لومړۍ 200 کرښې.
Scan, edit, resync bởi Nguyên Lý
(Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng
có tham khảo hình mẫu thực tế)
Nô tỳ xin phép đổ nước vào ạ.
Để ta.
Nước nóng lắm.
Ngươi không bị thương chứ?
Vâng.
Điện hạ có sao không ạ?
Ta không sao.
Điện hạ, Thượng cung Seo đây ạ.
Thượng cung Kwon không ở đây nên hôm nay nô tỳ sẽ gội đầu cho ngài ạ.
Này.
ôi trời.
Đợi ta một chút, Thượng cung Seo.
Ngươi làm gì vậy?
Hẳn là ở trong này có y phục của cung nữ ạ.
Thì sao?
Nếu nô tỳ ra ngoài với bô dạng này thì mọi người sẽ hiểu lầm đấy ạ.
Phải mau chóng thay y phục mới được.
Thay y phục ư...?
ở đây sao?
Cũng không còn cách nào khác.
Ta phải thuận theo hoàn cảnh
mà cho phép thôi
Vâng, nô tỳ cảm tạ Thái tôn ạ.
Con bé vào đó một mình sao?
Vâng.
Sao lại để mình nó vào đấy hả?
Trời ạ.
Chờ đã, ta vừa mới chạm mắt với điện hạ.
vẫn chưa xong à?
Xin ngài thứ tội, nô tỳ sắp xong rồi ạ.
Không có chuyện gì chứ?
Vâng.
Ta đi đây.
Mấy người tự lo nốt đi.
Cái lũ này!
"Dù ta cố gắng bám theo"
"nhưng người vẫn mờ ảo giữa dòng nước."
"Nhưng người vẫn mờ ảo giữa dòng nước."
"Nhưng người vẫn mờ ảo giữa dòng nước."
Dù ta cố gắng bám theo."
"Nhưng người vẫn..."
"Nhưng người vẫn..."
mờ ảo giữa dòng nước.
Chắc ngài ấy suy cách giải nghĩa khác cho bài thơ này.
Nghe nói ngài ấy đọc lại "Kinh Thi" cả đêm đấy.
Quả nhiên.
- Giờ cứ chờ đi đã. - Được.
Có màu vàng nâu.
Ngươi lấy đâu ra hạt dẻ vậy?
Lâu lắm rồi chúng ta mới tụ tập thế này đó.
Chúng ta nướng cả khoai lang nữa nhé?
ở đâu đó có mùi hạt dẻ nướng...
Quạt cho cẩn thận vào chứ.
- Khói bay hết sang chỗ ta rồi này. - Thật không tin nổi.
Mấy cung nữ này nghĩ đây là phòng bếp sao?
- Chín nứt hết cả rồi này. - Ừ.
Chín nứt cả rồi.
Cái này trông như khuôn mặt giận dữ của Kyung Hee vậy.
-Thật là. - Nhanh lên.
Sao lại dám làm phiền điện hạ chứ?
Thần sẽ đi gọi Thượng cung giám sát ngay.
- Mang lại đây. - Chờ đã.
- Biết rồi. - Ngon quá.
Thật ư?
Thử cái này đi.
- Thôi khỏi. - Sao ạ?
Một trong những đức tính tốt của chủ nhân
là độ lượng trước sai lầm của người hầu mà.
Điện hạ, họ đang nướng hạt dẻ đấy ạ.
Không sao.
Vâng.
À, ta gặp được ngài Kiêm ti thư trên đường tới đây đó.
Ngài ấy thực sự rất ngầu.
- Ngươi thích ngài ấy đến vậy à? - Đương nhiên rồi.
Lẽ nào
ý ngươi là ngài ấy không ngầu hả?
Ngầu chứ, ngầu lắm, nhưng mà...
So với các vị quan văn thì thì ta thấy quan võ còn ngầu hơn.
Cung nữ đó cũng có mắt nhìn đấy.
Đương nhiên là so với mấy thư sinh ngờ nghệch như Kiêm ti thư
thì mấy quan võ như thần sẽ mạnh mẽ hơn rồi...
Bọn thần có thể quạt cho điện hạ mát như thế này ạ.
- Thần xin lỗi, điện hạ. - Kyung Hee.
Ngươi cũng thích quan võ hơn hả?
Đương nhiên rồi.
Một nam nhân thì phải đủ khoẻ mạnh
để vác được cùng lúc hai bao gạo chứ.
Thế thì đến ban đêm mới "thích" chứ.
Này, ta cũng làm tốt mấy việc vào ban đêm lắm đấy!
Buồn cười quá, sao ngươi biết được chứ?
Thế sao ngươi biết được hả?
Ta biết hết đó, không giống ngươi đâu.
Đám cung nữ đó thật to gan.
Sao lại dám nói về chuyện tục tĩu như vậy chứ?
Không thể tin nổi.
Sao họ dám nói về chuyện đó trong khi điện hạ đang nhìn chứ?
Thần sẽ gọi Thượng cung giám sát ngay ạ.
Người khác sẽ nghe thấy đấy.
Thôi.
Vâng, thưa ngài.
Duk lm, còn ngươi thì sao?
Ngươi thích quan văn hay quan võ?
Sao lại ngồi ngây ra đó thế? Mau nói đi.
Ta không biết nữa.
Người mà ta ái mộ
không phải là quan văn, cũng không phải là quan võ.
Hả?
Ngươi thật sự đã yêu rồi sao?
Ừ. Đúng vậy.
Ai thế? Bọn ta có biết không?
Nếu không phải quan văn, cũng không phải quan võ...
- Không lẽ nào... - Là nội quan à?
- Không thể nào là nội quan được. - Ôi trời.
Cái này... Là cực kỳ bí mật đấy.
Ta chỉ nói riêng cho các ngươi biết thôi đó.
Người mà ta thích chính là...
Thái tôn điện hạ.
Thật sao?
Ngươi thích ngài ấy sao?
Ừ.
Ta thích Thái tôn đó.
Ta thực sự không biết đó.
Duk Im thích Thái tôn điện hạ sao?
Cung nữ chí mật của Thái tôn lại thích ngài ấy ư?
Ôi, lãng mạn quá đi.
Ngươi không nói dối đó chứ?
Ngươi thực sự thích ngài ấy à?
Điện ha, ngài đã nghe thấy chưa ạ?
Vừa rồi cung nữ Sung vừa nói rằng cô ấy thích...
Ơ? Điện hạ đâu rồi?
Điện hạ!
Tuyệt quá.
Thời gian qua ngươi đã vất vả rồi.
Ngươi có thể trở về Đông Cung rồi..
Thời gian qua, nương nương đã rất chiếu cố tới nô tỳ...
Ngươi muốn ở lại đây thì cũng được.
Có muốn trở thành người của ta không?
Mong nương nương thứ lỗi.
Nô tỳ xin lỗi người ạ.
Lần đầu tiên ngươi tới đây,
ta đã suy nghĩ về việc nên lợi dụng ngươi thế nào.
Nhưng hiện giờ ta không còn ý nghĩ như vậy nữa.
Ta hỏi ngươi có muốn ở lại đây không
cũng là vì ngươi đó.
Tuy ta chỉ là một Hoàng hậu không có thế lực
nhưng muốn làm hại người của ta thì cũng không phải chuyện dễ dàng đâu.
Thái tôn
có rất nhiều kẻ thù.
Nắm bắt được tâm tư của con người chính là tài năng đó.
Và ngươi có tài năng ấy.
Nhưng chừng nào ngươi còn ở Đông Cung
thì tài năng ấy có đem lại lợi lộc cho ngươi không?
Chắc chắn nó sẽ trở thành liều thuốc độc đó.
Thượng cung. Nô tỳ đã quay về rồi ạ.
Bây giờ ngươi trở về Đông Cung luôn chứ?
Vâng.
cầm lấy đi.
Đi thôi.
Thượng cung! Đông Cung ở phía này mà.
Gì đây?
Mình bị đuổi ra trước khi được đặt chân vào Đông Cung ư?
Mình bị giáng chức à?
Nghĩa...
Cẩu Đường.
Ngôi nhà dành cho một chú chó chính nghĩa ư?
- Ai viết cái này nhỉ? - Là phụ thân của ta.
Điện hạ.
Đây là bút tích của người cha đã mất của ta.
Ông ấy đã đích thân làm chuồng cho chú chó mình nuôi
rồi còn tự tay viết tấm bảng này nữa.
Là vì ta đã nhờ ông ấy làm như vậy.
Dù người đời có nhớ về phụ thân ta ra sao
thì với ta, ông ấy rõ ràng cũng có lúc rất tình cảm.
Sao ngươi lại ngạc nhiên thế?
Đây là lần đầu tiên nô tỳ nghe điện hạ nhắc tới Thái tử quá cố ạ.
Ta muốn kể cho ngươi nghe thôi.
Ta có thứ này muốn cho ngươi xem.
Không lâu trước đây,
chúng đã nở hoa lần đầu tiên đó.
Là lần đầu tiên
sau khi phụ thân ta mất đấy.
Nó có...
ý nghĩa gì không đây?
Ngài đưa nô tỳ tới đây là vì...
Ta muốn cho ngươi xem...
những bông hoa này.
Bệ hạ.
Đã gần nửa canh giờ rồi.
Chúng ta nên đánh thức ngài ấy dậy chứ.
Vậy... ngài làm đi nhé?
Đô lĩnh Jung. Ngươi đi đánh thức ngài ấy đi.
Ngươi là cháu trai của ngài ấy mà.
Cái đó...
Thân thế của tại hạ rất khiêm tốn.
Tại hạ nào dám chạm vào ngọc thể chứ.
Ôi trời, thật là.
Vậy thì...
No comments yet. Be the first to leave one.