لومړۍ 200 کرښې.
"Sự khác biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai...
chỉ là một ảo tưởng dai dẳng đến ngoan cố." - Albert Einstein -
Chúng ta tin rằng thời gian...
kéo dài vĩnh viễn, thống nhất...
đến vô tận.
Nhưng sự khác biệt giữa quá khứ, hiện tại...
và tương lai...
chẳng có gì khác ngoài ảo tưởng.
Hôm qua, hôm nay và ngày mai luôn tuần tự,
chúng nối tiếp nhau trong một vòng tròn bất tận.
Mọi thứ trên Trái Đất này luôn được gắn kết.
Ngày 21/06/2019
ĐỪNG MỞ TRƯỚC 22:13 4/11
04/11/2019
Đệt.
Mẹ.
Mẹ ơi!
Anh nghĩ đám trẻ 16 tuổi biết làm bánh nướng không?
Mẹ!
Lại mất điện rồi.
Mẹ ơi.
Cảm ơn em vì bữa sáng.
Tối nay em sẽ đến chứ?
Em chưa biết.
- Katharina sẽ tới đó. - Và anh cũng ở đó.
Vâng, anh phải ở đó chứ.
Thật tuyệt!
Ulrich.
Em yêu anh!
Em đẹp lắm!
Mất tích.
Động Winden 1 km.
Mọi chuyện sao rồi?
2 tháng trước cháu thế nào?
Cháu không cần nói nếu như cháu không muốn.
Ta có đọc mục ghi chú từ bệnh án của cháu.
Trong nhóm bệnh nhân, biểu hiện của cháu rất tốt.
Cháu vẫn nhìn thấy bố.
Trong mơ ư?
Sao cháu lại nghĩ mình thấy được ông ấy?
Là bác sĩ tâm lý, sao chú lại hỏi cháu thế?
Cháu đang dùng thuốc à?
Cháu nghĩ ông ấy đang cố nói với cháu điều gì đó.
Hoặc có thể cháu chỉ muốn ông ấy nói điều gì đó.
Cháu nghĩ có chuyện gì sao?
Cháu nghĩ có chuyện gì ư?
Tại sao?
Sao bố lại bỏ cháu?
Tại sao có thể như thế?
Tại sao ông ấy tự mình treo cổ cơ chứ?
Và sao ông ấy ra đi không một lời giải thích?
Không một lời giải thích cho cái việc chết tiệt ấy!
ĐỪNG MỞ TRƯỚC 22:13 04/11
Nhà máy điện hạt nhân Winden có lịch sử từ rất lâu đời.
Kế hoạch xây dựng nhà máy hạt nhân tiếp tục đến năm 1953.
Năm 1960, công trình lần đầu tiên chính thức đi vào hoạt động...
sau khi bộ luật về năng lượng hạt nhân được thông qua.
Nằm trong một phần kế hoạch phát triển của chính phủ...
với mục đích giảm thiểu nguồn năng lượng hạt nhân,
nhà máy sẽ được tách ra khỏi hệ thống đường dây điện vào năm 2020,
trở thành một trong những nhà máy điện của Đức...
với quãng thời gian ngừng hoạt động lâu nhất.
Mikkel, con sẽ không đến trường với bộ dạng như thế được đâu.
Một nhà pháp sư tài ba cần có phong cách đặc biệt.
Thay quần áo cho mẹ nhanh lên.
Đây là trang phục biểu diễn của con mà.
Trường học thật vô vị!
Mẹ chắc chắn là Hodini vĩ đại cũng tới trường.
- Houdini! Không khó chút nào cả! - Ăn sáng nào con gái.
- Pháp sư vĩ đại nhất trên đời. - Mẹ có chắc là thằng kia cũng nghe mẹ không?
- Và tên của anh là Houdini! - Sáng nào cũng xàm.
Mẹ, cái áo đen hoodie của con đâu rồi?
Mẹ không biết. Xem trong đống áo vest xem.
Magnus, đừng có giẫm chân thế nữa!
- Chào buổi sáng, Mikkel. - Chào.
Ulrich! Sao lâu vậy anh?
Ngày đầu tiên đến trường. Một lát bánh mì to bự ở tiệm bánh.
Ngày khải huyền gần đến với chúng ta rồi. Con có muốn ăn không?
Nó không có trong đống áo ấy.
- Thì xem trong túi đồ gym của con xem sao. - Chuyện gì đấy? Magnus?
- Bữa sáng này. - Mẹ, con đang tuyệt thực.
Con sẽ không cắm mặt vào ăn khi mà...
cứ 10 giây lại có 1 đứa trẻ chết vì đói.
Em sẽ ăn.
Cái hoodie chết tiệt không có trong túi.
- Em có lấy nó không? - Em không có.
- Con thôi trút giận vào em ngay! - Mẹ, con chẳng làm gì cả.
- Vậy nó có thể ở đâu được chứ? - Mẹ trả con sách được không?
Magnus, có thể nó ở trong máy giặt.
Martha, nhịn đói không giúp gì cho người khác đâu.
Mikkel, thay đồ nhanh. Mẹ cảnh cáo lần cuối!
- Không là chúng ta sẽ muộn mất. - Ai nghĩ ra việc có con lại thế nhỉ?
- Mở cho em cái này đi! - Cứ để đó.
Con có hiểu mẹ nói gì không?
Thôi được rồi, Houdini.
Diễn trò cuối rồi thay đồ đến trường nhé.
Tốt thôi, mọi người đều làm những việc mình muốn.
Thấy rồi!
Được thôi.
Đây...
và đây.
Quá đỉnh! Sao con làm được vậy?
Bố, câu hỏi không phải là như thế nào,
câu hỏi phải là từ khi nào.
Này!
Mừng cậu trở về trại thương điên.
Mọi thứ thật tẻ nhạt khi cậu không ở đây.
- Này, mày đang nhìn cái mẹ gì đấy? - Đồ quái dị.
Lũ ngu ngốc!
Cậu nói ai vậy?
Tớ kể với mọi người là câu tham gia chương trình trao đổi sinh viên 2 tháng ở Pháp,
chơi bời vui thú chút.
Bình tĩnh nào. Đi thôi.
Mọi chuyện ổn mà. Đi thôi.
Đi nào!
- Thế còn ở đây thì sao? - Cậu đã bỏ lỡ quá nhiều thứ.
Ngoại trừ những gì với Erik.
Toàn thứ tào lao!
Sao không ai làm gì hết? Con trai tôi đâu? Erik đâu?
Ông Obendorf.
Ở đây ai cũng quan trọng hết. Chúng tôi đã thẩm tra xong 172 vụ.
Chúng tôi đã hỏi hàng xóm bạn bè, hỏi khắp khu rừng,
thăm khám các ngôi nhà và cả tầng hầm của các hộ dân quanh đây.
23 nhân viên và hơn 50 tình nguyện viên...
đang tìm kiếm con trai ông từng ngày.
Chúng tôi đang làm đúng trách nhiệm của mình. Nếu ông bình tĩnh chúng tôi sẽ cố gắng hơn.
- Các người chẳng làm cái quái gì hết! - Này!
Bình tĩnh! Dừng lại ngay. Ông hãy bình tĩnh.
Này! Qua đây!
Nói nghe nè.
Chúng tôi không loại trừ khả năng không có tội phạm.
- Thế các ông dự đoán cái gì? - Có lẽ Erik đã tự ý rời đi.
Nó đã từng thế trước đây.
Nhưng khi bỏ trốn, nó luôn về nhà 2 ngày sau đó.
- Nó sẽ ngủ ở hầm hay bất cứ chỗ nào. - Đã 13 ngày rồi.
13 ngày rồi đấy.
Chúng tôi sẽ tìm ra con trai bà. Tôi hứa.
Bây giờ thì về nhà đi. Được chứ?
Về đi.
Franziska.
Magnus.
Cậu không nên chơi với đám điên khùng đó.
Thế con trai hiệu trưởng cùng với đám lêu lổng ở trường hút thuốc thì có nên không?
Đặc biệt là thứ cỏ tầm thường này.
Nơi đây như dành cho lũ ngốc. Họ cần tống khứ hết chúng đi.
Có thể cậu đã bỏ lỡ một vài chuyện.
Này.
Chào.
Ở Pháp như thế nào?
Như Pháp còn như thế nào nữa?
Một sự chào đón nồng nhiệt. Cảm ơn quý vị.
Lí do mà tôi triệu tập mọi người tại đây...
là bởi tôi muốn nói về một việc rất quan trọng...
về Erik Obendorf.
Tất cả chúng ta đều biết Erik đã mất tích khoảng 2 tuần.
Tôi muốn nói với mọi người rằng nếu mọi người muốn kể với ai đó,
nếu có câu hỏi, hay thông tin hay bất cứ điều gì liên quan đến vụ mất tích của Erik,
mọi người có thể tìm đến chúng tôi bất cứ lúc nào.
Đến với chúng tôi, kể cho chúng tôi nghe.
Sẽ không còn bí mật nữa.
Được chứ?
Không ai thấy cậu ấy sau tiết thực hành. Không một dấu vết, không có gì hết.
- Như thể cậu ấy tan vào hư không vậy. - Có thể cậu ấy không muốn ai tìm thấy.
Tiền ở dưới giường sao? Còn điện thoại của cậu ta thì?
Nếu muốn bỏ trốn thì phải mang theo những thứ đó chứ.
Thi thoảng người ta chỉ muốn chạy trốn.
49 vết lốp xe trên đường xuất hiện giữa trường học và khu dân cư.
2 trong số đó là vết xe tải.
Có 21.312 phương tiện đăng kí ở mình quận Winden.
- Đấy là những gì chúng ta có. - Và chúng ta chả có gì.
Bố Erik lái xe tải nhỏ.
Cô nghĩ ông ta vô can chứ?
Sao anh nghĩ chắc chắn Erik bỏ trốn?
Đây là Winden.
- Chẳng có gì xảy ra ở đây hết. - Nhưng lại không có bằng chứng nào cả.
Cũng như chẳng có gì xảy ra với em trai tôi hết.
Không hề.
À, mẹ anh lại gọi cảnh sát sáng nay.
Có lẽ anh nên đến thăm bà.
Có bao giờ cô tự hỏi mình đã quay sai đường ở đâu chưa?
Nơi mà cuộc đời cô bắt đầu đi ngược hướng...
với thứ mà cô mong muốn?
KHÁCH SẠN RỪNG WINDEN
Khách sạn Winden, Regina Tiedemann xin nghe. Tôi có thể giúp gì được ạ?
Tôi hiểu, nhưng chúng tôi có thể...
ví dụ như, tạm thời ngừng trả các khoản nợ.
Chỉ trì hoãn thanh toán...
cho đến khi mọi thứ ổn định trở lại thôi.
Tôi không tính nhầm, ngài vẫn đang nghe tôi nói chứ?
Ai còn muốn tiếp tục kì nghỉ ở thành phố nơi có đứa trẻ bị mất tích đây?
Ngài muốn thế sao?
Tôi có một tổ ấm hạnh phúc.
Cuối tuần với mấy đứa nhỏ, chúng thích lắm.
Các ông chỉ biết ngồi trên đống tiền và nghĩ cách ức hiếp người khác.
Tôi dựng nên cơ ngơi này tự thân mình. Không một ai giúp đỡ.
Chồng tôi lẫn tôi đều là khách hàng của ngân hàng ông tận 20 năm liền.
Mà giờ các ông đẩy tôi vào tình thế này sao? Đồ chết tiệt ngu ngốc!
Tôi muốn nói chuyện với ngài giám đốc.
Này?
Này?
No comments yet. Be the first to leave one.