لومړۍ 200 کرښې.
Chào cháu.
Cháu có sao không?
Chuyện gì vậy? Cháu bị lạc à?
CON CHÓ SĂN Ở BASKERVILLE
- Chán quá. - Anh cứ thế này mà lên tàu điện à?
Không taxi nào chịu chở tôi.
Không có tin gì à?
Bạo động ở Uganda.
Một bức ảnh nữa của anh với cái...
Um, cải tổ trong nội các?
Không có gì quan trọng hết sao?
Chúa ơi!
John, tôi cần một chút. Lấy cho tôi đi.
- Không. - Lấy cho tôi đi.
Không. Chúng ta đã đồng ý cắt nghiện cho anh bằng bất cứ giá nào.
Mà ai anh cũng hối lộ rồi, có nhớ không?
Không ai trong bán kính hai dặm sẽ bán tý gì cho anh đâu.
Ý tưởng ngu ngốc. Ai bày ra?
Bà Hudson!
Này, Sherlock, anh đang làm rất tốt, đừng bỏ cuộc!
Nói tôi biết nó ở đâu đi!
Xin anh đấy, nói tôi biết đi.
Làm ơn mà.
- Xin lỗi, không giúp được anh rồi. - Tôi sẽ cho anh biết số xổ số trúng giải tuần sau.
Cũng đáng thử đấy chứ.
Kho dự trữ bí mật của tôi, các người đã làm gì với nó rồi?
Xì-gà, bà đã làm gì chúng?
Cậu có bao giờ để tôi đụng vào đồ đạc của cậu đâu! Tôi cũng muốn lắm mà không được.
- Tôi tưởng bà không phải quản gia nhà này chứ. - Tôi không phải.
Hay cậu uống một tách trà ngon, rồi cất cây lao móc đi nhé?
Tôi cần một thứ mạnh hơn trà. Mạnh hơn bảy phần trăm.
- Bà lại vừa gặp ông Chatterjee nữa. - Xin lỗi?
Tiệm sandwich. Một bộ váy mới, nhưng có bột dính ở ống tay.
Bà sẽ không mặc một bộ váy như thế để làm bánh.
- Sherlock... - Ngón cái. Có vết kim loại rất nhỏ.
Lại vừa chơi cào thẻ trúng thưởng. Chúng ta đều biết điều này dẫn đến đâu.
Lại một đêm bài bạc. Phấn khích cho buổi sáng thứ Hai, đúng không?
Tôi có blog một bài về nhận biết nước hoa. Bà nên xem thử!
- Làm ơn! - Đừng đặt hết hy vọng về chuyện lên tàu với ngài...
- Chatterjee, không ai biết ông ấy có một bà vợ đâu. - Sherlock!
- Không ai biết, ngoại trừ tôi. - Tôi không biết...
Cậu đang nói cái gì nữa, tôi thật sự không biết!
- Chuyện quái quỷ đó là sao đây? - Anh không hiểu đâu.
Đi theo xin lỗi bà ấy đi.
Xin lỗi hả?
John, tôi thật phát ghen với anh đấy.
Anh phát ghen với tôi?
Đầu óc anh đó, sóng êm gió lặng, đơn giản dễ hiểu, không mấy khi được dùng đến.
Còn đầu óc tôi như một cỗ động cơ, không thể ngừng đua tốc độ.
Một chiếc tên lửa, vỡ tung ra nhiều mảnh nhỏ,
Bị mắc kẹt ở bệ phóng. Tôi cần một vụ án!
Anh vừa mới giải ra một vụ còn gì, rõ ràng mới móc chết một con lợn đó!
Đó là chuyện sáng nay.
- Khi nào mới có vụ nữa? - Trên trang web không có gì hả?
"Kính gửi ngài Sherlock Holmes. Cháu không thể tìm thấy Bluebell ở đâu cả."
"Xin ngài, xin ngài, xin ngài giúp cháu có được không?"
- Bluebell? - Một con thỏ, John! Nhưng còn nữa.
Trước khi Bluebell mất tích, nó phát sáng được.
"Như một nàng tiên," trích lời Kirsty bé bỏng.
Rồi đến sáng hôm sau, Bluebell biến mất.
Chuồng thỏ vẫn khóa, không thấy dấu hiệu đột nhập.
Tôi đang nói gì nhỉ, vụ này tuyệt đấy! Gọi Lestrade đi.
- Nói anh ta có một con thỏ bỏ trốn. - Anh đùa à? - Là thế, hoặc Cluedo.
Không. Chúng ta có bao giờ chơi trò đó nữa đâu chứ.
- Tại sao lại không? - Nạn nhân không thể làm thế được.
- Đó là hướng đi khả dĩ nhất. - Không có trong luật.
Thế thì luật sai bét!
Một hồi chuông ngắn.
Nhấn hết cỡ, chưa đến nửa giây.
Khách hàng!
Dartmoor luôn là một vùng đất của truyền thuyết và giai thoại,
Nhưng liệu còn điều gì nữa lẩn trốn ở đây không?
Một thứ gì đó rất thật.
Dartmoor cũng là nơi chính phủ tiến hành những hoạt động bí mật mới nhất,
Trung tâm nghiên cứu vũ khí hóa sinh,
Một nơi được cho là còn nhạy cảm hơn cả Porton Down.
Kể từ khi Thế chiến thứ hai kết thúc,
Đã râm ran nhiều câu chuyện về những cuộc thử nghiệm ở Baskerville.
Biến đổi gen, những con thú được phát triển để ra trận.
Rất nhiều người tin rằng bên trong
Khu đất biệt lập này, ở trung tâm của một vùng hoang dã cổ xưa,
Tồn tại nhiều điều ghê rợn vượt xa trí tưởng tượng.
Nhưng câu hỏi chính là, liệu tất cả chúng đều còn bên trong?
Khi đó tôi còn nhỏ.
Nó ở cánh đồng hoang.
Trời tối, nhưng tôi vẫn nhìn thấy được.
Tôi biết thứ gì đã giết chết cha tôi.
Anh thấy gì?
Tôi sắp sửa nói đấy.
Phải, trong một cuộc phỏng vấn của nhà đài. Tôi thích tự biên tập hơn.
Vâng. Xin lỗi, vâng, dĩ nhiên.
Xin lỗi.
Cứ thoải mái đi.
Nhưng nhanh lên.
- Ngài biết Dartmoor chứ, ngài Holmes? - Không.
Đó là một nơi tuyệt vời, không giống bất kì nơi nào khác.
Khá hoang vu, nhưng rất đẹp.
Không thú vị. Tiếp đi.
Chúng tôi thường hay đi dạo, cha tôi và tôi, sau khi mẹ tôi mất.
Mỗi tối chúng tôi đều đi dạo ở cánh đồng hoang.
Tốt. Chuyển đến đêm bố anh
Chết thảm đi, ông bị giết ở đâu?
Có một nơi,
Gần như là đất của địa phương, được gọi là thung lũng Dewer.
Đó là tên gọi cổ xưa của quỷ.
Thì sao?
Đêm đó anh có thấy quỷ không?
Có.
Nó khổng lồ.
Lông đen như than, mắt đỏ quạch.
Nó đã bắt cha tôi.
Xé nát ông ra.
Tôi không thể nhớ được gì nữa.
Người ta tìm thấy tôi vào sáng hôm sau, đi lang thang trên đồng.
Không bao giờ tìm ra thi thể của cha tôi.
Mắt đỏ, lông đen, to lớn...
Một con chó? Một con chó sói?
Hoặc một thí nghiệm gen.
Ngài đang cười tôi sao, ngài Holmes?
Tại sao, anh đang đùa à?
Cha tôi luôn nói rất nhiều về những chuyện người ta làm ở Baskerville.
Về những chủng loại quái vật người ta gây giống ở đó.
Ai cũng cười ông ấy.
Ít nhất người của nhà đài nghiêm túc với tôi.
Và tôi cho là du lịch ở Devon cũng được nhờ.
Henry, dù chuyện gì đã xảy ra cho bố anh thì cũng đã 20 năm rồi.
Tại sao bây giờ anh lại đến tìm chúng tôi?
Tôi không chắc ngài có thể giúp tôi, ngài Holmes, khi ngài thấy những gì tôi kể buồn cười!
- Vì những chuyện xảy ra tối qua. - Chuyện gì tối qua chứ?
Làm... Làm sao ngài biết?
Tôi không biết. Tôi chú ý thôi.
Anh lên tàu khởi hành từ Devon vào sáng hôm nay.
Anh có một bữa sáng dở tệ và uống cà-phê đen.
Cô gái ngồi dọc lối đi trên xe lửa mến anh.
Ban đầu anh cũng thích, nhưng sau đó anh đổi ý.
Anh đang khao khát được hút điếu xì-gà đầu tiên trong ngày.
Mời anh ngồi, anh Knight, và cứ hút. Tôi rất vui lòng.
- Làm thế nào ngài để ý được những điều đó? - Không quan trọng...
- Có lỗ đã bấm trên vé của anh. - Không phải bây giờ, Sherlock.
- Tôi bị nhốt lâu lắm rồi! - Anh đang khoe mẽ.
Dĩ nhiên tôi khoe, đó là những gì chúng ta làm mà.
Anh dùng khăn ăn trên xe lửa để chùi cà-phê làm đổ.
Độ đậm của vết ố nói rằng anh đã không dùng sữa.
Có vết nước cà chua trên môi và ống tay áo của anh.
Một bữa sáng cơ bản, hay thứ khá nhất được nấu trên xe lửa. Sandwich.
Làm sao ngài biết nó dở?
Trên xe lửa còn loại bữa sáng nào khác chắc? Cô gái nữa.
Chữ viết phụ nữ rất dễ nhận ra, cô ấy viết số điện thoại trên khăn ăn.
Từ góc cô ấy viết, tôi có thể nói cô ấy ngồi đối diện anh.
Sau khi cô ấy đi, tôi hình dung anh đã dùng
Khăn ăn để chùi cà-phê bị đổ,
Vô tình làm ố số điện thoại.
Anh cố dùng bút viết lại
Bốn con số cuối, nên anh muốn giữ số điện thoại đó.
Anh dùng khăn ăn chùi mũi, nên anh không thích cô ấy nhiều.
Có vết thâm nâu trên ngón tay run run của anh. Tôi biết dấu hiệu.
Không có cơ hội hút thuốc trên xe lửa, cũng không có
Thời gian để làm một điếu trước khi anh đến đây.
Mới quá 9 giờ 15 phút, anh nghiện thuốc nặng.
Chuyến xe lửa đầu tiên rời Exeter đi London lúc 5 giờ 46 phút.
Anh bắt chuyến đầu tiên, vậy một chuyện quan trọng
Đã phải xảy ra vào tối hôm qua. Tôi có nói sai không?
Không.
Ngài nói đúng.
Ngài nói hoàn toàn đúng.
- Thánh thần ơi, tôi nghe kể ngài suy đoán cực kì nhanh. - Công việc của tôi mà. Giờ im và hút thuốc đi.
Henry, cả bố lẫn mẹ anh đều qua đời và khi đó anh, bảy tuổi à?
Tôi biết, việc đó...
Hẳn là một tổn thương tâm lý nặng nề.
Có bao giờ anh nghĩ là anh sáng tạo ra câu chuyện đó, để...
Để xoa dịu chuyện đau buồn không?
Bác sĩ Mortimer nói thế đấy.
- Ai? - Bác sĩ tâm lý của anh ta. - Bác sĩ tâm lý của tôi.
Rõ ràng quá.
Louise Mortimer.
Cô ấy là lý do tôi quay về Dartmoor.
Cô ấy nghĩ tôi phải đối diện với con quái vật của tôi.
Chuyện gì đã xảy ra khi anh quay lại thung lũng Dewer tối hôm qua?
Anh đến đó theo lời khuyên của một bác sĩ tâm lý
Và bây giờ anh xin cố vấn từ một thám tử.
Anh đã thấy điều gì khiến mọi chuyện thay đổi thế?
Thung lũng đó lạ lùng lắm.
Nó làm ngài run sợ, thấy lạnh lẽo từ bên trong.
Nếu tôi muốn đọc thơ, tôi sẽ đọc e-mail John gửi
Bạn gái anh ta, vui hơn nhiều. Anh đã nhìn thấy gì?
Những dấu chân.
Ở đúng chỗ tôi thấy cha tôi bị xé ra thành từng mảnh.
Dấu chân đàn ông hay đàn bà?
- Đều không phải. Là... - Có vậy thôi? Không còn gì hết? Chỉ dấu chân thôi?
Phải, nhưng chúng là...
Bác sĩ Mortimer nói đúng. Đây là một chấn thương tâm lý được che đậy bởi một câu chuyện.
Chán ngắt. Cám ơn, anh Knight, cám ơn anh đã hút thuốc.
Còn những dấu chân thì sao?
Có lẽ chúng là dấu chân chó, mà cũng có thể là bất cứ thứ gì, do đó không là gì cả.
Về Devon ăn trà kem giùm tôi nhé.
Ngài Holmes, đó là dấu chân của một con chó săn khổng lồ.
Nói lại xem.
Tôi thấy những dấu chân lớn...
Không, không, không, chính xác từng từ.
Lặp lại chính xác những từ anh vừa nói, chính xác những gì anh nói.
No comments yet. Be the first to leave one.