لومړۍ 200 کرښې.
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Lizzy! Jane!
Các chị nghĩ sao nào? Anh Collins đã cầu hôn với Charlotte Lucas!
Chị ấy đã chấp nhận!
Charlotte sao?
Đính hôn với anh Collins?
Không thể nào!
Lò sưởi trong phòng lớn của Rosings còn lớn hơn thế.
Một lò sưởi với kích thước thật sự lớn.
Nhưng sao em lại ngạc nhiên đến thế, Lizzy thân mến?
Em nghĩ là anh Collins sẽ không thể kết hôn với một người con gái khác,
chỉ vì em đã từ chối anh ấy sao?
Charlotte, em không có ý đó...
Em đã rất bất ngờ.
Charlotte, nếu như anh Collins đã tốt số có được tình cảm của chị,
thì em xin chúc mừng cho cả hai.
Chị biết em đang cảm thấy gì.
Chị không phải người lãng mạn.
Chưa từng như thế. Chị chỉ cần 1 mái nhà tiện nghi.
Và, xem xét tính tình của anh Collins và vị trí trong xã hội,
chị có thể được hạnh phúc với anh ấy,
cũng như bất kỳ ai khác khi bước vào hôn nhân.
Charlotte thân mến!
Em họ Elizabeth, em có thể thấy trước mặt em
là người đàn ông hạnh phúc nhất!
Jane, đó thật là một cảnh tượng nhục nhã!
Cô ấy biết là mình đang lấy gã đàn ông ngu đần nhất nước Anh mà.
Em không bao giờ nghĩ là cô ấy sẽ như thế.
Lizzy, em đã không tính đến sự khác biệt về hoàn cảnh và thái độ xem xét.
Anh họ Collins không phải là người thông minh nhất,
có lẽ thế, nhưng lại có địa vị.
Anh ta không xấu tính, và nếu may mắn, đó sẽ là một đôi phù hợp.
Rất hợp! Chị không nghĩ là lấy người như thế, chỉ là đổi lấy sự tiện nghi sao.
Không phải, nhưng Lizzy, mọi người không ai giống ai cả.
Jane yêu quý!
Em ngờ rằng chị sẽ phải lựa chọn
giữa kết hôn vì tình yêu và kết hôn với cân nhắc về vật chất.
Em cũng có thể vậy?
- Cái này gửi từ Netherfield đến, thưa cô. - Cám ơn.
Từ Caroline Bingley.
Cô ấy viết là...
...tất cả mọi người sẽ rời Netherfield ngay giờ, và quay về London.
Và không có ý định quay trở lại đây.
Ban đầu Charles nghĩ là công việc ở London chỉ mất vài ngày là xong,
nhưng chúng tôi nghĩ là không được như thế.
Tôi tin là khi Charles đã về thành thị, anh ấy sẽ không vội quay lại đây nữa.
Tôi không tỏ vẻ nuối tiếc mọi thứ sẽ bỏ lại ở Hertfordshire đâu, bạn thân yêu ạ,
trừ cộng đồng của các bạn.
Anh Darcy, dĩ nhiên là nóng lòng gặp lại em gái.
Và phải thú thực là, tôi không nóng lòng gặp lại cô ấy lắm,
với cái hy vọng là sau này sẽ gọi cô ấy là ... chị dâu của tôi.
Tôi có sai không, Jane yêu quý,
khi chiều theo viễn cảnh của một việc mà sẽ đảm bảo hạnh phúc cho nhiều người?
Vậy còn chưa đủ rõ ràng sao?
Caroline Bingley tin là anh cô ấy khác với chị và có ý nhắc nhở chị.
- Còn có thể có ý nào khác không? - Có chứ!
Cô Bingley thấy rằng anh cô ấy đang yêu chị,
và muốn anh ấy kết hôn với cô Darcy.
Cô ta mong giữ anh ấy ở thành thị và cố thuyết phục chị là anh ấy không quan tâm chị.
Jane, chị phải tin vào em chứ.
Không có ai từng thấy chị và Bingley bên nhau mà nghi ngờ tình cảm của anh ấy.
Chị không tin Caroline lại sẵn sàng nói dối như vậy.
Chị chỉ có thể hy vọng là cô ta nói dối.
Tin cô ta đồng nghĩa với bị lừa đấy,
nhưng cô ta không thể thuyết phục 1 người đang yêu rằng
anh ta lại đang yêu 1 người khác!
Nếu anh Bingley không quay về bên chị và
ăn tối tại Longbourn trong vòng hai tuần nữa,
Em sẽ rất ngạc nhiên đấy.
Em không ganh tỵ với Charlotte dù chỉ 1 chút! Lấy một mục sư, thật buồn cười!
- Anh ta sẽ đọc kinh Fordyce mỗi tối. - Trước khi đi ngủ!
Nhìn miếng vải ghê tởm này xem! Nó sẽ rất hợp với Mary đấy.
Nhìn kìa, là Denny và Carter.
- Và Wickham nữa! - Chắc chị sẽ giữ riêng anh ấy mất?
- Dĩ nhiên. Chị ấy yêu anh ta mãnh liệt! - Vì chúa, nói nhỏ thôi.
Xin chào các quý cô!
Thật may mắn! Chúng tôi đang định đến Longbourn để tìm các cô.
Chúng tôi vào thị trấn để tìm các anh!
Chúng tôi đã mong có thể gặp anh tại vũ hội ở Netherfield.
Tôi rất tiếc đã để mất vinh hạnh được khiêu vũ cùng cô.
Nhưng đó chắc là số phận...
Không, với cô tôi phải cởi mở hơn. Tôi cho là đến đó sẽ là một sai lầm.
Tôi nhận ra là tốt hơn không nên gặp Darcy.
Tình cảnh có thể trở nên không dễ chịu cho cả hai chúng tôi.
Tôi hiểu và cảm phục tính chịu đựng của anh.
Không phải là tôi quan tâm đến việc thấy Darcy ê chề trước mọi người,
nhưng ở nhà Bingley thì... tôi sẽ đau lòng khi thấy Bingley xấu hổ và lúng túng.
Và qua anh ấy, là chị của cô nữa.
Phải.
- Tôi nghe nói anh Collins sắp kết hôn. - Phải, với bạn tốt của tôi Charlotte Lucas.
Tôi đã nghĩ là sự chú ý của anh ta nằm ở một hướng khác cơ đấy.
Có thể là vậy, nhưng đã rẽ ngang một chút, vì sự hài lòng của mọi người.
Và bồi hoàn nữa chứ.
Tôi mong anh sẽ ở lại và dùng trà với chúng tôi.
Tôi sẽ giới thiệu anh với cha mẹ tôi.
Cám ơn cô.
Denny!
Ôi, chàng trai trẻ George Wickham thật dễ thương,
phải thế không hả ông?
Cái gì? Ồ, đúng thế.
Thật tốt khi giúp chúng ta giải trí bằng câu chuyện hùng hồn về sự thiếu may mắn.
Với câu chuyện như thế trong tay, ai còn muốn đọc tiểu thuyết nữa?
Nhưng con tin là anh ấy đã bị đối xử một cách đê tiện bởi Darcy, cha à.
Có thể có chuyện đó. Nhưng có lẽ Darcy không phải là một kẻ gian ác máu lạnh
mà chỉ là một tay giàu có, làm mọi thứ theo cách của anh ta.
Chúng ta phải suy nghĩ thật cẩn trọng
trước khi đưa ra nhận xét có tính chống đối với bất kỳ người nào.
Chúa ơi!
Tôi cảm thấy rất tội cho Wickham.
Và cậu ta trông rất hợp với bộ quân phục!
Tôi vẫn còn nhớ cái thời mà mình từng thích
một người trong bộ quân phục đỏ.
Giờ nó vẫn còn trong tim tôi.
Không cần phải cười như thế đâu Lizzy!
Dù cậu Wickham đã để mắt đến con,
nhưng con đã không làm gì để xứng với điều ấy,
sau chuyện của con với Collins!
Trong huyết quản cả rồi, chả việc gì ra hồn cả!
Chàng trai tội nghiệp! Chỉ cần anh ta có 5 hay 6 ngàn mỗi năm,
tôi sẽ rất vui lòng thấy anh ta lấy 1 trong mấy đứa con gái này!
Nhưng không có chuyện gì đúng kế hoạch cả.
Giờ thì anh Bingley, người mà chúng ta kỳ vọng nhất, đã ra đi luôn rồi!
Cái gì?
Chị đã nghe từ Caroline Bingley.
Giờ thì chắc chắn họ sẽ ở lại thành phố trong cả mùa đông.
Em không thể tin được.
Đó là sự thật.
Thôi nào, Jane, thoải mái đi.
Để kết hôn thì người con gái phải trải qua thử thách trong tình yêu.
Khi nào đến lượt con hả, Lizzy? Con không thể để quá lâu sau Jane,
khi mà có đủ sĩ quan ở Meryton để làm thất vọng các quý cô cả vùng này.
Chọn Wickham đi, anh ta theo đuổi khá đấy. Anh ta sẽ bỏ rơi con thôi.
Cám ơn cha, nhưng người kém 1 chút cũng được.
Không phải ai cũng mong được vận may như Jane.
Đúng vậy, nhưng thật yên tâm khi nghĩ là... bất cứ điều gì xảy đến với con,
con luôn có một người mẹ thân thương luôn sẵn sàng khai thác tối đa.
Tôi không biết chúng ta sẽ ra sao, thật sự là không!
Tôi không thể chịu được khi nghĩ tới
Charlotte Lucas sẽ là phu nhân của căn nhà này!
Tôi sẽ bị buộc phải nhường cho cô ta, và nhìn cô ta chiếm lấy chỗ của mình!
Bà đừng nghĩ những chuyện ảm đạm nữa. Để chúng tôi hy vọng điều tốt đẹp đi.
Hãy tự chế giễu là tôi sẽ sống lâu hơn bà.
Em không cần phải lo lắng cho chị, Lizzy.
Chị sẽ quên anh ấy,
và chúng ta sẽ lại như trước đây.
Nhưng chị có thể nhớ tới anh ấy...
...như là người đáng yêu nhất mà chị từng quen biết.
Chỉ thế thôi.
Chị không có gì để sợ hay hy vọng...
...cũng không có gì trách anh ấy. ít ra thì chị cũng không đau khổ.
Jane yêu quý.
Chị thật tốt. Sự ngọt ngào và không vụ lợi của chị như thiên thần vậy.
- Đừng trêu chị, Lizzy. - Em đâu có trêu chọc chị.
Chỉ có số ít người em yêu quý thực sự, và người mà em nghĩ tốt thì còn ít hơn.
Em thấy thế giới càng nhiều, thì lại càng bất mãn với nó.
Jane, chị ra thành phố thì sao nào?
Cậu và mợ Gardiner sẽ rất vui đón chị tới Gracechurch sau Giáng sinh đấy.
- Sao em lại muốn chị đi London, Lizzy? - Không có lý do gì cả.
Thay đổi khung cảnh và môi trường?
Sao các em trễ thế?
Chị cứ sợ xe ngựa bị làm sao, hoặc giả các em bị cướp tấn công!
Làm gì có, em đúng giờ mà. Chị thế nào hả Fanny?
Chán lắm, Edward. Không ai biết thần kinh chị phải chịu những gì.
- Nhưng chị không bao giờ than phiền. - Thế là tốt đấy, Fanny. Chị có vẻ khoẻ.
- Mợ có mang quà cho bọn cháu không? - Mợ thấy cháu chẳng thay đổi gì, Lydia.
- Sao, cháu không lớn lên à? - Về tính tình thì không.
Lizzy!
Vào nhà đi, vào nhà đi, còn đủ thời gian thay quần áo đấy!
Chúng ta được mời tới nhà Philips. Tôi thì không muốn đi lại khi trời đã tối quá đâu.
Chị nên ngồi nhà và cho thần kinh nghỉ ngơi thôi.
Jane tội nghiệp. Tôi không muốn mọi người nghĩ tôi trách mắng Jane!
Ai lại trách Jane vì chuyện đó chứ? Nó là cô gái tốt nhất thế giới!
Tôi đã nói với em dâu tôi, bà Gardiner, rằng nó đã làm hết sức.
- Con bé có thể có được anh Bingley. - Nó đã làm tốt, không ai có thể làm hơn thế.
Nhưng các bà ơi, khi tôi nghĩ đến Lizzy!
- Điều đó hẳn phải rất khó khăn. - Rất khó khăn.
- Nó đáng lẽ đã là vợ anh Collins rồi! - Điều đó sẽ làm bà thấy thoải mái!
Người nhà Lucas thật là mưu mẹo. Họ lấy hết những gì có thể lấy!
Tuy nhiên, việc em đến đúng lúc là một sự an ủi lớn cho chị.
Và chúng ta sẽ rất vui lòng nghe em nói về mốt tay dài mới nhất này.
Cháu xin giới thiệu anh Wickham với mợ nhé?
Tôi được biết là cậu đến từ Derbyshire, cậu Wickham.
- Đúng vậy thưa bà. Bà biết vùng đó sao? - Rất rõ.
Tôi sống những năm hạnh phúc nhất của đời tôi ở Lambton.
Cách nơi tôi lớn lên chưa đến 5 dặm, ở Pemberley!
Pemberley! Đó là ngôi nhà đẹp nhất Derbyshire, và tất nhiên là cả thế gian!
Tôi thấy là bà cũng nghĩ giống như tôi.
- Bà có quen với gia đình đó không ạ? - Không.
Tôi may mắn là người được ngài Darcy bảo hộ.
Ông ấy là người đàn ông tuyệt nhất. Tôi ước gì bà biết ông ấy.
Có 4 cây, tôi ra bài! Chúa ơi, tôi lại thắng nữa!
Hãy nhảy vài điệu đi. Tôi chờ được nhảy lâu lắm rồi!
Mary!
Mary, chơi điệu Grimstock.
Tuyệt lắm!
- Những cô gái tốt, phải không ông Gardiner? - Đúng vậy, thưa ngài William.
- Đặc biệt là hai cô lớn? - Phải lắm.
Họ sẽ làm duyên dáng thêm cho buổi chầu! Nhưng cũng đừng quên các cô Bennet nhỏ!
À, chúng có đủ cả chân tay,
và là 3 trong số những đứa con gái ngốc nghếch nhất nước Anh.
No comments yet. Be the first to leave one.