لومړۍ 200 کرښې.
Edit, Resync bởi Nguyên Lý.
CHÀNG HẬU
Tất cả các nhân vật, địa điểm, tổ chức, sự kiện trong phim đều là hư cấu.
TẬP 6
Đây rồi.
Ý nghĩa của cách dàn binh bố trận này
là thay vì đánh trực diện thì tản ra vây lấy địch,
để tránh bị tổn thất.
Trong trường hợp không thể phòng thủ
thì sẽ rút quân...
Nàng ấy đúng là một nữ nhân kì lạ.
Nghe này, Hoàng thượng!
Nàng ấy có những hành động kì lạ.
Tôi nên nhảy điệu múa nghi thức hoàng gia đến khi nào đây?
Tôi...
đã phục vụ trong Lực lượng Đặc biệt đó.
Ăn nói không có chút phép tắc nào.
- Vậy chắc anh là vua hả? - Trẫm chính là vua.
Cảm ơn nàng.
Cái tên này, điên rồi à?
Thôi được rồi, không cần đâu.
Biến đi!
Hành động lại còn vô phép hơn.
Rồi có lúc lại đưa ra lựa chọn như Phật sống vậy.
Vậy nên thần thiếp không muốn người vô tội
phải máu chảy đầu rơi.
Đôi khi lại nổi điên lên.
Trong tình huống này mà không nổi giận
thì đâu phải là người, là Phật mới đúng.
Đôi lúc lại rất đỗi bình thường.
Bây giờ đã quá muộn để hiểu nàng ấy sao?
Dù giờ người có hiểu thì cũng muộn rồi.
Thật sự đã quá muộn sao?
Thần giải thích khó hiểu quá ạ?
À, huynh nói gì cơ?
Thì ra người đang phân tâm. Rốt cuộc chuyện gì khiến người
không thể tập trung vào binh thư vậy?
Người đang nghĩ về Thục nghi nương nương sao?
Không phải.
Chắc chắn là phải.
Ánh mắt của điện hạ thần nhìn là biết ngay.
- Người đang nghĩ về một nữ nhân. - Ta đang nghĩ tới Hoàng hậu.
Vì thế nên huynh bớt nói nhảm đi.
Hoàng hậu là nữ nhân,
nhưng với ta thì không phải. Huynh biết rõ mà.
Nhưng dù sao thì hiện tại người cũng đang bận tâm về Hoàng hậu.
Trong số những người quanh ta,
Hoàng hậu là người kỳ lạ nhất.
Ta có cảm giác như nàng ấy từ thế giới khác tới vậy.
Có một từ rất hoàn hảo để miêu tả Hoàng hậu đấy ạ.
Là từ này.
Vì nương nương từ thế giới khác đến, nên gọi là "người ngoài hành tinh".
Người ngoài hành tinh?
Thảo nào khác người như vậy.
Người ngoài hành tinh.
Trời cuối cùng cũng hết mưa sao?
Mưa mãi không ngớt.
Hy vọng là không có thiệt hại gì.
Đúng vậy.
Thật khiến người ta lo lắng.
Hoàng hậu định nói năng vô phép thế này đến bao giờ?
Hết hôm nay. Đến hết hôm nay thôi.
Từ ngày mai thì mọi thứ sẽ trở về vị trí ban đầu.
Lẽ nào...
Điện hạ.
Mở cổng thành ra. Đây là thánh chỉ.
Mở cổng thành.
Tôi đến đây vô ích rồi. Jang Bong Hwan.
Nàng có sao không?
Người làm gì thế? Hôm trước còn muốn giết tôi cơ mà.
Trẫm mới là người nên hỏi câu đó.
Sao nàng lại muốn tự tử lần nữa? Nàng mất trí rồi sao?
Tôi chết hay không thì liên quan gì tới người?
Đây không phải là điều người luôn muốn sao?
Vậy nên đừng có cản trở tôi nữa. Biến đi!
Giờ vẫn chưa muộn để trẫm hiểu được nàng.
Hãy làm như lời nàng nói đi.
Không động chạm.
Đúng rồi. Không động chạm.
- Không được. - Chết tiệt!
Người làm gì vậy? Bô tôi ra.
Sao đã không động chạm rồi mà nàng vẫn muốn tự tử vậy?
Người muốn chết lắm phải không? Thử chiến một trận luôn đi.
Nàng tức giận cũng phải. Trẫm đã gây nên tội lớn.
Trẫm đã mắc một món nợ không thể trả hết.
Trẫm không thể nào giải thích hết được, nhưng thật sự đã có hiểu lầm.
Hiểu lầm hay không thì tôi cũng không quan tâm.
Nàng hãy nghe lời biện minh của trẫm.
Tôi không thích nghe mấy lời biện minh.
- Tránh ra! - Không được.
Vì đã quyết định không động chạm nên trẫm sẽ không để nàng cô đơn nữa.
Người có biết "không động chạm" là gì không đấy?
Trẫm biết.
Trẫm vẫn nhớ rõ những lời nàng đã nói.
Không động chạm.
Hãy sống một cách vui vẻ.
Nàng nhất định phải sống.
Người quên mất phần quan trọng nhất rồi.
"Riêng lẻ". Người tự lo thân người, tôi tự lo thân tôi.
Mấu chốt không phải là "sống", mà là "riêng lẻ".
Trẫm sẽ cố gắng "không động chạm".
Trẫm sẽ tìm cách để cả hai ta cùng được sống.
Tôi không chơi trò "không động chạm" đâu.
Tại sao?
Vì cách hiểu của người và tôi hoàn toàn trái ngược nhau.
Trái ngược như hai cực vậy.
Không khác nhau đâu. Trẫm sẽ chứng minh cho nàng thấy.
Vì vậy hãy cùng nhau thực hiện đi. "Không động chạm".
Tôi đã bảo không làm rồi mà.
Cùng nhau thực hiện đi. "Không động chạm".
RANH GIỚI GIỮA THẤU HIỂU VÀ HIỂU LẦM
Nương nương.
Điện hạ, đã có chuyện gì vậy ạ?
- Mau gọi thái y tới! - Trẫm không sao đâu.
Ngươi đưa Hoàng hậu về đi.
Vâng, thưa điện hạ.
Ôi trời!
Tôi đến đây vỏ ích rồi. Jang Bong Hwan.
Thần đã rất nhớ người.
Ta cũng rất nhớ huynh.
Con có ở bên trong không?
Có, thưa cha.
Con bận xong quan phục rồi sao?
Cha ngủ có ngon giấc không ạ?
Hôm nay là ngày đầu vào chầu triều. Chắc con rất hồi hộp, phải không?
Để không làm ảnh hưởng đến tên tuổi và danh tiếng của cha,
con sẽ cố gắng hết mình.
May là trời đã hết mưa nên đường cũng dễ đi hơn.
- Mau chóng chuẩn bị đi thôi. -Dạ.
Suýt chút nữa thì ngạt thở mà chết rồi.
Nếu Cheoljong không kéo mình lên thì mình đã mất mạng rồi.
Tại sao cô gái này không quay lại?
Người với Hoàng thượng có chuyện gì vậy ạ?
Hai người còn ra hồ vào sáng sớm nữa.
Làm gì mà lề mề vậy hả?
Nô tỳ lau xong rồi ạ.
Hôm qua nô tỳ canh rất cẩn thận mà. Người ra hồ từ lúc nào vậy?
Không lẽ người lại muốn nhảy xuống hồ sao?
Không phải như cô nghĩ đâu.
Nương nương, y phục để người thay đã đến ạ.
Vậy thì tại sao người lại bị ướt vậy?
Thì bởi vì...
thấy hồ đầy nước ta phấn khích quá
nên nhảy xuống bơi một lát.
Sao ạ?
Hai người bơi cùng nhau sao?
Người không được làm vậy đâu.
Nếu người bị cảm lạnh thì làm sao đây ạ?
Lẽ nào...
cái hồ đó không phải lối về?
Không thể nào.
Điện hạ.
Hóa ra người ở đây. Thần đã lục tung cả cung để tìm người đấy.
Rốt cuộc có chuyện gì mà người lại gấp gáp...
Sao người lại ướt như vậy ạ?
Không có chuyện gì đâu.
Nô tỳ sẽ hy sinh cả mạng sống vì hạnh phúc của nương nương.
Xin thứ lỗi ạ. Nô tỳ không thấy ngài.
Có chắc là không thấy không?
Kẻ không có sức mạnh nếu biết quá nhiều thì sẽ phải chết.
Đây chính là bản chất của nơi này.
Ta phải sống.
Nương nương đã dặn ta phải sống mà.
Sáng sớm hôm nay,
Hoàng hậu lại nhảy xuống hồ.
Nhưng lần này, Hoàng thượng nhảy xuống theo.
Hình như không ai hay biết lý do họ làm vậy.
Nô tỳ đã chứng tỏ được...
sự hữu ích của mình chưa ạ?
Ngươi hãy báo tin này cho Thái phi.
Có nên báo với Thái phi mọi hành tung của Hoàng hậu không ạ?
Khi ngươi truyền đạt lại,
hãy báo cáo tất cả như đã báo cáo với ta,
dù là chi tiết nhỏ nhất.
Ngươi đừng tự phán đoán chi tiết nào mới quan trọng.
Nô tỳ xin ghi nhớ.
Từ giờ, ngươi sẽ làm việc dưới trướng của thượng cung
phụ trách khuê phòng của Hoàng hậu.
Thật sao ạ?
Công việc đó lương bổng rất cao.
Nô tỳ tạ ơn đại nhân.
Thái phi chắc cũng sẽ nghĩ ngươi là quân cờ hữu ích.
Hãy theo dõi mọi hành tung của Hoàng hậu.
Vâng, đại nhân cứ giao việc này cho nô tỳ.
Ta nên vẽ hoa nở hay nụ hoa đây?
Ngươi nghĩ sao, Oh Wol?
Vậy là từ bây giờ...
bên cạnh mình chỉ còn mỗi điện hạ.
Thục nghi nương nương, Thái phi đến gặp người ạ.
Thái phi đến có việc gì ạ?
Ngươi đang vẽ sao?
- Đã vẽ xong chưa? - vẫn chưa ạ.
Thần thiếp đang phân vân không biết nên vẽ hoa đã nở hay nụ hoa.
Để ta xem nào.
Theo ta thấy thì nụ hoa sẽ đẹp hơn.
Nó khiến người tạ tò mò...
không biết khi nở rộ bông hoa trông như thế nào.
Ôi, đẹp quá!
Không nên có bất kỳ nỗi buồn nào
làm cho bông hoa đó không thể nở được.
No comments yet. Be the first to leave one.