The Shop Around the Corner

The Shop Around the Corner

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

The Shop Around The Corner (1940) DVDRip (SiRiUs sHaRe)
د لخوا تبصره Black Magician
Bộ phim Giáng sinh kinh điển của hai huyền thoại điện ảnh Ernst Lubitsch và Jimmy Stewart. Rất mong nhận được những ý kiến, đóng góp của mọi người. Chúc các bạn một Giáng sinh an lành! CẬP NHẬT 15/11/2017: Tải phụ đề đã được sửa lỗi và hoàn thiện hơn tạ

تګونه

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
په خپور شو: 2016-12-14
ډاونلوډونه: 152
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

"Đây là câu chuyện về Công ty Matuschek...

... - gồm Ngài Matuschek và các nhân viên của ông.

Cửa hàng nằm gần ngã rẽ của phố Andrassy - trên phố Balta, ở Budapest, Hungary."

- Xin chào, ông Pirovitch. - Chào cậu.

- Hôm nào cũng đến sớm nhất nhỉ. - Không phải việc của cậu.

Này nhé, đến sớm chẳng làm hại ai cả.

Để làm gì và tại sao chứ? Ai gặp ông? Tôi. Và ai gặp tôi? Ông.

Ta được gì nào? Hai ta có tăng lương cho nhau không? Không.

Cái xe đạp kia là sao đấy? Cậu không được đem nó về đâu.

Đừng để ngài Matuschek thấy.

Ông thử nói ngài ấy xem. Tôi chẳng sao đâu.

Ông biết đêm qua tôi ở đâu khi ông đang ngồi nhà ngâm chân không?

Ba chân bốn cẳng phục vụ bà Matuschek.

"Pepi, đến hiệu may đi." Rồi khi tôi về:

"Pepi, qua hiệu thuốc lấy gói hàng được không?"

- Xin chào. - Xin chào, chị Kaczek.

Xin chào.

- Con trai ông sao rồi? - Đỡ nhiều rồi, cảm ơn chị.

- Chúng tôi mời bác sĩ Hegedus. - Tốn kém lắm nhỉ.

Chứ biết sao?

Chắc tôi phải dè sẻn thuốc lá vài tuần thôi.

- Xin chào. - Xin chào, llona.

- Mẫu khăn choàng cáo xám bạc mới! Đẹp thật! - Cảm ơn chị.

- Chắc mắc lắm nhỉ. - Vâng.

Tôi lưỡng lự mãi mới mua đấy.

Tôi bảo, "Không, tôi không đủ tiền." Nhưng chẳng tài nào rời mắt được.

- Tôi nói, "Không, tôi không thể..." - Rồi anh ta bảo, "Thôi lấy đi."

- Cố khôn ngoan chút thôi. - Im đi.

Xin chào.

Pepi, ra hiệu thuốc mua cho tôi thuốc giảm axit dạ dày.

- Sao thế? - Anh có thấy ổn không?

Không sao đâu.

- Xin chào, xin chào. - Xin chào.

- Nghe chuyện cười không? - Không.

Sao thế, mọi người?

Chưa tỉnh ngủ à? Nhìn tôi này. Chắc chắn tôi ngủ chưa bằng nửa mọi người đâu.

Các bằng hữu, dân thành Rome, đồng bào,* thật lòng...

* Trích dẫn từ "Julius Ceasar" của William Shakespeare

...hôm qua tôi đã có một đêm rất tuyệt.

Không cần nói tên cô nàng tội nghiệp đâu.

- Kralik, bữa tối hôm qua thế nào? - À, phải, đúng rồi.

Kralik ăn tối với ông chủ hôm qua. Thế nào? Kể bọn tôi nghe đi.

- Được làm cộng sự chưa, Kralik? - Đừng buồn cười thế.

Thế nào?

Một buổi tối tuyệt vời, tôi thích lắm.

- Chắc thức ăn ngon lắm. - Miễn chê luôn.

Này, có phải bà Matuschek căng da mặt không?

Sao tôi biết được?

- Tối qua anh trông bà ta bao nhiêu tuổi? - Ờ, 40.

Bà ta căng da mặt rồi.

Tôi thấy bà Matuschek là một phụ nữ rất quyến rũ.

- Ai bảo bà ta không? - Đừng có mà ý kiến ý cò nhé.

Tôi đâu bảo bà Matuschek không quyến rũ.

Nhưng tôi bảo bà ấy quyến rũ. Vấn đề gì nào?

Vậy là thức ăn rất ngon?

Bảy món, chưa kể khai vị.

- Anh ngồi cạnh bà ấy không? - Có. Anh thấy sao?

- Chắc anh nổi bật lắm. - Không, tôi giữ yên lặng và lắng nghe.

- Thuốc của anh đây, Kralik. - Cảm ơn, Pepi.

- Thuốc giảm axit? - Tôi ăn hơi nhiều gan ngỗng.

Sao vậy? Không được tốt à?

Này, nghe đây, Vadas. Một chút thôi. Mọi người, lại đây.

Mọi người có nghe... Nghe này.

Tôi đã chê bai gì món gan ngỗng chưa?

- Chưa, chưa gì cả! - Chưa một từ!

Tôi chỉ nói rằng tôi ăn nhiều gan ngỗng.

- "Hơi nhiều gan ngỗng." - Đúng rồi.

"Hơi nhiều gan ngỗng." Không hơn, không kém một từ.

- Xin chào, ngài Matuschek. - Ừ, xin chào.

Đây.

- Xin chào. - Xin chào, ngài Matuschek.

Ai để cái va-li giá 32.50 này trong tủ kính?

Là tôi, thưa ngài Matuschek.

- Để thế được đấy. - Cảm ơn ngài Matuschek.

- Ừ. Pepi. - Dạ, thưa ngài Matuschek.

Sang hiệu thuốc bên kia đường mua cho tôi thuốc giảm axit dạ dày.

Vâng, thưa ngài.

Để tôi, ngài Matuschek. Để tôi giúp cho.

Được rồi, thưa ngài Matuschek.

- Pirovitch. Muốn nghe chuyện hay không? - Có. Gì thế?

Lá thư của một cô gái.

"Con tim tôi rung động khi bước vào bưu điện...

"...và anh đây rồi, khép mình trong hòm thư số 237.

"Tôi lấy anh ra khỏi phong bì và đọc anh...

"...đọc anh ngay nơi đó...

"...tri kỷ ơi."

- Thế là sao? - Tôi muốn mua một cuốn từ điển bách khoa toàn thư.

Bách khoa toàn thư? Anh nói gì thế?

Đến một lúc nào đó trong đời ông không còn mặn mà đến các quán cà phê,...

...vũ trường hằng đêm nữa, và muốn cải thiện bản thân.

Ông khao khát tìm hiểu về nghệ thuật...

...văn học và lịch sử, cuộc sống của người Brazil.

Vậy những cái đó có liên quan gì đến bức thư?

Tôi không đủ tiền mua cuốn từ điển mới...

...nên tôi liếc qua mấy mục quảng cáo trên báo...

...và dở nhầm trang, thế là tôi tình cờ thấy mục giới thiệu này, rồi...

Chờ đã, tôi có mang nó đây. Này, đọc đi.

"Cô gái tân thời mong được thư từ về những đề tài văn hóa...

"...ẩn danh với một chàng trai trẻ thông thái, đáng mến.

"Địa chỉ: Tri kỷ, Bưu điện 15, Hòm thư số 237."

Tôi biết mấy quảng cáo này mà. Trên báo đầy ra.

- Hai người thế này bao lâu rồi? - Chúng tôi đã trao đổi bốn bức thư.

- Bốn bức? - Và cô ấy không phải bình thường đâu.

Nghe này:

"Anh cao? Hay thấp?

"Đôi mắt anh xanh lấp lánh? Hay nâu đen? Tôi không cần biết đâu.

"Chừng nào tâm trí ta còn giao hòa, có gì quan trọng chứ?"

- Tuyệt thật. - Tuyệt đúng không?

Chờ nhé.

"Cuộc sống thường ngày đã gieo rắc cho ta đủ phiền muộn rồi.

"Có biết bao điều đẹp đẽ, lớn lao...

"...trên thế gian này đôi ta có thể nói về...

"...sẽ thật phung phí làm sao...

"...khi ta kể lể những tiểu tiết tầm thường...

"...hay việc bươn chải kiếm sống, vậy nên hãy cho qua đi."

Anh Kralik.

Vâng, ngài Matuschek.

Vâng, ngài Matuschek.

Tôi có thể mua hai tá hộp đựng thuốc lá như này ở chỗ Anh em Miklos.

Anh thấy thế nào? Tôi thấy nó rất tuyệt. Nào, mở ra đi.

Không, ngài Matuschek, thứ này không hợp với ta.

Nhưng anh chưa nghe âm thanh của nó. Nhạc Ochi Tchornya đấy.

Kể cả nó có phát Bản giao hưởng số 9 của Beethoven, tôi vẫn từ chối.

Tôi không thích cái ý tưởng này.

Anh quyết định nhanh vậy cũng giỏi thật đấy.

Tôi ở trong nghề được 35 năm rồi.

Tôi mất cả tuần để quyết định mình thích cái hộp này đấy.

Nhưng, dĩ nhiên, anh là thiên tài. Anh hiểu biết sâu xa hơn tôi nhiều.

- Anh Vadas. - Tôi đến đây, ngài Matuschek.

- Cô Novotni. - Vâng, ngài Matuschek?

Xem này, hai người thấy cái này thế nào?

Cứ thành thực mà nói nhé. Đừng để ý đến tôi.

Tôi chỉ cần nghe ý kiến chân thành thôi.

Thế nào, cô Novotni?

Tôi nghĩ những ai hút thuốc...

...và thích nghe nhạc Ochi Tchornya sẽ thích nó.

Tôi nghĩ còn hơn thế.

Nó biến người yêu âm nhạc thành người hút thuốc...

....và người hút thuốc thành người yêu âm nhạc. Tuyệt hảo!

Được rồi. Anh Kralik, anh nghĩ kỹ chưa?

Rồi ạ. Tôi vẫn thấy nó không hợp lý.

Thế thì cho tôi một lý do đi.

Giả sử một người hút 20 điếu thuốc một ngày.

Thế tức là 20 lần trong ngày anh ta phải mở hộp...

...và 20 lần trong ngày anh ta phải nghe nhạc Ochi Tchornya.

Thật chẳng hay ho gì cả.

Lại còn làm bằng da giả, phần keo dán thì dở...

...chỉ hai tuần nó sẽ tan tành, và tất cả những gì còn lại là Ochi Tchornya.

Anh không cần chỉ tôi nó làm bằng da giả đâu. Tôi biết rồi.

Tôi hỏi gì thì anh trả lời đấy thôi.

- Xin lỗi, ngài Matuschek. - Gì?

Anh em Miklos gọi hỏi về cái hộp đựng thuốc lá.

Anh em Miklo, ừ.

Vâng, ông Miklos.

Khoảng 5 phút nữa tôi gọi lại nhé?

Cho tôi thêm chút thời gian suy nghĩ nữa.

Không, không, không phải vì giá đâu.

Chỉ là tôi chưa chắc chắn lắm về ý tưởng này.

Vâng.

Vâng, ông Miklos.

Cái gì?

Ông không thể chờ tôi quyết định sau 5 phút nữa!

Thế thì tôi phải từ chối rồi.

Tôi rất tiếc.

- Chào cô. - Chào anh.

- Cô thấy cái túi này đẹp chứ? - Vâng, đẹp lắm.

Mẫu nhập khẩu đấy.

Chúng tôi còn có loại da lợn, với nhiều màu sắc,...

...có hoặc không có phụ kiện đi kèm

- Thật tình tôi không vào để mua túi xách. - Xin lỗi cô. Vậy cô cần gì?

Nói thật với anh là tôi không vào để mua gì cả.

Không sao đâu mà.

Nếu cô muốn tham quan thì cứ tự nhiên.

Vâng, cảm ơn anh.

Tôi có thể gặp ngài Matuschek được không?

Rất tiếc, hiện giờ ngài Matuschek đang khá bận.

- Nếu cần thiết tôi có thể gọi ngài ấy. - Tôi vô cùng cảm kích. Cảm ơn anh.

Nếu cô cho tôi biết cô cần gì, biết đâu tôi lại giúp được cô.

Tôi để ý thấy trên tủ kính có ghi các anh đang có đợt khuyến mãi hè.

Vâng, mọi thứ trong cửa hàng đều được giảm giá 25%...

...có sản phẩm còn được giảm nhiều hơn. Thí dụ như hộp sáp này.

Hôm qua cô không thể mua nó với giá thấp hơn 3.90. Giờ giá của nó là 2.25.

- Vâng, giá hời thật đấy. - Giá mọi thứ trong cửa hàng hôm nay đều rất hời.

Vâng, chắc các anh buôn bán tấp nập lắm.

Chắc chắn rồi. Cô thật sáng suốt khi đến sớm thế này.

Chắc sẽ hối hả lắm, có khi chúng tôi không kịp phục vụ khách hàng.

- Có lẽ các anh nên nhận thêm người giúp. - Chắc rồi.

Các anh có thể nhận tôi. Tôi đang tìm việc làm.

Thế không được hay lắm, tôi không có quyền quyết định mọi công việc.

Rất xin lỗi anh. Tôi không có ý đó. Anh giúp tôi kiếm việc ở đây được không?

Tôi cũng muốn, nhưng không còn vị trí nào trống.

Nhưng anh vừa bảo các anh sẽ cần thêm người giúp đỡ khi đông khách mà.

Cô nhìn xung quanh xem.

Cô thấy loại hình kinh doanh của chúng tôi rồi đấy.

Xin lỗi anh.

Vâng, thưa bà?

Cái thắt lưng trong tủ kính này giá bao nhiêu, cái ghi là 2.95 ấy?

- 2.95. - Ôi, thôi.

- Tôi nói anh nghe năng lực của tôi nhé? - Nếu giúp được gì cô chắc chắn tôi sẽ làm.

Tôi từng có kinh nghiệm rồi.

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left