لومړۍ 171 کرښې.
Nơi đây là thế giới phép thuật.
Vì có thể thấy phép thuật ở bất cứ đâu nên được gọi là thế giới phép thuật.
Mọi người có thể cưỡi chổi bay lượn,
có thể làm cho vật nặng lơ lửng,
còn có thể biến ra đồ vật từ không khí.
Ở thế giới này, người ta sử dụng phép thuật như lẽ dĩ nhiên.
Phép thuật cũng tồn tại nghiễm nhiên trong cuộc sống đời thường.
Người ta cho rằng phép thuật là món quà được ban tặng.
Phép thuật mạnh, yếu còn được dùng để phân biệt địa vị.
Trong thế giới mà rồng khổng lồ tự do chao liệng này,
có một khu rừng thăm thẳm xa xôi.
Trong rừng có một người tách biệt hoàn toàn
với cả thế giới.
Tập xong ăn bánh su kem, cảm thấy bánh ngon ơi là ngon.
MAGIC AND MUSCLES
Tôi là Regro Burnedead.
Trong khu rừng hoang vu,
tôi và con trai nương tựa vào nhau.
Tôi đang độ 75 tuổi xuân thanh tao và quý phái.
Tuy thời trẻ từng làm nhiều việc bốc đồng,
nhưng đến tuổi này, tôi luôn bình thản trước đa số mọi việc.
Nếu muốn hỏi vì sao,
chắc chắn là nhờ kinh nghiệm gom góp cả đời
đã dạy tôi cách đối mặt với áp lực.
Đối mặt với áp lực...
Ông già, con đã về.
Tại sao? Tại sao lần nào về con cũng phá hỏng cửa hả, Mash?
Vì con không rõ phải đẩy hay kéo.
Con sống ở đây bao nhiêu năm rồi?
Thế nên con có nghĩ đủ mọi cách.
Kết quả là con vẫn phá hỏng chứ gì?
Xin lỗi, ông già. Con sẽ sửa lại.
Thôi, con cũng biết lỗi rồi.
Thằng bé này luôn rất vâng lời.
Sai hướng rồi, sai hướng rồi!
Quái lạ, không lắp được vào.
Lắp sai hướng rồi kìa!
Hả? Sao cơ?
Làm vậy không được đâu.
Làm vậy đừng dừng lâu?
Á, á, á, á!
Xin lỗi, ông già. Con sẽ sửa lại.
Mash, đã hoàn thành bài tập hôm nay chưa?
Đương nhiên.
À, ông già này.
Con cứ nghĩ mãi một chuyện.
Vì sao cha luôn bắt con phải rèn luyện sức khỏe?
Con với...
Con khác với người thường.
Vì không như người khác, con hoàn toàn không thể sử dụng phép thuật.
Nên chí ít...
Thôi, lần sau sẽ cho con biết.
Cha phải đi ra ngoài.
Con trông nhà cẩn thận nhé.
Đừng làm hỏng cửa nữa đấy.
Chuyện nhỏ, con biết phải xử lý thế nào rồi.
Con học cách mở cửa trước đi đã.
Nên đẩy ra hay là kéo vào?
Kéo vào, phải kéo cửa vào!
Tóm lại là cha đi đây.
Dù đã nói rất nhiều lần, nhưng cha vẫn phải nhắc con.
Lúc cha đi vắng, con đừng có chạy vào thành phố đấy.
Con không đi đâu.
Vậy thì tốt. Mash đúng là đứa trẻ ngoan.
Cha đi đây.
Thượng lộ bình an.
Xin lỗi, ông già.
Bây giờ con không nghĩ được nhiều.
Phép thuật.
Phép thuật.
Vẫn là phép thuật.
Ở đây vẫn toàn những việc có thể làm bằng tay mà.
Cho tôi bảy cái bánh su đặc biệt.
Kính chào quý khách!
Thôi chết.
Tại vui quá nên lỡ tay thành ra thế này.
Bình thường chỉ cầm trong tay thì không ra nông nỗi này đâu nhỉ?
Xin lỗi, tôi sửa lại ngay.
Sửa lại nghĩa là...
Làm phiền anh ạ.
Đợi đã.
Thật... thật đáng... sợ.
Đã phải đợi lâu, của cậu đây.
Cảm ơn rất nhiều.
Này, có thấy gì không?
Mặt cậu ta không có. Không ở đâu có.
Không phải chứ? Không có thật kìa!
Không thể tin được.
Thưa cậu, chẳng lẽ cậu là...
À, không có gì, cảm ơn đã ghé mua.
Đã chọn ra được Thần Giác của năm nay.
Thần Giác được chọn đang học ở ngôi trường danh tiếng giới phép thuật,
Rayne Ames học năm hai tại Học viện Phép thuật Easton.
Cậu ấy là học viên xuất sắc nhất trong năm nay.
Người giành được danh hiệu này
không chỉ lên được hàng quý tộc
-mà còn được học bổng 1 tỷ Lond. -Uầy, uầy. Tuyệt thật.
-Và còn có thể vào biên chế -Quả là một tên nhóc tài ba.
-cơ quan pháp luật tối cao, -So với chúng thì mình chỉ có thể
-Cục Phép thuật. -ở chốn này,
-Triển vọng đứng đầu cả nước, -sống cuộc đời
-tươi sáng vô bờ. -tẻ nhạt.
Xin... xin hãy tha cho tôi!
Tôi chỉ ăn trộm một chút xíu.
Đùa hả mày?
Lũ tội phạm cặn bã chúng mày khiến công việc của tao nhiều thêm.
Để mày không bao giờ gây rắc rối cho tao được nữa,
tao phải cho mày ăn năn hối hận.
Không... Đừng mà! Xin anh đấy!
Gì vậy? Tôi đang bận đây.
Cái gì? Có đứa không có dấu ấn ở trên phố?
Từ nãy đến giờ, xung quanh có vẻ ồn ào.
Lúc ta đi vắng, con đừng có chạy vào thành phố đấy.
Xin lỗi, ông già nhé.
Nhưng coi như không uổng công.
Cuối cùng mình đã được ăn bánh su kem Goblin.
Ngon quá, ngon quá, ngon...
Xin lỗi.
Này, này, này.
Nhìn xem cậu đã làm gì đây?
Tôi đang làm nhiệm vụ đấy.
Tôi là cảnh sát phép thuật
đang bảo vệ những dân thường như cậu đấy.
Các cậu không thấy biết ơn à?
Mỗi tháng, chỉ kiếm được mấy đồng lẻ.
Thôi thì tôi lấy cậu ra để xả stress nhé?
Anh có muốn ăn bánh su không?
Tôi thấy anh có vẻ khá tội nghiệp.
Tôi được người ta thương hại cơ đấy! Lại còn ăn thừa một nửa chứ!
Định cho tôi cái bánh đã ăn một nửa á? Cậu muốn làm gì hả?
Cậu muốn hôn gián tiếp à? Hay cậu phải lòng tôi rồi?
Chẳng lẽ cậu đang cố tình cà khịa?
Làm thế là ngang với chống lại cơ quan nhà nước đấy.
Mà cậu đền bộ đồng phục này cho tôi thế nào đây?
Hả?
Thật sự xin lỗi, tôi sẽ giặt sạch bộ đồ này và trả lại anh.
Tao mất toi bộ đồ ngay giữa đường giữa chợ!
Tất cả là lỗi của mày!
Mày đã làm gì tao thế? Hả?
Sao vậy, Terry?
Anh Brad, thằng này...
Đừng gào toáng lên vì chuyện vặt vãnh.
Mà sao cậu lại không mặc quần áo?
Không phải, tại thằng ranh này nó...
Chính là nó sao?
Thằng ranh không có dấu ấn mà người ta vừa báo cảnh sát.
Nhưng bình thường trong hoàn cảnh này, có người vẫn ăn được bánh su à?
Ê, đằng kia.
Con tôi gây rắc rối cho bà con quá!
Phen này gặp phiền toái rồi .
Nhưng đây là cơ hội để vươn lên.
Đuổi theo họ!
Ngu dốt!
Cha đã dặn con không được tự ý chạy vào thành phố.
Cha đã nhắc đi nhắc lại biết bao lần!
Thật sự hết sức xin lỗi, con sẽ không đi nữa đâu.
Trông nó có vẻ ủ rũ, vả lại nó cũng đã biết lỗi.
Thế này thì mình không thể tiếp tục nổi nóng được nữa.
Đã vậy thì
con hãy
tập lại bài tập sáng nay lần nữa coi như phạt đi.
Vâng.
Đây là bánh su cho ông già.
Cảm ơn con.
Mời.
Cảm ơn ông già.
Nó thật sự là một đứa trẻ vâng lời.
Trẻ con ở tuổi này đáng lẽ phải hơi bốc đồng chứ?
Đáng lẽ phải tranh cãi nảy lửa với cha mẹ,
rồi mối quan hệ với cha mẹ sẽ sâu sắc hơn trong thời kỳ nổi loạn chứ?
Nhưng nó lại răm rắp nghe lời.
No comments yet. Be the first to leave one.