لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Xin chào?
Có gì không ổn à?
Chuyện gì vậy?
Patricia Coleman Jones!
Muốn sống thì đi với tôi.
Vào trong cổng.
Đóng các cửa lại!
- Ông là ai? - Giúp tôi lấy chìa.
Sao mấy người này muốn hại tôi?
Không chắc. Chúng tôi nghĩ họ bị thôi miên. Nhanh!
- Ta phải đi. - John, khoan!
Chúa ơi.
Ta cần tìm Sherlock.
Cảm ơn. Các vị thật tử tế.
Chắc hẳn các vị đều biết một loạt vụ tấn công kinh hoàng
vào các bạn diễn của tôi ở West End tuần này.
Buổi diễn hôm nay dành tặng cho họ.
Đến với em
Trong màn đêm, anh hỡi
Chẳng phải anh sẽ chứng minh
Rằng chúng ta có thể thắng
Những buồn phiền
Và khổ đau của mình
Những cơn gió ngày mai
Sẽ không thổi nữa
Sherlock Holmes.
Hãy lên sân khấu với tôi.
Vậy là anh thích bài hát của tôi?
Phải.
Tốt.
Vì tôi cần anh làm một việc cho tôi.
Tôi cần anh tự kết liễu mạng mình.
Được.
- Sherlock, không! - Tôi xin lỗi.
Tôi chẳng hề biết cô vừa nói gì.
Hình như trong tai tôi có sáp.
Yên nào. Đúng rồi.
- Anh đúng là tên khốn! - Anh biết khi nào?
Đâu biết. Tôi chỉ đề phòng thôi.
Dừng lại! Tôi không muốn khiến hai người gặp nguy.
Tôi cố làm bạn tốt thôi.
- Anh cứu cô diễn viên kịp chứ? - Cô ấy ổn.
Đúng thế rồi.
Tôi nghĩ không cúi chào họ là thô lỗ đấy.
- Snowdonia Hawkweed. - Sao?
- Snowdonia Hawkweed. - Ngồi đi.
Không.
Tôi cần…
Cần nhà vệ sinh à?
Rồi. Để tôi lấy cho ông cái bô.
Bà Hudson nói phòng này còn trống, nhưng ông phải…
CHƯƠNG 5: HỌC TRÒ CỦA NGHỆ THUẬT BẤT THIÊNG
Cảm ơn đã không đưa tôi về 221B.
Đó là điều duy nhất ông nói mà tôi hiểu.
Ông biết tôi chứ?
Cảm ơn.
- Vì giúp tôi. - Nói thẳng nhé.
Tôi không quan tâm đến ông.
Tôi tìm ông vì tôi muốn thông tin về mẹ tôi và Vết Rách.
Sao cháu dám nói với tôi kiểu đó?
Tôi cho ông năm phút để tỉnh.
Trà này là Darjeeling.
Thì sao?
Quai tách thoang thoảng mùi nấm men bia.
Chắc nó được pha bởi người làm ở quán rượu.
Chắc là bà Hudson.
Bà ấy mua hàng sỉ
từ tiệm tạm hóa của Saheed Anand ở phố Emerald.
Ông ta là người Bengal và trà Darjeeling từ Tây Bengal.
Thêm vào độ đậm nhẹ-vừa của trà…
TRÀ ASSAM
…và mùi vị dịu nhưng ngọt, bức tranh đã hoàn chỉnh.
Là trà Assam.
Chào buổi sáng.
Sao anh lại rời giường?
Anh cần nằm yên. Để cơ thể nghỉ ngơi.
- Bên hông thế nào? - Vẫn đau.
Em có thể lau nó một chút.
Không sao. Xin lỗi.
- Anh làm được. - Ai làm vậy với anh, Leo?
Anh nói rồi, tự anh làm. Anh bị ngã.
Vậy sao anh cứ nhìn ra đường? Có người truy tìm anh à?
Người ở nhà anh, họ không muốn anh đi.
Nên anh bỏ chạy. Anh không thể nói thêm với em.
Không thể à? Hay anh không muốn?
- Beatrice, anh sẽ không quay về… - Nghỉ ngơi đi, nhé?
Lát nữa em quay về.
Sai sót của tôi với trà lúc nãy…
Trà Assam Superb đến từ nhà riêng của bà Hudson.
Lẽ ra tôi nên biết, vì bà ấy giữ trà ngon nhất cho mình
và những khách đặc biệt nhất.
Tôi ít khi sai, nhưng khi sai, tôi thích thừa nhận.
Sao ông ám ảnh về trà thế?
Chỉ là… Cháu có ấn tượng sai về tôi.
Thật à?
Sáng nay, tôi mất một giờ chà nước tiểu của ông trên sàn.
- Ông muốn tôi có ấn tượng gì? - Cháu đâu biết tôi là ai.
Những việc tôi đã làm. Những người tôi đã cứu.
Sao ông không nói đi?
Tôi từng là người trẻ nhất
được Sở cảnh sát London chiêu mộ làm cố vấn.
- Nên ông gặp tay bác sĩ đó? - Không.
John và tôi gặp nhau khi trở thành bạn chung nhà.
Anh ta bị kéo vào vụ điều tra đầu tiên của tôi,
vụ án Jefferson Hope.
Chắc cháu đã nghe nói về vụ đó.
Chưa nghe.
Ngạc nhiên đấy. Vụ đó được đưa tin nhiều.
Sau thành công đầu tiên đó, chúng tôi nhất trí cùng lập một văn phòng thám tử,
nhưng rồi mọi thứ thay đổi.
John mô tả thế nào nhỉ?
"Một thứ hắc ám đã đến London".
Giống cháu và các bạn, chúng tôi cố tìm hiểu vì sao.
Lúc đầu, chỉ có John và tôi, nhưng tôi sớm nhận ra là cần trợ giúp.
Không phải ta không cần giúp,
nhưng một bà bói tay rẻ tiền từ Limehouse
có vẻ không phải lựa chọn tốt nhất.
Sao anh ác cảm với Limehouse vậy, John? Ở đây có đủ mọi dạng người.
Ta có thể học được vài điều.
Vả lại, theo anh Mycroft, cô ấy có tài.
Nếu muốn tìm ra kẻ chủ mưu, ta cần cô ấy.
Tôi chỉ lo việc dùng người ta không biết.
Có vẻ không chuyên. Thanh tra Le Villard sẽ không làm thế.
- Đừng nói thế. - Sao?
Anh biết mà. Mỗi khi tôi làm gì anh không ưa,
anh lại, "Le Villard sẽ không làm thế".
John, ta không đụng độ với trộm ngọc trai,
hay mấy cặp bị cắm sừng cố đầu độc nhau.
Hôm qua, một người lớn biến thành chuột
trước mắt chúng ta và cố cắn nát mặt anh.
Ta cần tìm ra lũ quái vật này từ đâu đến.
Ta đang gặp các tội phạm đặc biệt,
và do đó, cần chiêu mộ chuyên gia.
Chuyên gia à?
Chưa vụ nào tôi nhận mà tôi không phá được,
vụ này cũng không khác.
Và khi vụ này kết thúc, tôi muốn anh viết về nó.
Như thế tôi sẽ nổi tiếng đến mức
người ta bảo Thanh tra Le Villard,
"Sherlock Holmes sẽ không làm thế".
Hai ta cộng tác.
Nên nếu anh không muốn tôi nói chuyện với cô ấy, tôi sẽ không nói.
Nhân tiện, bộ đồ hợp đấy. Làm anh trông vạm vỡ.
Cứ đi đi.
Xin chào. Cháu tên gì?
Beatrice?
Beatrice!
Chào mừng.
Xin lỗi.
Chủ tôi thích đem con đến chỗ làm rồi đến quán rượu cả ngày.
- Mời vào. - Tôi là Sherlock Holmes.
Điểm quan trọng là cô phải tin tôi. Không bao giờ cần dối tôi.
- Sao tôi phải thế? - Cô bé kia đầu có hai xoáy.
Cô có hai xoáy. Nói thêm, và thứ lỗi vì tôi nói thẳng,
căn phòng thoảng mùi sữa mẹ.
Những thứ này hiện diện cho thấy cô là mẹ của cô bé.
Trong khi đó, việc cô không đeo nhẫn
cho thấy động cơ cô nói dối.
- Anh đến vì người hóa chuột. - Sao cô biết về người hóa chuột?
Đâu phải chỉ mình anh có tài, anh Holmes.
Jess.
Sherlock đang nói về mẹ. Em phải đến nghe.
- Ông ta nói gì về mẹ? - Nói mẹ đẹp quyến rũ.
Rõ mà. Nhìn em và chị đi.
Em sẽ ở đây.
Ông Vải Lanh bảo ác mộng của em có thể chỉ ra chỗ Vết Rách.
Em sẽ chờ để ngủ. Chờ đi vào ác mộng.
Các đường hầm trong ác mộng dẫn đến hang khổng lồ này.
Nơi có những thứ hắc ám.
Em sẽ trở vào đó.
- Em chắc chứ? - Em phải làm.
Này? Xem họ kìa.
Họ thì sao?
Billy. Cậu cũng đâu có xấu trai.
Tai cậu hơi to, và cậu khá giống người tiền sử.
- Về tính cách, cậu mãnh liệt. - Được rồi.
Cậu nên lấy lại tinh thần. Nhanh.
Trước khi cái ấy của cậu xụi lơ.
Đi đi.
- Chào, tôi là Billy… - Đi đứng phải nhìn chứ.
Xin lỗi, tôi chỉ…
Xin lỗi.
Thứ lỗi.
Cậu ổn chứ?
Ừ.
Tớ ổn.
Tôi gần xong rồi. Giữ yên.
Anh nói không đau mà, tên khốn dối trá! Chết tiệt!
Cô gái này ăn nói bậy bạ quá.
Chửi thề, xăm mình. Cô theo hội bạn xấu rồi.
Rồi! Xong.
Được rồi, John. Xắn ống quần lên và vào vị trí.
- Tôi hứa sẽ nhẹ nhàng. - Nói dối đó.
Không nên làm những việc mà ta đồng ý sau khi nốc cả lít rượu.
Ta đã đủ đau đớn mà không cần xăm lên người mình.
Không, John! Anh không được rút lui.
Hình xăm "Hội Kỳ quái" không có ý nghĩa
nếu cả ba không xăm lên.
Thôi được! Làm đi!
No comments yet. Be the first to leave one.