لومړۍ 200 کرښې.
Hầu như tất cả các buổi sáng tôi đều cần một liều đúp
những chuyện xàm của người nổi tiếng và một cốc latte ba-nhát
để tôi có thể tươi tỉnh lên được.
Nhưng hôm nay, tôi lại chẳng cần đến chuyện Miley bị khủng hoảng
hay một cốc mochaccino.
Mà tôi có năng lượng từ một điều hoàn toàn khác.
Xin phép. Xin phép. Xin. Xin phép với!
Xin phép với. Tôi nhờ chút.
Chào buổi sáng. Chị thế nào ạ?
- Chị khỏe, cảm ơn em, thế còn... - O.M.G.
Em còn tưởng chị không bao giờ hỏi í.
Cảm xúc của em đang rối tùm lum, và em còn ngứa rang cả...
- người nữa. - Thì đang lạnh-đầu mùa mà.
Không, không liên quan đến cảm cúm đâu ạ.
Mà là trái tim. Em cuối cùng
cũng đã nhận ra vì sao chuyện không thể thành với Freddy.
Ý em là Freddy-chàng DiCaprio của văn phòng,
với ngực nở và đường viền hàm dưới rất-chuẩn đó á?
Freddy có thể mẫu nam hoàn hảo của loài người,
nhưng em nghĩ là trái tim mình lại thuộc về một người khác.
Ai vậy?
Tốt nhất không phải là Frank phòng văn thư nhé,
vì chị đã đầu tư rất nhiều vào cậu ta đấy.
Không phải là Frank đâu!
Mà là Henry.
Như Henry Henry á?
Họ của anh ấy không phải là Henry, nhưng, đúng là, Henry Henry.
Aah!
Em yêu anh ấy à?
Khi anh ấy nhìn em một cách chấp thuận,
thì em cảm nhận được... như, có những cái tiếng này.
Chuyện đó cũng liên quan đến việc em ăn
đường hóa học đấy.
Được rồi.
- Chị có vấn đề gì à? - Không, làm gì có.
Chị đúng là đang có vấn đề. Sao chị không vui vẻ hơn?
Em còn nghĩ chị luôn âm thầm cổ vũ
cho hai người chúng em thành đôi đó.
Không hẳn lắm.
- Charmonique. - Hmm.
Chị định ngăn chuyện này à?
Không, chị không... không ngăn chuyện này đâu!
Nhưng cậu ấy có bạn gái mà, Eliza!
Nhưng họ chẳng mấy khi gặp nhau.
Còn Henry và em lúc nào cũng nhìn thấy nhau.
Vậy, chắc chị cũng nên yêu Henry nhỉ.
Lúc nào chị cũng thấy anh ấy mà.
Thôi được, theo-luật con gái luôn nhé.
Nếu như chị có tình cảm cho Henry, thì em sẽ tránh đường ngay.
Nhưng nếu không...
Charmonique, thôi nào. Ủng hộ em đi mà.
Được rồi.
Chị không thích Henry. Cậu ấy là của em hết.
Nhưng chị hi vọng là anh ấy cũng cảm thấy như vậy.
Và đến khi chị Charmonique nhắc đến,
tôi mới nhận ra mình vẫn chưa biết cảm xúc thật của Henry.
Sau khi tôi cho anh ấy thấy bản thân, anh ấy không nói gì nhiều cả.
Cứ như là anh ấy dùng hết sức lực
để không nhìn vào phần...
ngực.
Tôi đã thấy chúng.
Riêng, rồi lại chung.
Cơ bản là đủ-hình ảnh,
trong một tình huống kiểu-đồng-nghiệp. Nên...
- Theo lẽ tự nhiên, tôi đã nghĩ đến cậu. - Tôi á?
Raj?
Tôi nghĩ là, "oh, trời ơi, mình nên nói chuyện với
cậu Raj ban H.R. về chuyện này."
Vậy anh muốn nộp một bản khiếu nại bị-quấy-rối à?
Không, không, dĩ nhiên là không rồi.
Vậy...
Đập tay, nhé?
Đập t... dĩ nhiên không rồi, không. Tôi...
Tôi muốn nói với anh để anh biết là
rằng sự việc tai nạn trên là hoàn toàn do vô ý
và không liên quan đến chỗ công sở của chúng ta.
Liên quan á?
Nhưng, tôi nghĩ tốt nhất là vẫn nên nói rõ với cậu,
Raj.
Nghe nhé, Henry, chuyện này không phải là chưa từng xảy ra đâu.
Cái gì vậy?
Bộ hồ sơ liên quan đến chuyện yêu đương-tại văn phòng của Eliza.
Bây giờ, chúng tôi luôn yêu cầu cả hai bên cùng ký vào hợp đồng
với ý chính là tình cảm hai bên đầu là đồng thuận.
Và nếu Saperstein thông qua,
thì nhân viên cứ 'thoải con gà mái' thôi.
Thật đáng kinh ngạc đó.
Vậy, nếu như Eliza đã chấm dứt mọi chuyện với Freddy,
thì tôi sẽ hủy cái này...
... và đưa anh bản này.
Chỉ cần ký nơi đã được đánh dấu.
Và nếu mọi chuyện đều thuận lợi,
thì bắt đầu từ trưa thứ năm anh có thể hoàn toàn thoải mái...
Và đó là nếu như tôi trú tâm đấy.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Mọi người.
Ai trong các bạn có thể nói cho tôi biết bây giờ là giờ gì?
Bây giờ là 9:33.
9:33:03.
Đừng cứng nhắc vậy chứ, các đồng đội.
Tôi đang hỏi bây giờ là giờ gì mà.
- Lúc để bị ốm? - Vui tươi hơn.
Đã đến giờ tổ chức bữa tiệc karaoke Kinderkare hàng năm!
Tuyệt!
Whoo!
Các bạn đều xứng đáng mà!
Chúng ta đã vượt các mục tiêu doanh thu cuối-năm.
Cổ phiếu cũng tăng. Nên...
Nói hay lắm, anh bạn khiếm thị của tôi.
Henry. Henry.
Henry? Henry?
Henry. Psst! Henry. Henry.
Henry. Eliza đang cố gọi anh đấy.
Tôi cá cô ấy muốn bắt cặp cậu vào một bài song ca đấy.
Nên tôi xin gợi ý
"Solid as a rock - Chắc như đá tảng" của Ashford và Simpson nhé?
- Mnh, mnh. - Tuyệt.
Oh-ho-ho!
Sếp có thể thoải mái sử dụng bài đó ạ.
Vì tôi là một nghệ sỹ solo thì sẽ hay hơn.
Điều đó có nghĩa gì vậy?
Và các bạn, hãy nhớ là các màn trình diễn là bắt buộc đấy nhé.
Và nhớ là không ai được hát bài hit Pop "Wishing well - Giếng ước" năm 1987,
vì tôi, chính tôi, sẽ trình diễn bài đó...
Như tôi vẫn làm mọi năm.
- Được rồi. - Được rồi.
Henry. Henry!
Eliza.
Freddy?
Chúng ta nói chuyện được chứ?
Anh quên không gel phần tóc mái đấy à?
Uh, đúng. Đúng, anh đã quên.
Oh, Chúa ơi.
Uh, sự thật là
anh không thể gel tóc mái, cài giầy,
làm phẳng áo, hay thậm chí tập được
nhiều hơn 40% bài tập thể dục của Jason Statham.
Oh.
Anh đang mất dần cơ ở chỗ háng
để chỉ vào cái đó của anh đấy.
Phần thắt Adonis của anh á?
Freddy, không được.
Đúng đó.
Oh, kể từ khi em bỏ anh, anh đã rất suy sụp.
Anh đang nghiện Eliza Dooley nặng lắm.
Và chỉ sau một chút chiếu lại của "Backdraft"
trên đài USA đã khiến anh phải đến đây gặp em ngay đó.
Cái gì cơ?
Đừng nhầm lẫn nhé,
Eliza, anh rất khổ sở khi không có em.
Freddy-y-y-y.
Nếu như anh tiến triển quá nhanh,
và em hoàn toàn không thích mấy chuyện "tìnhcủm,"
thì hãy quay lại với chuyện
quan hệ bình thường, liên tục đi.
Mm.
Ở bên cạnh em là điều duy nhất anh thấy hợp lý lúc này.
Em rất tiếc, Freddy.
Nhưng bây giờ tâm trí em đang ở nơi khác.
Nên có lẽ anh nên đi và gel phần mái đi nhé.
Nó sẽ khiến anh cảm thấy khá hơn thôi, được chứ?
Thôi được, chuyện quái gì đấy?
- Sao anh lại tránh mặt tôi? - Tôi...
Tôi đâu có tránh mặt cô.
Anh đi-bộ-nhanh ra khỏi cái phòng họp đó
cứ như là một bà mẹ tại Glendora galleria.
Tôi có dáng đi nhanh tự nhiên mà.
Thôi được, vậy, để tôi nói thẳng nhé.
Tôi chia tay với bạn trai,
thả rông tại một cái thang máy công cộng,
bày tỏ là tôi
có thể đã vô tình mà yêu anh,
còn anh, hóa ra lại, có một dáng đi nhanh tự nhiên à?
Cô có nói gì
về chuyện vô tình yêu tôi đâu.
Chà, chuyện đấy được lồng sẵn rồi.
Tôi cởi bỏ đồ cho anh đấy.
Cô khoe người với tôi mà.
- Như thế là có điểm khác đấy. - Dừng đi, đừng có dạy đời tôi nữa
mà hãy nói cho tôi cảm xúc thật của anh đi.
Tôi nghĩ...
Tôi nghĩ...
Tôi cần thời gian để sắp xếp suy nghĩ.
Ngay khi tôi thấy mình đã thể hiện được một số tích cực
và cân nhắc tất cả mặt lợi và hại,
thì lúc đấy tôi chia sẻ kết luận của mình sẽ tốt hơn.
Kết luận á?
Chúng ta đang nói về mối quan hệ của chúng ta,
chứ đâu phải một vụ tiếp quản của công ty thù địch.
Tôi xin lỗi.
Tôi cần thêm thời gian.
Được.
Vậy, anh nghĩ là cần bao nhiêu? Như 5? 10 phút à?
Tôi có thể đi lấy cái bát xanh của Linda.
Rồi sơn một lớp móng tay.
Rồi thu-thu âm hộp thư thoại theo bài
"Kiss me thru the phone - Hôn em qua điện thoại" của Soulja Boy's và rồi, có thể, quay lại.
Hoặc tôi sẽ ra ngoài luôn. Hiểu rồi.
Vậy đã bao lâu từ khi em đối chất với cậu ấy về chuyện
tình cảm rồi?
No comments yet. Be the first to leave one.