لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Nếu anh đang xem cái này, nghĩa là em không còn nữa.
Em không thể nói trực tiếp với anh. Vì quá xấu hổ.
Cho anh, dĩ nhiên không phải em.
Anh không thích được khen dễ thương.
Nhưng đúng vậy mà. Phải. Anh đáng yêu.
Nhưng anh cũng cực kỳ vô dụng.
Nên em muốn để lại ít hướng dẫn sống khi không có em.
Sáng nhớ tắt báo động nhé? Vì nếu anh mở cửa, nó sẽ kêu,
công ty an ninh sẽ tưởng nhà ta bị đột nhập.
Nếu làm nó kêu, anh phải gọi cho họ.
Số họ trong máy anh tên "báo động". Mật mã là tám, sáu, bốn, năm.
Đấy là số PIN của anh. Anh biết mà.
Đặt chế độ "vành đai", không thì con chó sẽ kích hoạt nó.
Và nhớ cho chó ăn, được chứ?
Việc đầu tiên buổi sáng và ngay khi đi làm về.
Còn gì nữa nhỉ?
Tối thứ Ba mang thùng rác ra ngoài. Thùng đen là rác thường,
thùng xanh là tái chế...
BÁO TAMBURY
TRUNG TÂM ĐỒ CỔ JORDANS
TRUNG TÂM ĐỒ CỔ JORDANS MỞ CỬA ĐÃ NHẬP HÀNG MỚI
BÁO TAMBURY
Bát mày đâu?
Đây rồi.
Chết tiệt!
Hết thức ăn cho chó.
Đậu nấu hay cà ri rau?
Biết mà.
Xin lỗi. Tao sẽ mua đồ ăn tử tế cho mày sau.
Chết tiệt.
Cà ri rau cho tao vậy.
- Xin chào. - Chào.
Tôi bắt đầu từ hôm nay. Bắt đầu làm ở đây hôm nay.
Rồi, cô có tên chứ?
Vâng, Sandy.
Không, ý tôi là cô cần gặp ai ở đây?
Ai tuyển cô?
Anh Braden.
Lại đây nào, bé ngoan.
Chó của anh nên đeo dây.
- Cái gì? - Chó nên đeo dây.
Không đọc à? Công viên của mọi người.
Phải rồi. Xin lỗi.
Cảm ơn.
Lại đây nào. Lại đây.
Cái gì?
Hắn không phải thằng khốn rách việc, béo ú, lông lá.
Brandy, mày hư lắm.
Xin lỗi nhé.
- Kinh tởm. - Chào nhé.
Ngoan.
LISA JANE JOHNSON 4/3/1972 - 26/2/2018
Phải.
Tao phải đi làm.
Gặp lại mày sau.
Tao sẽ mang đồ ăn về.
Ngoan lắm.
Ngoan lắm.
Của anh đây.
Cái gì?
- Thư của anh. - Nhét qua khe cửa ấy.
Anh ở đây rồi, tôi đỡ phải đi.
- Tôi không muốn. - Sao lại không?
Anh mới đến à?
- Ừ, tôi chuyển từ... - Tôi không quan tâm.
Nhưng chắc ở chỗ cũ, anh nhét đồ qua khe cửa, nhỉ?
Anh bạn, cần gì cáu kỉnh.
Nói năng kiểu gì đó?
- Định báo cáo tôi sao? - Ừ. Anh tên gì?
Anh sẽ cười.
Tin tôi đi.
Tên là Pat.
- Bưu tá Pat? - Phải.
Bỏ vào khe cửa.
Dễ mà, phải không?
- Anh cũng làm được mà. - Sai.
- Vì? - Tôi đâu phải bưu tá.
Tiếp tục đi.
Chào George.
Chào.
Ai vậy?
Bác tớ.
Ấu dâm.
- Cái gì? - Ấu dâm.
Tao không phải kẻ ấu dâm.
Mà dù phải, mày cũng an toàn, thằng tóc đỏ béo lùn.
Chào mừng.
Có thêm cô thật tốt.
Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên của tôi, thật phấn khích, nhỉ?
- Vâng. - Đây là một chỗ làm rất tuyệt.
Rất năng động, người vào ra liên tục.
Một tập thể rất tuyệt.
Hăng say.
Cũng rất đáng. Có thể hòa nhập vào cộng đồng.
Có nghĩa là tin tức đủ loại từ tin địa phương
đến giải trí, tài chính.
Ừ.
Kath phụ trách quảng cáo.
Đối tốt với cô ấy, sẽ được dự khai trương nhà hàng, ăn miễn phí.
Lenny phụ trách ảnh.
Nếu cô có hứng thú... Thật ra ai cũng tham gia vào đủ thứ.
Vậy, thứ khiến cô hứng thú nhất là gì?
Viết bài chuyên đề.
Tuyệt.
Ở đây cô sẽ viết chúng.
Rất nhiều chuyên đề. Không giới hạn.
Tony phụ trách chuyên đề. Anh ấy không ở đây.
Anh ấy viết rất tốt.
Rất giỏi, lão tướng, người tốt.
Nói thật, giờ anh ấy không bình thường.
Anh ấy vừa có tin buồn.
Tony là anh rể tôi.
Anh ấy là chồng Lisa, chị gái tôi,
người đã mất.
Ung thư.
- Phải. - Tôi rất tiếc.
Và rõ ràng là anh ấy rất đau khổ.
Khuynh hướng tự sát.
Phải.
Phải báo trước với cô, anh ấy có thể nói những điều hơi...
độc địa...
đôi lúc, nên, cô biết đấy,
đừng để bụng nhé.
Vì hai người sẽ làm việc với nhau.
Dù sao thì,
chúc vui.
Cảm ơn.
Anh sao rồi?
Vẫn thế.
Nghĩa là tệ?
Tôi thực không có gì để so sánh.
Nhưng chắc một ngày tốt là ra đường tôi không
muốn bắn vào mặt người lạ nào đó
rồi sau đó tự bắn vào mình.
Một bệnh nhân của tôi
tưởng tượng ra cảnh giết vợ cũ
trong lúc thủ dâm.
Sao lại nói với tôi?
Tôi đâu có nói tên.
Tôi biết, nhưng thế thì ích gì cho tôi?
Tôi không biết.
Có lẽ để anh biết anh không phải người duy nhất.
Duy nhất gì?
Người duy nhất bị bệnh tâm lý.
Ý là, anh biết đấy,
người duy nhất có vấn đề về tâm lý.
- Tôi cũng có. - Nói xem.
Trời, bắt đầu từ đâu đây?
Có lẽ là từ tôi vì tôi trả tiền, nhưng...
BÀ GIÀ 93 TUỔI BỊ CƯỚP
- Chào buổi sáng. - Thật kinh khủng nhỉ?
Ám ảnh suốt đời.
Sao mà suốt đời được.
Bà ấy 93 tuổi. Nếu sống 100 tuổi thì cũng chỉ bị ám ảnh bảy phần trăm đời.
BÁO TANBURY
Anh đến muộn.
Cô tẻ nhạt.
- Anh đùa đúng không? - Không, nhưng cô có gì?
Hôm nay là ngày ra báo.
Không, ý là, sao cô nghĩ tôi nói cô tẻ nhạt là nói đùa?
Cô có lập luận phản biện nào hay...
- Sao anh lại để yên cho anh ta? - Không. Tony, thôi nào, chuyện gì vậy?
Đây là tờ báo địa phương miễn phí mà không ai thèm quan tâm.
Không, không đúng.
Ý tôi không phải... Vào văn phòng tôi.
- Được. - Nhiều người cần tờ báo này.
Không phải ai cũng dùng Twitter. Tất cả trở lại làm việc đi.
Muốn tôi nói gì? Xin lỗi, và tôi sẽ cố gắng hơn?
Vì không được đâu. Vô ích.
Tony, tôi biết anh không ổn,
- từ khi mất Lisa. - Cậu có nghĩ,
tôi bị ảnh hưởng vì vợ tôi chết?
Tất nhiên, anh biết là tôi hiểu. Tôi còn kể với Sandy.
Sandy là ai?
Người mới. Không muốn cô ấy nghĩ đây là trại điên.
Tôi phải nói gì đó.
T ôi cần chút sự chuyên nghiệp thôi. Tony.
- Làm ơn. - Không.
Lẽ ra tôi đâu cần nói ra.
- Anh không thể cứ thô lỗ với mọi người. - Có chứ. Thế mới hay.
Tử tế và chu đáo và quan tâm
và chính trực chẳng được lợi gì.
Là bất lợi thì có.
Để xem, vì nếu anh cứ thế này
- tôi sẽ phải đuổi anh. - Không đâu.
Không đâu, ý tôi chính là vậy, vì cậu là người tốt.
Nên tôi sẽ lợi dụng cậu, như mọi người khác ở đây.
Cậu sẽ cảnh cáo tôi, tôi lờ đi.
Cậu cảnh cáo nữa, tôi lờ đi. Tôi tiếp tục muốn gì làm đấy.
Cuối cùng cậu sẽ bỏ cuộc, tôi sẽ thắng.
Đám phụ nữ ở đây đã phát hiện cậu sẽ không nghi ngờ chuyện phụ nữ.
Tháng này Kath có kinh ba lần.
Cô ta thích nghỉ thứ Sáu. Cậu mặc kệ.
Cô ta chẳng làm sao, vì cô ta xấu tính.
Nên tôi nghĩ, mình cũng vậy một chút.
Sao anh làm thế? Sao không thôi buồn và sống hạnh phúc đi?
Muốn vậy thì chỉ có một cách. Đó là có Lisa, nhưng điều đó là không thế.
Vì thế tôi suýt tự sát ngay lập tức.
Được rồi, nhưng anh không tự sát, đúng không?
No comments yet. Be the first to leave one.