لومړۍ 200 کرښې.
Biên Dịch: SB Team
Trong suốt quãng thời gian tăm tối dài dằng dặc của Đại Chiến,
một gia tầng chiến binh ưu tú trỗi dậy từ chiến trận.
Quy tắc không thể phá vỡ của họ rất đơn giản--
mang một trái tim cao quý đầy dũng cảm,
hạnh kiểm tốt, và sự hết lòng tuyệt đối với một chủ nhân.
Từ những năm tháng đổ máu đó,
một đế chế sẽ vươn lên.
Quyền lực của nó đồng hóa con người thuộc mọi màu da,
tín ngưỡng và đức tin.
Quy luật không thể bác bỏ này
ăn mòn truyền thống của những hiệp sĩ vĩ đại,
nhưng không phải tất cả.
Bỏ kiếm xuống, các ngươi có thể tự do bước đi.
Ta là phái viên chính thức của Hoàng đế.
- Ta đưa thư cho Lãnh chúa Bartok. - Chào mừng ngài đến lâu đài.
Tôi sẽ nhận bức thư.
Bức thư để gửi cho chủ nhân anh.
Bất kỳ ai muốn diện kiến chủ nhân tôi
phải diện kiến tôi trước.
Anh có tin rằng lời nói của Hoàng đế
có thể để cho một tên tùy tùng nghe được sao?
Tôi không nghi ngờ gì sự ngạo mạn của ngài
có tác dụng ở những dòng họ khác.
Do đó, đây là một lỗi lầm tôi sẵn lòng tha thứ.
Tên anh là gì, lính bộ binh?
Ta chắc Hoàng đế sẽ đích thân muốn biết
kẻ nào đã có lòng khoan dung với phái viên của mình như vậy.
Một lời giới thiệu có lẽ
là bước khởi đầu đúng đắn của ngài.
Tôi là Chỉ huy Raiden của Đội ngũ Số 7.
Tôi nghe danh ngài đã lâu.
Thứ lỗi cho tính tự phụ của tôi.
Lãnh chúa.
Thư này trực tiếp đến từ kinh đô?
Được niêm phong trước mắt tôi bởi đích thân Hoàng đế.
Tốt lắm.
Ta được lệnh về kinh
để gặp Bộ trưởng Gezza Mott
để xem xét lại các nghi thức và phận sự.
Một trò khôi hài!
Nghi thức mới là việc hy vọng ta sẽ hối lộ hắn tại cuộc họp,
và không vì lý do gì khác
hơn là để được hắn tiếp tục chiếu cố.
Tầm ảnh hưởng của vị bộ trưởng này đã tăng đáng kể từ nhiệm kỳ trước của ngài.
Hắn có vẻ sẽ thành công trở thành Trưởng Hội đồng.
Ta sẽ không chấp nhận việc hối lộ này,
kể cả trong lãnh địa của ta hoặc trong kinh đô của ta.
- Anh nghĩ thế nào? - Tôi theo ngài, thưa Lãnh chúa.
Từ khi nào mà anh không nói sự thật nữa thế?
Hãy nói điều anh nghĩ.
Nếu đúng là sự bất công của việc tham nhũng làm ngài buồn bực,
thì có lẽ ngài đã thấy bị kích động mạnh mẽ
để hành động trước khi nhậm chức.
Chính xác thì ý anh là gì?
Ý tôi là nên thận trọng xem xét
liệu đây có phải đơn giản chỉ là vấn đề danh dự hay không.
Đây không phải vấn đề danh dự, đây là vấn đề về phẩm giá.
- Vậy là ngài sẽ từ chối bổn phận. - Ta từ chối sự tống tiền!
Lãnh chúa, việc tham nhũng trong kinh đô là không mới.
Việc này thì có gì khác với bất kỳ tô thuế nực cười khác?
Khi một kẻ như thế có thể yêu cầu hối lộ công khai,
mà không sợ bị hỏi tội,
chúng ta đang tiến vào thời kỳ nguy hiểm rồi.
Sao?
Anh tưởng ta vẫn bám víu vào chủ nghĩa lý tưởng đã không còn tồn tại?
Có lẽ.
- Chủ nhân? - Ta ổn.
- Hãy để tôi gọi thầy lang. - Ông ta khám cho ta rồi.
Khi nào? Ông ta nói sao?
Anh không được nói với chúng chuyện này.
Các công nương xinh đẹp của ta.
Hôm nay con học hành thế nào rồi?
Giảng viên âm nhạc của Lilly nói rằng
nó là học viên tiến bộ nhất.
- Tất nhiên rồi. - Con nghĩ ông ấy nói quá thôi.
Còn ta nghĩ ông ấy rất có mắt nhìn nhận nhân tài.
Hoặc là vậy hoặc ông ấy chuẩn bị xin tăng lương.
Con chơi cho ta nghe một bản nhé?
Tốt.
Không phải cuộc chạm trán nào cũng là một đối một
như trong lúc tập luyện đâu.
Tôi không biết chúng ta đang tập luyện một tình huống như vậy.
Trong chiến trận không bao giờ có cảnh báo.
Không phải kẻ thù nào cũng tán thành
quy tắc chiến binh như chúng ta.
Cậu phải luôn luôn cảnh giác.
Chúng ta phải sửa soạn lên đường ngay.
Chúng ta đã được triệu vào kinh.
Trung úy, tôi có được tham gia đoàn hộ vệ không?
Đó là quyết định của Chỉ huy.
Với tất cả lòng kính trọng, tôi nghĩ mình đã sẵn sàng.
Nếu Chỉ huy quyết định dựa trên điều người ta tin tưởng về mình,
phân nửa binh lính ở đây sẽ giữ chức vụ của ta.
Tập hợp binh lính để chuẩn bị cho hành trình!
Chàng làm em giật mình.
Chàng đứng đó bao lâu rồi?
Hàng giờ.
Óc khôi hài của chàng không bằng với sự lén lút của chàng.
Sử dụng kỹ năng của mình với vợ là một lợi thế bất công.
Tin ta đi, nàng mới là người có lợi thế so với ta.
Và đó là lợi thế gì?
Em nghe nói những người đưa tin chính thức đã đến.
Em đoán là họ không mang đến tin tốt.
Sao nàng lại nói thế?
Chàng có thể giấu giếm sự hiện diện của mình với em,
nhưng suy nghĩ thì không.
Chúng ta được triệu vào kinh.
Em tưởng mọi người sẽ không đi cho tới mùa sau.
- Đây là yêu cầu của bộ trưởng mới. - Vì mục đích gì?
Không đáng để quấy rầy buổi tối của chúng ta đâu.
Ý chàng là chàng không mong thảo luận chuyện này.
Không, ý ta là ta sẽ sớm phải rời xa nàng
và ta chỉ có thể nghĩ tới rất nhiều điều tốt đẹp hơn
để làm trong thời gian của chúng ta.
Khó mà tranh luận với lý lẽ đó.
Đi với ta.
Ông cố của ta, một chiến binh hung tợn.
Không được yêu mến mấy,
nhưng ngài ấy đã mở rộng được lãnh thổ của chúng ta
trở thành một lãnh địa như hôm nay.
Cha ta--một mình ngài
đã bảo vệ được lãnh thổ này trong suốt Đại Chiến.
Anh sẽ rất vinh hạnh được biết ngài ấy.
Con trai ta.
Ta không có người thừa kế.
Ta sẽ là thế hệ thứ 10 và cuối cùng được chôn cất tại đây.
30 năm trước vào tháng này,
phản đối mọi lời khuyên can,
chính lý tưởng đã dẫn dắt ta mời anh vào nhà mình.
Một thanh niên với linh hồn trống rỗng,
mụ người vì rượu chè,
và tăm tối như những ngôi mộ của những kẻ đã giáp mặt mình.
Nhưng chính lý tưởng đã gạt qua mọi chuyện đó
để thấy người đàn ông đang đứng trước ta.
Giờ anh cho ta lời khuyên còn tốt hơn của chính ta cho mình.
Khi ta rời bỏ cõi đời này,
vùng đất này sẽ do anh cai quản.
- Lãnh chúa. - Tên ta sẽ do anh tiếp tục kế thừa.
Nhưng kiếm của ngài phải được truyền lại cho người thừa kế. Tôi chỉ là kẻ tùy tùng.
Anh là người thừa kế tinh thần ta.
Sự gắn bó giữa chúng ta là giành được mà có,
không phải nhờ truyền lại.
- Không, chủ nhân-- - Cầm kiếm đi.
- Chàng hãy bảo trọng. - Tất nhiên.
Bảo trọng, tình yêu của ta.
- Sẵn sàng chưa, Chỉ huy? - Rồi ạ, Lãnh chúa.
Chúng ta có quà cho Bộ trưởng Gezza Mott à?
Đúng, mọi việc đã được lo liệu.
- Gabriel. - Chỉ huy.
Cảm ơn ngài vì vinh hạnh này.
Ta biết rõ bố mẹ của cậu.
Nếu họ vẫn còn sống, họ sẽ rất tự hào.
- Vậy là nó lại khởi đầu. - Lại khởi đầu.
Ngồi xuống. Ngồi xuống.
Tôi hỏi ngài một câu được không?
Tất nhiên.
Ngài quen Chỉ huy đã lâu rồi?
Khi ta còn bằng tuổi cậu.
Có thật là ngài ấy không xuất thân từ tầng lớp quân đội không?
Ngài ấy xuất thân từ lớp nông dân.
Còn nhỏ đã mồ côi, cả gia đình chết vì sốt.
Đó là khi Lãnh chúa Bartok nhận ngài ấy về?
Không. Sau đó lâu, khi ngài ấy là một thanh niên.
- Sao cậu lại hỏi? - Có nhiều chuyện lan truyền về ngài ấy.
Người ta nói ngài ấy độc ác và giết người
mà không biết đến lương tâm hay danh dự.
Trong nhiều năm ngài ấy chỉ biết có rượu chè.
Màn sương đen tối làm ngài ấy trở nên bạo lực.
Biết được điều này có làm cậu thay đổi sự kính trọng với ngài ấy?
Người xây dựng lại được bản thân đáng được ngưỡng mộ,
không phải bị xét đoán.
Nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn cả một hành trình dài.
Xin chào mừng, Lãnh chúa Bartok.
- Hành trình của ngài tốt chứ? - Khá.
Có thể lâu đấy.
Nó có vẻ ngắn ngủi.
Ta thấy ngài mang quà đến.
Theo lệ thường với viếng thăm chính thức thôi.
- Một cái áo chùng. - Một cái áo chùng hảo hạng.
Ngài cũng có thể giữ lại cái hộp.
Tùy tùng của ngài chọn quà à?
Không, đích thân ta chọn.
Tốt lắm. Sáng sớm mai chúng ta bắt đầu.
Rõ ràng là có nhiều việc phải làm.
Ta rất trông chờ xem xét của ngài về những nghi thức mới.
Phải, và thêm vào đó, chúng ta sẽ có cơ hội
để thảo luận những thách thức phải đương đầu trong tương lai của lãnh địa Bartok.
Ta không nghĩ hắn thích màu áo.
Nếu tôi biết ngài có ý định gì,
tôi đã nhất quyết khuyên ngài mang thêm thứ khác.
Thêm? Ta tặng hắn cả cái hộp.
Đây không phải vấn đề tiêu khiển.
Hắn xem đây là lời lăng mạ cá nhân.
- Ngày mai tôi sẽ mang một món quà thích hợp hơn. - Anh không được.
Khi có mặt ta, anh sẽ xem như
lời yêu cầu của ngài Bộ trưởng đúng bản chất của nó--một vụ hối lộ.
Bắt chước ngôn ngữ của những kẻ giả vờ
chỉ có thể làm giảm sự tham gia vào đó.
Lãnh chúa, tôi nghĩ có lẽ bây giờ không phải lúc cương cường như thế.
No comments yet. Be the first to leave one.