لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Biết câu chuyện Đôi giày đỏ của Andersen chứ?
BỆNH VIỆN TÂM THẦN ỔN ĐỊNH
Đôi khi nó bị vậy lúc mưa.
Mọi người đã ngăn cản việc xây bệnh viện
ở nơi từng là nghĩa địa.
Có lẽ là do ở đây nhiều quỷ.
Cậu hãy cẩn thận lúc làm ca đêm.
Tôi sẽ liên lạc với phòng Thiết bị.
Cậu ta không sợ.
Vâng, khu bệnh vẫn ổn ạ.
Đèn ở tiền sảnh và quầy tiếp nhận bị hỏng ạ.
Vâng. Tôi hiểu rồi.
Khi mang đôi giày đó,
hai chân sẽ tự động nhảy nhót.
Suốt đời, không thể dừng lại,
cũng như cởi đôi giày đó ra.
Có những thứ dù bị chia cắt cũng không thể lìa xa nhau được.
Cuối cùng,
tôi cũng tìm thấy đôi giày đỏ của mình.
Vì sao...
cô lại ở đây?
Tại sao ư?
Vì tôi nhớ anh.
CHƯƠNG 3 PHÙ THỦY SAY GIẤC
Lúc đó rõ ràng tôi đã nói là đừng gặp lại nhau nữa.
Đó là quyết định của một mình anh, không phải của tôi.
Tại sao cô làm thế này?
Vì thật thần kỳ.
Anh đã lớn lên khỏe mạnh.
Ở mức này thì không phải lớn lên, mà phải gọi là tiến hóa.
Cô biết tôi à?
Tôi sẽ từ từ tìm hiểu thêm.
Khi nào anh xong việc?
Sáng anh không ăn mà đã chạy đi làm.
Anh sẽ đói chết mất.
Nơi quê mùa thế này có quán ngon chứ?
Cô muốn gì?
Tôi không nghĩ cô sẽ lùi bước trước khi có thứ đó,
nên hãy nói mục đích của cô đi. Cô muốn gì?
"Ăn nhanh rồi đi đi" hả?
Ừ, tôi sẽ nói nếu cô không phiền.
Anh.
Tôi ăn xong rồi sẽ đi.
Moon Gang Tae, tôi muốn có anh.
- Sao phải là tôi? - Tôi luôn nổi lòng tham.
- Nhưng tại sao? - Vì anh đẹp.
Tôi là như vậy đấy. Giày, quần áo, túi xách, ô tô.
Tôi thấy đẹp thì sẽ nổi lòng tham.
Nổi lòng tham thì phải lấy được.
Chi tiền, lén lấy trộm
hoặc tước đoạt chúng.
Lấy được rồi thì sẽ dừng lại?
Nhất định phải có lý do to tát nào đó cho dục vọng à?
Cô Ko Mun Yeong.
Viện trưởng muốn gặp người giám hộ.
TÔN CHỈ CỦA BỆNH VIỆN KHÔNG BÌNH THƯỜNG CŨNG KHÔNG SAO
Phải nhìn vào dấu hiệu phục hồi thì mới biết được,
nhưng vốn dĩ khả năng nhận thức đã giảm,
nên ông ấy không thể nhận ra con gái ngay được.
Mời cô ngồi đây.
Không cần đâu.
Bệnh nhân tâm thần kèm theo u não như bố cô
khó mà chữa trị dứt điểm.
Chúng ta có thể làm bệnh tình thuyên giảm.
Cô đùa à?
Đưa Hoa Đà tới đây thì mới cứu được.
Tuyệt đối không được đâu.
Tình trạng nhớ nhầm
hay nhìn nhầm, nghe nhầm rất nghiêm trọng.
Ông ấy cũng sợ cái gì đó một cách vô lý
hoặc đột nhiên nói linh tinh.
Triệu chứng rất kỳ quặc về nhiều mặt.
Giống người bị ma nhập.
Tôi phải làm lễ gọi hồn à?
Tôi sẽ kê cho ông ấy đơn thuốc hiệu quả
hơn cả lễ gọi hồn hay bùa chú.
Không giống đúng không?
Con gái giáo sư Ko cực kỳ xinh đẹp.
Chắc cô ấy giống người mẹ đã chết.
Con gái ông ấy đến à?
Đẹp không? Giống người nổi tiếng nào không?
Cậu lại uống rượu à?
Cậu sẽ sống cả đời ở đây thật à?
Tôi không uống rượu.
Thật đấy. Tôi đâu có uống.
Đây.
CHƯƠNG TRÌNH TRỊ LIỆU TẬP THỂ ỔN ĐỊNH
Đây là gì?
Đơn thuốc mà tôi nói với cô.
Đây là chương trình trị liệu tập thể được tiến hành ở bệnh viện chúng tôi.
Nếu xem ở đó,
cô sẽ thấy đều đặn có các lớp học trị liệu cần thiết
cho việc điều trị của bệnh nhân như nấu ăn, mỹ thuật,
âm nhạc, thiền, làm vườn.
Vừa hay chúng tôi đang thiếu mảng văn học.
Ở khoa tâm thần, sự cân bằng rất quan trọng.
Thì sao?
Mỗi tuần hai lần, mỗi lần một tiếng.
Cô có nghĩ sẽ đóng góp tài năng làm việc thiện
vào các hoạt động như viết lách, đọc sách hay gì đó.
Xin hãy đảm nhiệm một lớp học, tác giả Ko.
Thưa Viện trưởng.
Điều kiện tuyển dụng quan trọng nhất
là mỗi lúc cô đến dạy,
cô có thể đưa bố cô đi dạo 30 phút.
Điều kiện phải do tôi đưa ra chứ nhỉ?
Đây là đơn thuốc đặc trị tôi đưa ra cho bệnh nhân của tôi và người giám hộ.
Cô ấy khá nóng tính đấy.
Lẽ nào ông thật sự nghĩ cô ấy sẽ làm sao?
Ông không xem thời sự à? Dậy sóng vì cô ấy đấy.
Nếu cô ấy có tâm trí chạy đến đây trong khi loạn như vậy
thì rõ ràng ở đây có thứ gì đó mà cô ấy đang nhắm tới.
Đến rồi à?
Anh gặp chưa? Cô ấy đã tới bệnh viện của chúng ta.
Chao ôi, người thật thực sự quá đẹp.
Lẽ ra tôi nên đến sớm hơn.
- Cô ấy đi rồi à? - Đừng quan tâm chuyện không đâu.
Cái này cậu tính sao đây?
Cái đó thì sao?
Cậu làm ra tất cả đống này mà.
Anh bảo tôi cắt ra mà.
Anh nói bệnh nhân có thể sẽ treo cổ và chết.
Tôi bảo cậu dùng kéo cắt vừa thôi, ai bảo cắt nát thế này?
Tôi biết rồi. Chỗ này có đáng bao nhiêu đâu.
Tôi mua một hộp là được chứ gì.
Bực mình thật.
Cậu đi đâu đấy?
Nhà vệ sinh.
Nếu sợ bị y tá trưởng mắng thì cứ để đấy.
Tôi sẽ trả lại.
Chuyện mắng mỏ để sau, đi ăn cơm trước đã.
Gì vậy?
Chỗ này cấm người ngoài. Đi ra.
Cái cậu vừa ra ngoài nói anh ở đây và mở cửa cho tôi.
- Mau đi ra đi. - Sao vậy?
- Đi ra mau lên. - Trời ạ.
Bỏ ra.
Gì vậy? Cậu muốn chúng ta cắt đứt quan hệ à?
Nhìn vẻ mặt thì chắc là vậy.
Tôi biết ơn nếu cậu làm vậy.
Chuyện đó có gì khó đâu.
Làm thế nào mà cậu biết anh Gang Tae?
Sao? Cậu giả vờ không biết không được à?
Tôi là như vậy mà.
Làm sao có thể định nghĩa quan hệ giữa người với người chỉ bằng một từ?
Mỗi lần gặp đều kịch tính, rơi vào giây phút sinh tử.
Mỗi lần gặp gỡ, chúng tôi lại bất ngờ về nhau.
Nếu những sự ngẫu nhiên ấy nối tiếp nhau,
đưa ta đến đây bằng cách nào đó...
thì phải gọi mối quan hệ này là gì?
Gọi nó là định mệnh thì khá sáo rỗng.
Đúng chứ?
Lên xe đi.
Tôi bảo anh lên xe.
Đang ở đâu vậy?
Tôi sẽ gọi lại sau.
Đừng làm tôi mất hứng, lên xe đi.
Đi ăn thịt thôi. Tôi đói.
Cô ăn một mình đi. Tôi có người ăn cùng rồi.
À, anh Sang Tae à?
Tốt.
Hôm nay tổ chức họp fan lần trước chưa làm. Nhà anh ở đâu?
Chắc ai cũng sa lưới vì kiểu ngoan cố tấn công thế này của cô,
nhưng tôi thì không.
Anh đang làm giá à?
Thú vị đấy.
Thử xem anh có bị sa lưới hay không?
Rồi, tôi biết rồi.
Thấy ánh mắt anh như vậy,
nên hôm nay tôi tha cho anh đấy.
Nếu lần sau anh chống đối, tôi sẽ bắt cóc anh.
Chết tiệt! Giật cả mình.
Câm miệng, con nai này!
Không câm à?
SỮA CON NAI SEONGJIN
Lần sau lại đến nhé.
Không phải anh đi ăn tối cùng cô ấy sao?
Không phải vậy đâu.
Tôi chỉ ăn một bữa ở nhà,
nên phải dành bữa tối với anh trai.
Đúng vậy.
Alô, Jae Su à?
Tớ về tới nơi rồi. Coca Cola ở trong tủ lạnh.
Được.
Ừ.
SINH TẠI HUYỆN OJI, THÀNH PHỐ SEONGJIN
Không được tới đó.
Ở đây thực sự không được.
Đó là ở đâu ạ?
Tòa lâu đài bị nguyền rủa.
Đó là ngôi nhà bố của Mun Yeong xây
nhân kỷ niệm ngày cô ấy sinh ra.
Để vợ ông ấy có thể tập trung vào việc viết lách,
ông ấy đã xây nó ở rất sâu trong một khu rừng hẻo lánh.
Tòa nhà nguy nga tới nỗi từng nhận được giải thưởng vì kiến trúc của nó.
Giờ nó hoàn toàn tan hoang.
Ngôi nhà quỷ ám.
Bán đi là được mà. Tại sao vẫn để tới bây giờ?
Này! Bán được thì đã bán rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.