لومړۍ 200 کرښې.
--- Ý CHÍ SẮT ĐÁ --- Mp3sony
--- Miền nam Dakota, năm 1917 --- Các cậu bé, đi nào!
Chạy đi nào.
Cố lên!
Chạy nào Curly! Ngoan lắm.
Đúng rồi, Curly! Chạy đi!
Đúng là một cậu bé ngoan.
Tiến lên nào các cậu bé!
Chúng ta đua nào!
Chúng ta chạy đua thôi!
Bắt kịp bọn họ đi, các cậu bé!
Đúng rồi. Cố lên Curly!
Nào Curly, hãy đến đó trước tiên!
Hãy đánh bại họ đi!
Nào các cậu bé!
Chạy đi nào!
Nào, nào, chúng ta sẽ đánh bại đoàn tàu đó!
Được rồi, được rồi, chúng ta đến rồi!
Cố lên, sắp đến rồi! Cố lên nào!
Hay lắm!
Cho anh này.
Coi chừng!
Curly, gee, gee!
- Will, thật không thể tin được! - Ngốc không tin được thì có.
Cậu suýt chết rồi đấy, Will Stoneman.
Trong đời có bao nhiêu lần một cái xe quân sự xuất hiện giữa đường chứ?
Tôi đã chạy qua khúc cua này cả đời mình rồi.
Đã có lần nào xe quân sự xuất hiện giữa đường chưa?
Cậu chạy cũng hay đấy.
- Cậu bao nhiêu tuổi rồi nhóc? - 17 tuổi.
- 1 năm nữa sẽ sẵn sàng cho chiến tranh chứ? - Không, giờ tôi đã sẵn sàng rồi.
Chiến tranh với ai thế?
Cố gắng sống đi nhé anh bạn. Tổ quốc có thể cần cậu đấy.
- Ngày mai có đua không? - Tớ không đến đâu.
- Chúng ta đã lên kế hoạch rồi. Cậu phải đến. - Tớ không thể.
- Cậu biết bố tớ rồi mà. - Ừ!
Ward, ngoài việc làm cho bố cậu cả đời, cậu có định làm gì đó khác không?
Thôi mà Will. Cậu muốn gì đó đâu có nghĩa là nó sẽ xảy ra được.
- Tớ biết, nhưng cậu có thể thử mà! - Ward!
Quay lại cảng đi!
Tàu đến đúng giờ, cậu Stoneman, còn cậu lại trễ một lần nữa.
- Vâng, cháu bị... - Nếu cậu lại đến trễ nữa...
thì sẽ bị sa thải.
Con cáu giận gì thế?
Lão già Burton. Lúc nào ông ta cũng kiếm chuyện để nói.
Con thề lần sau lão mở miệng ra thì con sẽ tống răng lão ngược vào.
Đừng tốn thời gian lo lắng về nhà Burton, con trai à!
Họ sợ cái việc sống mà nhìn lại chính bản mặt mình.
Mà cũng quá nhiều như bọn họ.
- Sẽ có ngày con bắt ông ta rút lại lời đã nói. - Bố nghĩ vậy sao?
Bố không nghi ngờ gì đâu. Nhấc lên nào.
Nào, bố sẽ giúp con xếp thư.
Để xem: Milkson, Sorrenson...
Jensen, Wilkerson và Zeider.
Cái này là cho...
- Con có cái gì đấy? - Chỉ là 1 bức thư thôi.
Này.
Từ trường đại học hả con?
- Con có đậu không? - Có ạ!
Con đã đậu! Bố rất tự hào về con.
- Con không đi học đâu bố. - Sao cơ...
- Con không đi học đâu. - Con đang nói cái gì vậy?
Con biết bố mẹ mong điều này cho con như thế nào, nhưng nó chỉ là giấc mơ thôi.
- Chỗ của con là ở đây. - Con trai, nghe bố này.
Con phải ở nơi con mơ đến. Con không được quên điều đó.
- Bố, còn tiền học thì sao? - Đừng lo chuyện tiền nong!
Khi nào con cần thì sẽ có ngay. Đó là một lời hứa của bố.
Thôi nào, đi nói cho mẹ con biết đi.
Được rồi.
- Mau lên Will. - Con đây.
Tiến lên, các cậu bé!
Mau lên Will.
- Ngừng nào Tika. - Dừng lại.
Chạy chậm lại.
Ngoan lắm.
Chào Ned. Đúng vậy, chó ngoan.
Lại đây nào Gus. Mày thế nào rồi?
Mày là chó cưng của tao mà, phải không? Mày là chó cưng của tao.
Gus, giỏi lắm.
Gì thế? Có gì buồn cười ạ?
- Nó cắn cháu mà. - Thì cắn lại nó đi.
- Cắn lại nó à? - Nó chỉ biết có một chủ thôi.
Khi nào nó kính trọng cháu như bố cháu, thì nó mới thích cháu.
Chó ngoan, Curly.
Đúng là chó ngoan.
Đúng rồi, mày ngoan lắm.
Một chú chó tốt.
"Giải đua xe chó kéo từ Winnipeg đến St. Paul"
Nghe này Ned. "J.W.Harper tuyên bố...
đường đua dài nhất, khó nhất, và nhiều tiền nhất...
trong lịch sử đua xe chó kéo...
- với giải nhất 10.000$" - Mười ngàn đô à?
"Cuộc đua sẽ bắt đầu từ Winnipeg, Canada...
đến St. Paul, Minnesota, dài 50 dặm."
10.000 đô cho 50 dặm!
- Anh đang nghĩ sẽ đua đấy hả Jack? - Tất nhiên là không.
- Bố nên tham gia đua đi. - Ông ấy sẽ không làm được đâu.
- Sao bác lại nói thế? - Bố cháu già quá rồi. Hút thuốc nhiều quá!
Không đâu Ned. Vì tôi không ham muốn đủ để ra đua thôi.
Mọi thứ tôi cần đều đã có ở đây rồi mà.
- Bố? - Hả?
Con cũng cảm thấy như vậy.
Nghe này, con trai...
nếu con rất muốn thứ gì đó...
và con thực sự muốn nó...
thì con nên ra ngoài tìm và tóm lấy nó.
Mọi người đều nghĩ rằng con chỉ là đứa to mồm.
- Họ nói không đi xa nông trại được đến 10 phút. - Thực ra...
chúng ta tự hỏi trang trại sẽ ra sao nếu như không có con.
Đừng để nỗi sợ hãi chắn đường giấc mơ của con, con trai ạ!
Ngoan lắm! Đi nào.
- Đi nào, Gus, kéo đi! - Đúng rồi Curly!
Kéo đi Gus! Will ơi!
Will, bố bị kẹt rồi.
Kéo đi Gus! Kéo đi!
Bố ơi, bố! Không, đừng thả ra.
Không, bố ơi! Con đến đây.
- Bố đừng thả ra. - Will, lùi lại đi!
- Kéo đi Gus. - Con sẽ bị kéo xuống mất.
Không, bố ơi, cố lên!
- Lùi lại đi, con đang bị kéo xuống đấy. - Đừng, bố đừng có cắt dây.
Không, bố ơi!
Không!
Ông ấy sẽ không trở về đâu, Gus!
Ông ấy bỏ hai chúng ta rồi.
Bố thật là chết tiệt.
Tao đoán giờ thì chỉ còn tao và mày thôi, Gus.
Cái gì? Sao?
Sao mày không kéo ông ấy lên? Tại sao?
Mày là chó của bố mà. Bọn mày có cả một đội.
Mày muốn đánh nhau hả? Mày nghĩ tao sợ mày sao?
Đừng!
Đó không phải lỗi của nó.
Cũng không phải là lỗi của cháu.
Dòng sông đã gọi tên ông ấy. Không còn lý do nào khác cả.
Dòng sông đã gọi tên ông ấy.
- Bố cháu đi rồi, Ned. - Không.
Không đâu, ông ấy mãi mãi ở cạnh chúng ta.
Tôi đã liên lạc với hầu hết khách hàng.
- Chó của anh ấy à? - Vâng.
Tôi sẽ giúp bà lên một kế hoạch, nhưng bà Stoneman à...
bà sẽ phải suy nghĩ về cái nông trại đấy.
Cậu huýt sáo gì thế?
Tớ chẳng huýt gì cả.
Đó là điệu nhạc ưa thích của bố cậu.
Trừ việc tớ chẳng làm được như ông ấy.
Có lẽ cậu sẽ tìm ra cách của riêng mình.
Tớ rất tiếc, Will.
Con đã xem bố làm, mẹ ạ!
Con đã làm việc cùng bố. Con có thể làm được những đơn hàng này.
Đó là đồ gỗ mà mẹ. Bàn ghế, trường kỷ.
Không chỉ là thế.
Đó là phong cách của bố con.
Bác Ned có thể giúp. Bác ấy đã xem mọi thứ, biết về công việc của bố.
Will à...
mẹ đã sắp xếp bán đàn chó.
Chúng ta sẽ có thể thanh toán hầu hết nợ nần...
- ít nhất là những món nợ gấp trước. - Mẹ không thể làm vậy.
- Chỉ bán mình con Gus thôi cũng có đủ tiền... - Gus à?
- Gus là con chó của bố mà. - Còn con là con trai của ông ấy!
Và ông ấy muốn trả cho đủ học phí vì điều đó quan trọng đối với con.
Có lẽ nó không còn quan trọng nữa. Có lẽ nó không nên là điều quan trọng.
Ước gì con đã không có ý định đi học.
Nằm xuống, Gus.
Mẹ ơi!
- Mẹ, bố sẽ tham gia cuộc đua. - Cái gì?
"Winnipeg đến St. Paul, 500 dặm."
Bố đã nghĩ đến việc tham gia đua. Nhưng đó là 2 chuyện khác nhau.
Nhưng đây là cách giải quyết của bố, và vẫn có thể làm được.
10.000 đô, từng đó sẽ đủ trả cho trang trại, tiền học...
Những người tham gia đua, họ trẻ hơn và khoẻ mạnh hơn bố con.
- Ông ấy không có cửa thắng, và con cũng vậy. - Nhưng con có thể mà mẹ!
Mẹ vừa mới mất chồng. Mẹ sẽ không để mất con trai đâu.
Nhưng có ai nói gì về mất mát đâu mẹ?
Ned, bác đã thấy cháu chạy rồi đó. Hãy nói với mẹ là cháu có thể đua đi.
Ta đã dạy Jack nhiều năm. Ngay cả bố cháu cũng không thể đua được.
- Con nghe rồi đấy! - Vì bố không thích thôi.
Từ khi bố mất, cháu cảm thấy như đời mình đã hết, không còn mơ ước gì.
Chúng ta làm không đủ sống, không thể hy vọng gì tốt đẹp hơn.
Cháu không thể mơ ước gì về trường học nữa rồi.
Khi nhìn thấy tờ bướm này, cháu cảm thấy sức sống như đã quay trở lại.
- Cuộc đua còn 1 tháng nữa. Cháu chưa sẵn sàng! - Nhưng bác có thể giúp cháu.
- Trong 1 tháng thì không được. - Mẹ ơi?
Mẹ? Mẹ ơi?
Con muốn cảm thấy được sống. Con muốn cảm thấy như bố còn sống...
ngay ở đây.
Lúc này thì con không cảm thấy.
Không thấy.
Mẹ, bố sẽ làm điều này vì con.
Giờ thì hãy để con làm thế cho bố.
Chỉ cần nói với tôi một điều thôi:
có thể được không?
- Đi thôi, Will. - Cái gì...?
Bác đang làm gì thế? Ned.
Ned, bác làm gì vậy? Ned, Ned.
Bác làm gì vậy Ned?
Ned.
- Bắt đầu luyện tập từ bây giờ. - Ned?
Ned, trời lạnh lắm. Ned!
Mẹ ơi!
No comments yet. Be the first to leave one.