của anh thật là mới mẻ mà.
Chắc phải khổ lắm khi là người duy nhất nhìn thấu được người khác
và tâm can của họ nhỉ.
Đúng vậy.
Khó khăn lắm.
Chà, đó cũng là điểm sẽ khiến anh cô đơn,
vì anh xấu xí và khó chịu và thật lòng nhé, Jimmy,
anh không độc đáo như là anh đang tự nghĩ đâu.
Anh không độc đáo ư?
Wow!
Thật là tức cười, và nhất là đến từ...
Không, em nói đúng.
Hôm nay không phải là ngày của anh mà, được chứ?
Thế anh muốn nói gì vậy?
Cứ quên đi. Không, em nghiêm túc đấy.
Em thực sự muốn biết là
: anh chàng Jimmy Shive-Overly thiên tài nghĩ gì về em?
Cậu mà còn nói chuyện với cô ấy như thế nữa, thì tôi và mấy anh bạn này sẽ làm anh rất rắc rối đấy.
Ai lại nói chuyện như vậy chứ?
Tôi nghiêm túc đó, Jimmy.
Được, không có vấn đề gì đâu.
Cứ tận hưởng cái đám cưới giả tạo đó của anh đi!
Tôi dĩ nhiên rồi!
Anh có thừa một điếu như vậy không?
Chúng khá đắt đấy.
Anh đã làm rất tốt trong đó đấy.
Vì kết hôn không có nghĩ là bạn không còn gánh nặng để hành xử như là
một người bình thường cả.
Chuẩn rồi.
Hai người đó tiêu chắc rồi.
Đúng vậy nhỉ?
Liệu đã từng có một cặp đôi nào có thể bắt đầu hôn nhân một cách thiếu trung thực hơn không nhỉ?
Ý tôi là còn có cả gan để tổ chức một buổi lễ theo Công giáo truyền thống chứ.
Trong khi chị ấy đã hai lần phá thai rồi đấy.
Và chỉ có thể cảm nhận lên đỉnh qua cửa sau thôi.
Xin chào Ông và Bà Cottumaccio.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Đi vào bên trong thôi.
Đúng chất nhà Cottumaccios.
- Cô nhìn xinh lắm. Cảm ơn nhé?
Vậy cô quen chị ta như thế nào vậy?
Tôi là bạn của cô em gái.
Bạn của Lindsay mập á? Đúng, tôi và
Lindsay mập rất ư là thân nhau.
Vậy, uh, cô đã nghe gì về tôi vậy?
Không gì cả, chỉ là anh là người tồi tệ nhất thôi.
Lời nói của một cô gái vừa ăn trộm một cái máy xay sinh tố từ một đám cưới kìa.
Không.
Thật sao?
Oh, khỉ thật!
Tôi tưởng nó là một cái máy xay thực phẩm chứ.
Bây giờ thì ai là người tồi tệ nhất nào?
Đúng, chà...
Tôi không biết là mình đang làm gì cả.
Tôi thậm chí là không mảy may thích anh.
Chuyện đó thì có nghĩa gì với tất cả những chuyện này chứ?
Đúng nhỉ.
Sao? Đây là L.A mà.
Ai mà lại không lái xe chứ?
DUI. (Driving under the influence - Bị tội lái xe khi có hơi men)
Tôi thỉnh thoảng có đi gặp một anh chàng đạo diễn phim này.
Kinh thế.
Có một lần này, anh ta nhắn-tin-bậy-bạ cho tôi từ một cái chương trình giải thưởng gì gì đó.
Lúc đó thì tôi đã đang ở quán bar rồi, nên tôi
lái xe luôn qua nhà anh ta, rồi anh ta nhắn tin là sẽ về
muộn, nên tôi cứ lái xung quanh cái khu đó của anh ta...
: cho đến khi tôi suýt nữa là phải nhìn-xéo một ông cảnh sát không đang trong nhiệm vụ.
Em biết không, tôi rất mừng
vì cái này chỉ kéo dài có một-đêm thôi, nên chúng ta có thể nói hết những điều tồi tệ
về bản thân chúng ta đó.
GRETCHEN (KHÚC KHÍCH): Chuẩn rồi. Đập tay nào.
Để tôi xử lý cho.
Được lắm, tôi thích rồi đó.
Tất cả các cô gái đều như vậy mà.
Đừng gọi tôi là "tất cả các cô gái."
Khỉ thật. Như thế này cũng sướng thật đấy.
Em biết không, ngay khi Becca chia tay với tôi, thì tôi
bắt đầu đọc e-mail của cô ta.
Oh, tôi cũng sẽ làm thế thôi mà.
Nên ngay cả khi tôi đã có cảnh báo rồi, khi cô ấy chia tay với
tôi, việc đó vẫn... nó vẫn khiến tôi khá đau khổ.
Ngay cả khi cô ta rõ ràng là một người hết sức vô lý, em biết rồi đó?
Đúng vậy.
Chia-tay là đau khổ mà.
Tôi có nghe rồi.
Tôi không hẳn là thích bị gán vào mấy món quan hệ chính thức.
Anh cũng vậy.
Hay ít nhất là không thế nữa.
Nên, sao, vậy anh là mấy chàng ghê rợn thích chân à?
Không.
Tôi có đôi tay hơi run, nên chúng luôn cần phải làm gì đó.
Yeah, tuyệt thật đấy.
Oh, đừng dừng lại, đồ khốn này.
Oh, đúng nhỉ...
Anh mới nhổ lên nó đấy à?
Ừ.
Anh vừa nhổ vào chỗ đó của tôi đấy à.
Thì sao?
Đừng!
Tại sao?
Tại sao lại không nhổ vào chỗ đó của tôi á?
Chỉ là nước bọt thôi mà.
Đằng nào thì cũng dính thôi mà.
Hmm.
Và đó là như thế nào mà tôi bị lây rận từ cố vấn tại trường của mình đó.
JIMMY (nhẹ nhàng): Này.
Này.
Đúng nhỉ.
Uh, tôi cần ngủ một chút, nên...
Đúng nhỉ. Chúc ngủ ngon nhé.
Chờ đã. Sao thế?
Oh, thư giãn đi.
Tôi chỉ đang lười thôi.
Sang mai tôi sẽ chuồn đi sớm.
Không, không được ngủ qua đêm ở đây.
Oh, tệ thật nhỉ.
Tôi bị chứng có thể bị ngưng thở khi ngủ.
Nên cần đeo một chiếc máy CPAP.
Không quan tâm đâu.
Tôi ngủ như một khúc gỗ í mà.
Anh nhìn như nhân vật phim Top Gun vậy.
Cô im đi.
Tôi rất mừng khi mình không phải nhớ
bất kỳ điều này trong buổi sáng.
"Không bao giờ được bỏ lại cộng sự của cậu."
Thật là ngu ngốc.
Chào buổi sáng.
Vậy là tớ đang nghĩ về mấy con ma.
Oh, mấy cái thứ mà
không tồn tại vì không có linh hồn đấy hả?
Mm...
Cậu dùng thời gian tuyệt thật đó.
Cậu có biết ông-cố Baldemar bên đằng bố tớ chứ, phải không?
Cái gì cơ? Không. Làm sao tớ có thể
- biết được cái ông cố...? Oh, ông ấy là cái người điên khùng
thích mạo hiểm này mà có sử hữu một nông trại tại Zihuatanejo,
và ông ấy có bán vũ khí và còn làm một người đấu bò nữa. JIMMY: Tên là gì vậy?
- Voldemort? Không cần bận tâm đâu. Người tuyệt đỉnh nhất đó.
Vì tớ đang nghĩ là, ông ấy có vẻ là đã tính hết được mọi chuyện
và nếu như tớ có học được những bí mật đó, thì tớ có thể giải quyết được mấy vấn đề của mình.
Cậu có thể giải thích làm thế nào mà việc gặp họ hàng đã quá cố có thể giúp cậu dọn khỏi nhà tớ vậy?
Không, tớ đang nói đến các vấn đề thật sự của tớ cơ.
Như là, mấy cơn ác mộng và mấy lần khóc thút thít nữa, và vì sao lúc nào tớ cũng chỉ muốn hít heroin nữa đó.
Vậy, dù gì thì, cậu nghĩ thế nào?
Tớ nghĩ thế nào về cái gì?
Về liệu tớ có nên tổ chức một buổi gọi hồn để nói chuyện với ông-cố Baldemar không.
Không.
Tớ nghĩ là tớ sẽ làm.
Cảm ơn nhé.
Tại sao anh lại để em ngủ muộn thế?
Em đói ngấu rồi.
Nhà đẹp lắm.
Xin chào.
Tôi tên Edgar.
Mmm. Gretchen.
Món này ngon bá cháy quá.
Oh, cảm ơn nhé.
Vậy hai người quen nhau như thế nào vậy?
Uh, chúng tôi học chung đại học.
Đâu, đâu có đâu.
Ừm, thì cậu ấy đi học đại học, còn tôi đi bán cần sa cho mấy đứa sinh viên.
Và rồi cậu ấy bắt đầu đưa sách cho tôi đọc, 'vì cậu ấy nhìn thấy những tiềm năng chưa được khám phá của tôi.
Tôi đưa cho anh sách tôi ăn trộm được từ Borders vì tôi không có đủ tiền để trả cho cần sa.
Ngữ nghĩa học đó.
Cô đã đọc quyển sách của cậu ấy chưa?
Chưa.
Doanh số không được phát đạt như mong đợi, hơn nữa là cậu ấy đã tiêu gần hết tiền cho cái nhà này rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.