Obvious Child

Obvious Child

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Obvious ld 2014 HDRip XViD-juggs[ETRG]
د لخوا تبصره cai_cai
Sub của ngquangt.

تګونه

hdrip
HDRip
XviD
HD
په خپور شو: 2014-10-30
ډاونلوډونه: 41
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Tôi thường dấu diếm những gì bím tôi làm với quần lót.

Và, nhân tiện đây, những gì mọi cái bím làm với quần lót, được chứ?

Chẳng có người phụ nữ nào mà hết ngày còn nguyên cặp quần lót sạch

như thể chúng chưa từng được mua khỏi cửa hàng, được chứ?

Chúng trông như cái túi nhỏ bị rơi úp mặt xuống

một cái bể kem pho mát,

và rồi, kiểu như, lính đặc công vật lộn kiếm đường ra vậy.

Và sau đó, giống như, trồi ngược lên đáy quần vậy.

Như thể, chúng không phải thứ ta muốn có người nhìn thấy.

Nhưng giờ, tôi lại kiểu như, "sao cũng được".

Các bạn biết đấy, tôi có cái bím bình thường mà.

Được rồi, ai ở đây chỉ nhìn mặt tôi

và nghĩ rằng họ đang ngồi ở cửa hàng bánh mì tròn trong một giáo đường Do Thái?

Ai nghĩ thế nào?

Ai nhìn mặt tôi và nghĩ rằng tôi là sản phẩm do

một cái giá nến bem Natalie Imbruglia mà ra?

Nhưng cái giá nên sẽ nuôi tôi. Mọi người hiểu ý tôi chứ?

Các bạn biết đấy, như khi cặp les có con,

và mọi người kiểu như, "họ làm được rồi!"

Và họ thì, "Nhưng thực ra nó là của Karen.

"Nó sẽ khoẻ đấy."

Mọi người luôn nói, "Cô là một cô nàng kinh khủng".

Nhưng để tôi nói bạn nghe cái này, tôi đồng ý. Tôi đồng ý.

Tôi, ngạc nhiên thay, lại không phải dân FA.

Tôi đã có bạn trai.

Phải, anh ấy cũng được.

Anh ấy có một... con trym làm việc được.

Phải, anh ấy là đàn ông bình thường thôi, tôi sẽ nói như thế.

Nhưng tôi vẫn mò xuống cái chỗ đó khi tôi cần.

Nghĩa đen luôn đấy, chỉ khi tôi cần thôi. Không phải là tôi không thích làm thế.

Chỉ là, sau một thời gian, nó trở thành một bước tiến,

kiểu như, ra ra vào vào nhịp nhàng cho đến khi mọi lo lắng của bạn biến mất

và bạn có thể ngủ say suốt 8 tiếng đồng hồ.

Chúng tôi thường hay thế.

Chức năng. Chức năng, bạn biết đấy.

Ta đã tìm ra hết chúng rồi.

Ôi trời, tôi nghĩ tôi vừa nghe tiếng tim anh ấy ngừng đập.

Khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò, lỗ đít của tôi đã rất sợ.

Bạn biết đấy, nó có thể khiến, mất cơ hội lãng mạn

nên nó kiểu như, "mọi người im lặng nhé", và nó...

Nhưng rồi khi anh ấy rời khỏi nhà tôi, tôi kiểu như,

"Chúc ngủ ngon," và giả vờ như rất tự tin với những gì vừa xảy ra. Dù là tôi đang nghĩ,

"Mình làm thế trông có ngầu không?"

"Mình làm thế trông có ngầu không?"

Rồi tôi tự sướng cho đỡ lo đến khi anh ấy quay lại.

Tôi chỉ mới đóng cửa và, đứng đó tầm 1 phút và rồi...

"Không, không, không. Đừng có làm thế nữa."

Và rồi kiểu như, "Nhưng nó sướng lắm, tôi phải làm..."

Đó là giọng lỗ đít tôi đấy. "Tôi phải làm chính tôi!

"Tôi phải làm chính tôi!"

Và rồi nó kiểu như... Đó là khi tôi lên cầu thang.

Có ai cần một túi rắm không?

- Này. - Chào anh yêu.

- Thế nào rồi? - Tốt.

Là em bị đột quỵ, hay tại cái xà phòng này có mùi bắp rang thế?

Em không bị đột quỵ đâu.

Tốt.

Nó có mùi tay em, em biết đấy.

Mùi như bình thường.

Hai người khác định đi một bar khác,

và em biết anh không muốn ở gần phạm vi đó,

nhưng em thực sự muốn đi và uống, tầm dăm ba triệu ly nữa.

Anh không nghĩ anh đi được.

Được rồi. Anh có muốn về nhà rồi ta có thể xem nốt cái phim tài liệu về.... Mọi chuyện gần đây giữa anh và em rất tệ, em biết đấy?

Và rồi em đi kể về nó trên đó.

Anh chỉ thấy nó rất lạ.

Anh vẫn giận em chuyện tối đó à?

- Không. - Vì em đã nói với anh là em thấy không khoẻ,

vì em ăn phải thịt không sạch chỗ giỏ hàng tại nơi em làm việc.

Và hơn nữa, anh mới nói anh không muốn làm cái em muốn, và em không...

Anh đã ngủ với Kate.

Cái gì?

Bọn anh không thể nói dối em thêm nữa.

Hai người, thành, "bọn anh" à? Hai người là bọn anh à? Không.

Anh đã muốn nói với em sớm hơn.

Nhưng em lúc nào cũng ở đây. Lịch trình của em luôn kín đặc.

Ta chẳng bao giờ nói chuyện hay làm gì cả!

Mọi tối khác tôi đều ở nhà anh mà.

Sao anh... Đừng có nhìn vào điện thoại trong khi đang đá tôi chứ!

Là nó gọi cho anh à? Nó đang hỏi anh, "Anh đã đá cô ta chưa" à?

Không.

- Hay chỉ vì anh là một tên khốn... - Xin lỗi.

...muốn nhìn vào điện thoại khi đang đá tôi?

Anh không biết nhìn đi đâu.

Anh không biết nhìn đâu à? À, khu này có khi được này.

Chào, Ryan.

Tôi không biết anh có nhận được tin nhắn của tôi chưa, nhưng tôi thực sự cần nói chuyện...

Tôi xin lỗi, tôi không nghe thấy...

Tôi không... không quan tâm mấy tiếng beep!

Tôi cũng rất tiếc vì anh không mò tới chỗ điện thoại được.

Kate có u Hpv. Các loại gây ra mụn cóc trên hàng

và ung thư buồng trứng ấy.

Còn rất nhiều thứ tôi muốn nói, nhưng tôi là một quý bà.

Phải, và khi nó toi vì ung thư,

còn anh mắc kẹt với đống hoá đơn, nên...

Tôi chỉ muốn xin lỗi anh vì cái thư thoại

mà tôi vừa gửi tới hòm thư thoại của anh.

Đồng thời tôi cũng muốn nói, "Thần kinh!"

Sống tốt nhé!

Tôi sẽ ở đây với cái HPV bình thường mà 1/4 phụ nữ có

Và sẽ không có tin nhắn xin lỗi cho cái tin nhắn xin lỗi này đâu. Chào.

Cậu ổn chứ?

Nellie!

Cậu trông như 1 quý cô vừa trở về từ Birthright vậy.

Tránh nào.

Mấy đôi guốc là của cậu hết.

Ryan luôn ghét mấy đôi guốc của tớ.

Tớ đoán giờ nó cũng chẳng thành vấn đề nữa rồi, đúng không?

Cậu nhận được tin nhắn của tớ à?

Tớ nhận được. Tớ rất tiếc.

Cậu muốn nói về chuyện đó không?

Được rồi.

Cậu đang bị sốc. Ta không cần phải nói về nó.

Tớ luôn nghĩ Ryan bị hấp dẫn bởi Kate,

nhưng rồi tớ lại tự nhủ là do cảm giác không an toàn và ghen tị thôi.

Và giờ, mọi linh cảm tồi tệ nhất của tớ đều thành sự thật.

Chuyện không phải thế. Chuyện là hắn ta là một tên cờ hó, và nó là đồ khốn nạn.

Tớ yêu cậu.

Tớ cũng yêu cậu.

Cậu biết tớ sẽ hứng đạn thay cho cậu, phải không?

Tớ biết.

Ngay giữa tim luôn.

Nellie, cậu thật dễ thương và tốt bụng và xinh đẹp.

Được rồi.

Cậu sẽ ổn chứ? Cậu muốn tớ ngủ ở đây với cậu không?

Tớ không thể làm thế với cậu, vì tớ sắp biến cái giường này thành cái rọ rắm rồi.

Được rồi.

Nghe có vẻ hơi quá ấm cúng với tớ rồi.

Được rồi, tớ yêu cậu.

Tớ yêu cậu.

- Donna. - Ôi đệt, Gene.

Bác xin lỗi, bác xin lỗi, bác xin lỗi. Bác không định làm cháu sợ.

Không, cháu xin lỗi. Tại cháu ngủ không được.

Nghe này, Donna,

Không, không, không. Cháu đã gọi thợ sửa ống nước rồi. Ta chỉ phải...

Tất cả đều phải dùng nhà vệ sinh ở tầng 6

trong khoảng vài ngày.

Không phải thế. Là...

Không có cách nào dễ dàng để nói ra chuyện này.

Chủ nhà đã đuổi chúng ta rồi. Ta chỉ còn 6 tuần.

Cái gì?

Họ sẽ đóng cửa tiệm.

Đứng là điên rồ! Đúng là kinh tởm!

Nơi này nổi tiếng khắp New York mà!

Cháu mới ở đây 5 năm.

Bác đã ở đây 30 năm rồi.

Đôi khi ta phải buông tha những gì ta yêu quý.

Bác nói thì dễ rồi, vì bác sẽ chuyển tới Woodstock,

và mua cả đống bấc đèn và nến,

rồi ngồi thư giãn cả ngày.

Này, nó nghe khá hay đấy. Bác nghĩ bác sẽ làm thế.

Nghe này, thay đổi là điểu tốt, Donna.

Ôi trời, đó là thứ thô lỗ nhất bác từng nói với cháu đấy.

Con biết không, cái cậu Ryan đó, cậu ta không phải là người tốt.

Được rồi. Con sẽ gọi anh ta ngay bây giờ, và kể với anh ta là bố nói thế.

Con sẽ không lãng phí thêm một phút giây quý giá nào

của tuổi trẻ kỳ diệu này đau buồn vì cậu ta nữa.

Con là một đống lộn xộn.

Con còn chả thể ra đường mà không bật khóc

và con nghĩ con đã khóc ở mọi trạm xe lửa rồi.

Con biết không, khi mẹ con và bố chia tay, bố đã nghĩ đời bố thế là hết.

Con biết cái gì đã cứu bố không?

Một cuộc đi dạo với bác Jim.

Bọn bố đi dạo, nói chuyện, và bọn bố nói về cuộc sống, về tâm linh,

về tính danh, và phân biệt chủng tộc.

Và khi mặt trời tắt nắng,

Bọn bố đã có tiền đề cho TV show đầu tiên.

"Bọn bố đã có tiền đề cho TV show đầu tiên".

Đúng thế.

Mùi ngon quá.

Mỳ ý đấy.

Nước sốt yêu thích của con đấy, thêm mật.

Thêm mật à?

Con có thể ăn được.

Con biết không, đôi lúc năng lượng sáng tạo

tới khi cuộc sống của con chán nản nhất.

Nhưng, bố, bố có một người bạn để cùng làm những thứ đó.

Con chỉ có một mình ngoài đó và tự làm mình thất vọng thôi.

À, sự tiêu cực có thể là bạn thân nhất hoặc kẻ thù lớn nhất của con.

Con có biết làm thế nào để tiếp cận với những nỗi sợ hãi ấy không?

Thuốc an thần.

Không. Là sống.

Sống là cách trả thù tốt nhất.

Nên ăn hết đi, và khi ta ăn xong,

con sẽ đi thăm mẹ con.

Bà ấy lo cho con đấy.

Hai người cần biết là

ngoài kia có những đứa trẻ còn không thèm nói chuyện với phụ huynh cả tháng trời đấy.

Kể cả trên điện thoại.

Thật à?

Không phải con bố.

- Được rồi. - Cám ơn.

Con đang lạc lối.

Con sai rồi.

Con là đứa kỳ lạ.

Con đẹp quá! Giờ cứ giữ thế một lúc nữa.

Bố tự hào về con chứ?

Bố rất tự hào vì con.

Con biết không, một cựu sinh viên của mẹ mới mở một cơ quan tạm thời

Họ chuyên đặt chỗ cho người trong giới giải trí.

More Vietnamese subtitles for Obvious Child

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left