لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Ông ta đã ở dưới căn hầm.
Ông ta còn xé áo tớ nữa,
và họ vẫn không tin tớ.
Họ không bao giờ tin tớ.
Họ còn không tin tớ về chuyện cậu.
Cậu tin tớ, đúng không, Abigail?
Biên Dịch: Linh Trần
Hồi nhỏ, anh trai tôi dạy tôi cách nhìn ra khuôn mặt trên đám mây.
Tôi có thể thấy khuôn mặt ở rất nhiều thứ. Nào là nước...
bùn, lá cây...
giấy dán tường.
Khi lớn lên một chút, tôi bắt đầu chơi bời
với rượu và ma túy,
rồi tôi lầm đường lạc lối, hiểu chứ?
Nên
tôi nhập ngũ,
nghĩ rằng nó sẽ uốn nắn tôi.
Và đã thành công.
Năm 2004, lần thứ hai được điều tới Iraq,
đại đội tôi đã bảo vệ được tàn tích của một bệnh viện bị ném bom ở Baghdad,
và...
Chúng tôi tình cờ thấy một cô bé Iraq.
Cô bé bị cháy rụi, đã chết. Các bạn biết đấy.
Chuyện là, hầu hết người ta không biết điều gì xảy đến với...
Hầu hết người ta không biết điều gì xảy đến với con mắt đang bốc cháy.
Trong ngọn lửa đúng nghĩa, chúng...
chúng có thể tan chảy.
Như trứng lòng đào trên làn da đen.
Hiểu chứ?
Và...
Chuyện đó khiến tôi loạn trí.
Sáu tháng sau tôi trở về Mỹ,
và chẳng mấy chốc tôi bắt đầu thấy gương mặt của cô bé ấy ở khắp nơi.
Trên đám mây, trong bóng tối, trên vải.
Ở khắp nơi.
Các bạn biết đấy.
Cơ thể bị cháy đen thui của cô bé và
đôi mắt bị nung nóng...
chảy xuống bờ má.
Và ít lâu sau, trước khi kịp nhận ra, tôi tái nghiện.
Rồi một đêm, tôi dùng ít ma túy và cô bé xuất hiện.
90 NGÀY TRƯỚC
Nó chui ra từ giấy dán tường, hiểu chứ?
Và con bé nhìn chằm chằm tôi.
Tôi có thể biết là không có mắt.
Nên tôi vớ lấy kim đan...
các bạn biết đấy, và
tôi chỉ nghĩ tới cách để...
chấm dứt chuyện đó.
Có vẻ là ý hay ở thời điểm ấy.
Sau đó tôi bị mù.
Nhưng ý tôi là kiểu mù không-nhìn-thấy-gì, phải không?
Vấn đề là tôi vẫn thấy cô bé ấy.
Tôi không thể thấy những thứ khác.
Trừ cô bé.
Cô nhóc bị chiên giòn với đôi mắt trứng lòng đào.
Tôi thấy mặt cô bé suốt 24/7.
Ngay cả lúc này nữa, mẹ kiếp.
Các bạn hiểu chứ?
Nhưng...
tôi vẫn ngồi đây.
Tôi đã cai được hai tháng.
Cũng hơi trễ quá.
Tôi nương cậy vào thói quen để quên đi gương mặt đó
và thói quen đảm bảo tôi không bao giờ quên được.
Thế nên tôi mới tới đây.
Hai tháng.
Cảm ơn, Gordon.
Chúng tôi mừng khi anh ở đây.
Có người mới nào muốn chia sẻ không?
Luke, anh thì sao?
Và tiếp tục câu chuyện đó? Cô đùa à?
Ai muốn nhận huy hiệu cho người mới không?
Huy hiệu 30 ngày thì sao?
HAI NGÀY TRƯỚC
60 ngày?
90 ngày?
- Cảm ơn. - Không có chi.
Tôi là Luke, con nghiện.
- Chào Luke. - Xin chào.
Tôi thực sự không biết mình muốn nói gì nữa.
Tôi chưa từng cai được lâu thế này.
90 ngày cơ mà.
Ờm...
Chuyện là thế này.
Một.
Hai.
Ba.
Bốn.
Năm.
Sáu.
Bảy.
Đó là người con đã thấy dưới hầm.
Bố mẹ đã tìm kiếm toàn bộ căn hầm,
và không có gì dưới đó cả.
Trẻ con có bạn tưởng tượng và gặp ác mộng là chuyện bình thường.
Nhưng...
Nói đi, bố nghe đây.
Căn nhà này xấu xa lắm. Nó xấu xa lắm.
Trời ơi, ta có thể tổ chức chợ trời đấy.
Phải.
Có ai thấy Nellie đâu không?
Lạ thật.
Nó mới ở đây mà.
Không sao, em chỉ nghĩ nó có thể thích mấy cái cúc cũ
- mà em tìm thấy trên gác. - Cúc?
Con bắt được mẹ rồi.
Houdini bé bỏng của mẹ. Xem này.
Ôi chao.
Mẹ cho con cái mũ nhé?
Mẹ nghĩ nó quá rộng với con.
Chả biết nữa. Lớn lên nó sẽ đội vừa.
Đó là chiếc mũ người lớn, được chứ?
Con muốn nó hả?
Giờ con là người lớn rồi.
Nhưng người lớn,
họ biết sự khác biệt giữa thật và tưởng tượng.
Vậy con sẽ nói sao, nhà vô địch?
Con thích chứ?
Anh ấy ưng nó lắm.
Sao con biết được?
Thần giao cách cảm giữa sinh đôi mà.
Hai đứa đi chơi đi.
Trên đó nhiều đồ lắm.
Đẹp đó.
Em đang nhìn thấy một viễn cảnh.
Em thấy gì?
Hai chiếc bàn...Màu sắc vàng nhạt.
Bốn khu đọc sách.
Hàng đóng hộp và da thuộc.
Ông bố và bà mẹ ngồi trên ghế đọc sách đối diện nhau.
Những chiếc nhỏ hơn cho hai...
không, ba đứa con...
đang chơi chung ở khoảng chính giữa rộng rãi.
Sách cho trẻ con ở kệ thấp hơn
thế nên cậu bé ngồi xe lăn cũng có thể với tới cuốn mình thích.
Chà.
Rất chi tiết đấy.
À thì...
Nhưng hàng đóng hộp và da thuộc thì chắc chắn.
Em thấy một tai nạn đang chực chờ nếu anh không gỡ nó xuống.
Thi thể đung đưa qua lại ở đó.
Ừ.
Anh sẽ lo liệu.
Chắc tôi bị dị ứng với bước thứ tư.
Lần nào thực hiện bước này tôi cũng nổi mẩn ở vết chích.
Tốt. Nếu anh thích nó thì anh làm sai cách rồi.
"Can đảm đánh giá điểm tốt và xấu trong tính cách."
Cái kim trong bọc có ngày cũng lòi ra.
Được rồi...
Xem nào.
Tôi đã đốt hàng nghìn đô của Shirley.
Nói dối Theo như thể đó là nghề nghiệp.
Vô số lần trộm của Steve.
Tôi làm Nellie tổn thương.
Không dự đám cưới con bé.
Tôi còn cướp từ ông bố chó chết của tôi.
Dù vụ đó không hẳn làm tôi mất ngủ hàng đêm.
Cố trộm morphine của mẹ mình trên giường bệnh.
Có thể tôi sẽ làm thế nhưng bà ấy không cho tôi cơ hội.
Ít ra anh có gia đình khác, hiểu chứ?
- Ai đó để anh chuộc lỗi. - Ừ.
Nhưng tôi đã làm vài chuyện tệ hại, Joey à.
Ai mà chưa chứ?
Tôi sống lang thang từ hồi 13 tuổi.
Cuốn sổ đó không chứa đủ các chuyện tôi đã làm đâu.
Tôi không biết mình phải quay lại bao xa. Trường cấp ba thì sao?
Như trộm tiền trong ví bà dì để mua bia,
hay tôi chỉ bắt đầu bằng câu "Tôi chẳng sống lâu trong căn nhà ma ám."
Này.
Cô ổn chứ?
Ừ.
Tối nay có điều gì đó khiến cô phiền lòng.
Điều gì có thể khiến tôi phiền lòng ở một nơi như thế này?
Cô cai được chín tháng rồi, Joey.
Chín tháng đấy.
Sự tỉnh táo của cô, nó đã đủ tháng.
Nó là một đứa bé lành lặn.
Cai được chín tháng là cực kỳ đáng nể đấy.
10 giờ rồi. Tắt đèn.
Hỏi thật đấy, sao thế?
Các bước thế nào rồi?
Cô biết đấy...
Ức chế lắm đây.
Bước bốn luôn thế.
Tôi muốn bảo là vừa nãy anh trai anh gọi.
Steve gọi à?
- Ừ, hỏi xem cậu có ở đây không. - Lần nào chả vậy.
Mai anh nên gọi cho anh ấy. Kể về chiếc huy hiệu.
Ừ, chả biết nữa.
Anh ấy sẽ không tin đâu.
Họ không bao giờ tin.
- Đó như thói quen của họ. - Tôi chả biết đâu.
Cô em gái đã đưa anh tới đây
có vẻ tin ở anh. Thực sự là rất tin.
Ừ thì...
Linh cảm giữa sinh đôi mà.
10 giờ rồi, Joey.
Ừ, phải. Về khu nữ giới.
No comments yet. Be the first to leave one.