لومړۍ 200 کرښې.
Ta thường không nhận ra mình may thế nào khi được làm một việc lúc đang làm nó.
Loạt phim này thực sự đúng với những gì tôi luôn hy vọng và mơ ước về nó.
Hơn mọi loạt phim tôi từng tham gia, đây là môi trường có tính hợp tác nhất.
- Đây là thể thao đồng đội. - Đây là trải nghiệm tuyệt vời với tất cả.
Nó đã thay đổi cuộc đời tôi, cả về mặt nghề nghiệp lẫn mặt cá nhân,
tôi đã gặp các bạn thân qua loạt phim này. Một trải nghiệm thật đáng nhớ.
Tất cả đều rất tình cờ và bọn tôi rất may mắn khi tạo được một thứ
thật sự thành công và nổi tiếng.
Em sẽ không từ bỏ thứ gì cho đến khi biết là không thể.
Nếu từng yêu em, anh sẽ làm thế.
QUÁ TRÌNH HÌNH THÀNH OZARK
Bill Dubuque đã viết tập mở màn,
và thời ấu thơ, mỗi mùa hè, Bill hay đến Ozarks.
Có điều Bill là biên kịch điện ảnh ở St. Louis và chưa làm truyền hình,
nên họ cần ai đó tiếp quản vị trí.
- Và đó là lúc tôi tham gia. - Chris là lý do chính đưa tôi đến với nó.
Đó là câu chuyện hay về một gia đình phải vật lộn trong hoàn cảnh tuyệt vọng.
Và tôi thích ý tưởng về đấu tranh tầng lớp
giữa nhà Byrde từ Bờ Bắc Chicago, đang sống rất thoải mái, an toàn,
phải đối mặt nhà Langmore, Snell, và đủ loại người,
những người hóa ra lại khôn ngoan, thông minh hơn họ trong nhiều trường hợp.
Tôi nhớ rất rõ về cách nó hòa mình vào thế giới vô cùng đa dạng này,
điều mà tôi nghĩ bạn sẽ luôn tìm kiếm
nhất là khi thử tưởng tượng mình viết cho một tập phim dài một tiếng.
Bạn sẽ tìm một thế giới nơi có thể phóng chiếu mọi nhân vật sống động này.
Và tôi nhớ đoạn hội thoại như nhảy ra khỏi trang giấy,
và là một biên kịch, tôi thấy nó vừa thú vị vừa thách thức, kiểu:
"Ồ, tôi sẽ đóng góp vào tấm thảm thực sự đa dạng sắc màu này như thế nào đây?"
Bọn tôi mong mọi người thấy đời họ ở đó.
Khác cái là… hầu hết họ không rửa tiền cho băng đảng ma túy Mexico.
Tôi rất biết ơn vì bọn tôi đã về đích, vạch đích mà bọn tôi luôn muốn đến.
Và bọn tôi đã không phải hủy loạt phim trước khi đến được cái kết,
một cái kết hy vọng là khán giả sẽ hài lòng.
Họ tiếp cận Jason để mời anh ấy đóng phim, và anh ấy nói:
"Tôi sẵn sàng đóng nếu để tôi làm đạo diễn".
Tôi còn nhớ vài ký ức ban đầu
là việc làm xong vài bước trước nhất như thuyết phục Laura Linney tham gia,
thuyết phục MRC để tôi đạo diễn toàn bộ mùa đầu tiên
rồi cuối cùng chả làm nổi vì thời gian và lịch trình.
Giờ ta chỉ cần mở được một sòng bạc thôi.
Tôi từng không muốn đóng loạt phim. Phải. Nhưng tôi đã rất muốn xem Jason sẽ làm gì,
rồi tôi nói với Chris và kiểu: "Ồ, anh ấy cừ đấy". Và tôi kiểu: "Chà, được rồi".
Tôi nhớ đã nói: "Laura Linney sẽ đóng.
Ta không thể thất bại. Nếu cô ấy đóng phim này, ta không được thất bại".
Dĩ nhiên rồi.
Có lẽ chẳng ai trong chúng tôi biết loạt phim này sẽ đi đến đâu,
có thể đi đến đâu hay nó có đi nổi hay không.
Bạn không thực sự biết loạt phim được bên ngoài đón nhận thế nào,
mà thật đặc biệt khi thấy rất nhiều người yêu thích nó,
chọn để loạt phim thành một phần cuộc sống họ
và yêu mến tất cả các nhân vật.
Mọi người đều biết rằng kịch bản rất tuyệt vời,
và những người tham gia cùng bọn tôi cũng rất tuyệt vời.
Mọi thứ đều hòa hợp, và nó như một khoảnh khắc kỳ diệu theo một cách nào đó.
Đúng đấy.
Và nếu bố tôi ở đây, ông ấy đã tóm dái anh mà treo lên rồi.
Muốn tôi kể với ông ấy là anh khinh thường tôi à? Chắc không đâu nhỉ.
XÂY DỰNG CÁC NHÂN VẬT PHỨC TẠP
Có lẽ cách tốt nhất để thể hiện một câu chuyện hay là xây dựng nhân vật.
Kiểu xây dựng các nhân vật một cách thật sự chân thực và tự nhiên ấy.
Chào buổi sáng.
Ý là, bọn tôi có lợi thế ở mảng biên kịch vì có Jason và Laura, quả vậy.
Nếu bản thân Jason không được yêu thích đến thế,
chắc mọi người đã chả xem hết nó rồi.
Nên tôi nghĩ bọn tôi bắt đầu với một lợi thế lớn nhờ thế.
Chris luôn nói về ý tưởng rằng loạt phim là về nhà Byrde và nhà Langmore
và kiểu như, rõ ràng,
cốt truyện chính là việc rửa tiền, nhưng đó chả phải yếu tố gây đồng cảm.
Đây là loạt phim về hai gia đình đến từ những hoàn cảnh rất khác nhau
và chứng kiến cách họ làm việc, cách họ đối đầu và cư xử trái ngược với nhau.
Nhà Langmore là một phiên bản nghèo túng hơn của nhà Byrde.
Họ luôn vất vả thu vén để gìn giữ gia đình,
bất chấp mọi khó khăn, bạo lực và tội ác trong đời họ.
Mùa đầu tiên của Ozark rất khó khăn với tôi
vì tôi chả hung hăng tí nào, bạn biết đó.
Tôi không có sự tự tin như Ruth.
- Vui đấy. - Im cái mồm đi!
Con đang cộng tác với Martin để học cách rửa tiền cho chúng ta.
Tôi không gắt như vậy.
Chà, vậy tôi chọc bộ ngực này và bóp hết silicon ra thì sao?
Cô thấy sao hả?
Song một điều thú vị về Ruth mà tôi có thể kết nối với cô ấy
là cô ấy rất nhạy cảm.
Nhà Langmore bị nguyền rủa ở góc độ nào đó. Lời nguyền của chủ nghĩa tư bản.
Hẳn ai cũng thấy gia đình mình ở đó, dù đôi khi gia đình chúng ta
chả rối ren đến thế,
song ta thấy được các yếu tố của con người trong đó.
Chờ tôi chút, rồi đưa họ đến đây.
Anh đã nói rõ, và anh đã kiên nhẫn.
Rồi nhà Snell xuất hiện, và đó là cả một câu chuyện khác về những kẻ bị cướp chỗ.
Tôi nghĩ tiêu chuẩn của Darlene khác với của ta.
Có thể nói, về cơ bản, cuộc đời của cô ấy khá tốt đẹp
đến khi nhà Byrde tới thị trấn.
Đáng ra, họ vẫn sẽ trồng cây tự cung tự cấp ở nơi nào đó mà họ không bị đẩy đi.
Vậy là, nhà Snell là một gia đình bị phá nát khác.
- Chào. Đây, vào đi. - Chào Maya.
Charlotte, giúp bố ổn định chỗ ở cho cô Maya, và…
Tôi không nghĩ sẽ nghỉ thai sản thế này.
Maya là một con nghiện công việc, nhưng chỉ vì cô ấy rất tận tâm.
Nên cô ấy không chỉ đi làm để chấm công.
Tôi nghĩ cô ấy đang thực hiện nhiệm vụ.
Ăn chút gì đi.
Omar Navarro cầm đầu băng đảng ma túy Mexico
mà Marty và Wendy Byrde dính líu đến.
Và Navarro nhận ra Maya Miller là người mà:
"Liệu đây có thể là một người nữa có thể có ích không?"
Và một trong những lý do anh ấy có thể làm thế là vì anh ấy tin tưởng Marty.
Và khi Marty bảo anh ấy
rằng có khả năng đặc vụ FBI này sẽ có ích cho chúng ta,
thì anh ấy bắt đầu tò mò hơn về cô ta.
Mùa ba thực sự bắt đầu khi Marty đối đầu với Wendy.
Và đến cuối mùa, có thể thấy rõ là không gì có thể xảy ra
nếu họ không đồng thuận.
Anh thật sự muốn làm thế sao?
Anh mà đến gần tôi, nhà tôi hay Ruth nữa,
lần tới anh sẽ thấy con trai anh treo trên cầu ở Juarez. Rõ chứ?
Cả gia đình Byrde đã phải sáng tạo hơn một chút
trong những việc họ có thể làm để đạt mục đích cuối cùng.
Marty đã thay đổi một chút ở chỗ anh ấy linh hoạt về mặt đạo đức hơn.
Anh ấy có thể làm nhiều việc mà có lẽ phiên bản trong sạch hơn của Marty
ở mùa một sẽ không làm.
Nếu Marty dị ứng với việc phạm pháp như ở mùa một,
có thể anh ấy đã tự thú và thế là hết phim.
Anh yêu em.
Em cũng yêu anh.
Tôi gặp khó khăn khi nói về các nhân vật một cách khách quan trong khi vẫn đóng họ.
Có lẽ vài năm nữa tôi có thể nhìn lại và hiểu rõ hơn.
Wendy, cô ấy phức tạp. Cô ấy đầy tình thương.
Cô ấy tức giận. Cô ấy tham lam. Cô ấy hoảng sợ. Cô ấy bực bội.
Cô ấy là tổng hòa mọi thứ của nhiều người.
Tôi bắt đầu quay năm 16 tuổi, và giờ tôi 21 tuổi,
nên tôi nghĩ Charlotte và tôi đã cùng chia sẻ rất nhiều trải nghiệm,
cùng lớn lên, theo cách nào đó, nhưng có lẽ cô ấy vẫn mãi là chính mình.
Jonah, thành viên gia đình từng ủng hộ hầu như tất cả
lại bắt đầu có vấn đề với gia đình.
Rốt cuộc, muốn hay không, việc làm ăn này định hình đời họ.
Và đó là thứ cậu ấy giỏi.
Theo một cách kỳ lạ, vì họ đã trải qua sự điên rồ này,
nên chỉ họ mới hiểu được nó.
Quan trọng là, nếu mọi thứ êm đẹp,
ta được hứa là sẽ thoát khỏi ràng buộc với anh ta, nhé?
Sáu tháng nữa, ta sẽ thoát hẳn vụ này. Được chứ?
Một điều mà tôi nghĩ rằng hấp dẫn nhất ở loạt phim này
và thu hút mọi người xem nó là ta chẳng thể đoán trước điều gì.
Lạy Chúa!
Ozark là loạt phim giết người và đầy hỗn loạn.
Và bạn muốn gì hơn ở một loạt phim giết người, đầy hỗn loạn
ngoài rối ren và phấn khích?
Cái quái gì vậy?
Luôn có thứ khiến bạn sốc và kể với gia đình và mọi người trên trường quay.
Hôm nay không phải ngày để sụp đổ đâu.
Tôi rất nhớ Buddy.
Tôi vẫn nhớ Buddy.
Tôi nhớ nhân vật, nhớ diễn viên.
Tôi nhớ Harris Yulin, và tôi nhớ nhân vật đó.
Một bước ngoặt lớn là giết chết Peter Mullan yêu dấu của tôi,
người đóng Jacob, chồng đầu của tôi.
Em yêu anh, Jacob.
Yên nghỉ nhé.
Ben đến thị trấn, và nó kiểu, hoặc cứu Ben và tất cả cùng chết,
hoặc trừ khử Ben và tất cả những người khác sẽ có cơ hội.
Chris đã gọi cho tôi vài tuần trước khi bọn tôi bắt đầu quay mọi thứ,
và kể đại khái về sự biến chuyển của Ben qua loạt phim, biết đó.
Anh ấy đến thị trấn, ngừng uống thuốc, thực sự bắt đầu mất kiểm soát,
và cuối cùng sẽ chết.
Nên tôi đã biết mọi thứ ngay lúc quay.
Nên tôi thấy… Tôi thấy được tận hưởng nó, theo cách nào đó.
Mọi người bảnh lắm…
- Đẹp quá. - Nay vui ghê.
Nếu có người đáng phải trả giá, thì đó là Helen.
Cô ấy dắt mũi mọi phe ở Ozarks.
Hoàn toàn chơi xỏ họ.
- Tôi chưa từng nghĩ cô giống dân Ozark. - Thích nghi hoặc chết thôi.
Tôi thích đóng Helen. Họ thực sự mê nhân vật Helen.
Khán giả rất thích nhân vật Helen,
và tôi nghĩ một phần là vì cô ấy là phụ nữ.
Tôi thực sự nghĩ vậy, vì điều đó gây bất ngờ hơn theo cách nào đó.
Và một phần là vì biên kịch quá xuất sắc, và cô ấy có những câu thoại đỉnh cao.
Đừng vờ là hai ta đều không biết họ chơi xỏ anh thế nào.
Tôi biết tôi đã đóng một mùa. Họ mời tôi đóng thêm mùa nữa. Và,
là một diễn viên, bạn biết nếu đóng thêm, bạn sẽ chết. Ý là, còn gì khác đâu?
Mong mọi người có chuyến đi vui vẻ.
Chả biết bọn tôi đã tập bao lần cảnh đi ra, chuyển động máy quay, cảnh bắn,
và tập thử cảnh đó. Vô số lần. Và rồi bọn tôi làm nó trong một lần quay.
Thật đau lòng khi biết tôi sẽ bị giết, song tôi cảm nhận được nó sẽ thế.
Ý tôi là, đâu thể để một người như Darlene làm loạn mãi.
Cô ấy sẽ phải trả giá thích đáng.
Chắc có lẽ nếu ta…
Và sau đó giết Wyatt ư? Tôi đau lòng quá.
Ở một góc độ, cậu ấy vô tội. Tôi không muốn nói cậu ấy ở sai chỗ, sai lúc,
nhưng cậu ấy đâu có đe dọa tới việc làm ăn của băng đảng,
mà vẫn bị kẹt giữa hai làn đạn.
Lúc tôi mới được biết Wyatt và tôi sẽ trở thành một đôi…
Ban nãy… tuyệt quá.
Tôi nghĩ nó rất táo bạo, họ rất táo bạo khi làm thế.
Tôi sống đủ lâu để rành thứ mình làm rồi mà.
Tôi đã gọi Charlie, và Charlie đã cười suốt hai phút trước khi nói được gì đó.
Chỉ là… cậu ấy cứ cười ngặt nghẽo ấy.
Chris Mundy đã gọi cho tôi và kể với tôi
vài tháng trước khi bắt đầu quay, và bọn tôi cười phá lên.
No comments yet. Be the first to leave one.