لومړۍ 124 کرښې.
Hãy nhớ rằng.
Gia tộc Bóng thuộc dòng dõi quý tộc xuất chúng.
Được phục vụ họ là niềm hạnh phúc của búp bê sống chúng ta.
Chào buổi sáng, Kate-sama.
Em là búp bê sống sẽ phục vụ Kate-sama từ hôm nay.
Tên em là gì?
Dạ?
Em phải được đặt tên.
Vâng.
Katie, Kathy, Kat...
Không, không ổn.
Chắc là để sau đi.
Vâng.
Em đừng nhìn ta chằm chằm được không?
Em xin lỗi.
Kate ấy nhé...
Vâng, Kate-sama làm sao ạ?
Không thích nhìn thẳng vào mắt người khác nói chuyện.
Nếu như nhìn vào trán của người khác mà nói
thì sẽ trông như đang nhìn vào mắt họ đúng không?
Như vầy hả?
Mà thôi, chắc em cũng không biết đâu.
Trông cứ như người đang nhìn em vậy.
Em không cần nói dối đâu.
Vì làm gì có ai biết được mặt của Bóng.
Em xin lỗi...
Đống bồ hóng ấy sẽ xuất hiện mỗi khi ta tức giận hay có cảm xúc tiêu cực.
Lẽ nào, bây giờ người đang tức giận sao?
Đây... chắc là lo lắng chăng?
Lo lắng à...
Bồ hóng sẽ tụ vào các ngóc ngách như thế.
Em không hề nhận ra luôn.
Chẳng phải ta đã bảo em đừng nhìn ta chằm chằm sao?
Đừng làm Kate thấy lo lắng hơn nữa.
Em xin lỗi.
Người lo lắng sao?
Em cũng thấy lo lắng lắm, Kate-sama.
Mình không đọc được. Cái này nữa. Cái này cũng vậy.
Thế này thì làm sao mình giúp ích cho Kate-sama được chứ?
Em xin lỗi, Kate-sama.
Đành chịu thôi. Dọn dẹp đi là được.
Vâng.
Xin lỗi nhé.
Kate đi tắm đây.
Vâng. Em sẽ dọn dẹp sạch sẽ trước khi người tắm xong.
Quả nhiên tình trạng cơ thể này kì lạ thật.
Trên cơ thể có cả những chỗ tra dầu sao?
Nếu hư, mình cũng sẽ bị vứt đi sao?
Không, không. Mình hoàn toàn ổn.
Mình còn khỏe như vâm mà.
Lại nữa rồi.
Có vẻ dù là búp bê thì mình vẫn thấy đau.
Quần áo không phải dụng cụ dọn vệ sinh đâu.
Đúng rồi nhỉ?
Nhưng em cần một miếng giẻ lau thật lớn. Em không ngại bị nhìn thấy như vầy đâu.
Nghe này. Búp bê sống của gia tộc Bóng không chỉ là kẻ phục dịch bình thường.
Họ được tạo ra để mô phỏng chính xác con người.
Bóng không có mặt nên rất khó để phân biệt các thành viên trong gia tộc.
Những búp bê sống như em sẽ đóng vai trò làm gương mặt của bọn ta.
Vì vậy, bọn ta không thể để các em mặc kệ vẻ bề ngoài của mình được.
Em xin lỗi vì đã làm người xấu mặt.
Còn nhiều thứ em chưa biết lắm, cứ học từ từ từng thứ một là được.
Dạ thưa...
Có chuyện gì sao?
Em là búp bê được người khác tạo ra phải không ạ?
Phải rồi.
Vậy tại sao lại là hình dáng con người ạ?
Chắc là vì nó cho phép các em đi lại, làm việc
và phục vụ như gương mặt của bọn ta.
Kate-sama có phải con người không ạ?
Em đừng hỏi nhiều quá.
Thứ lỗi cho em.
Có chuyện gì vậy? Em không sao chứ?
Em nghĩ mình không xong thật rồi.
Em đã bị hư hại.
Cơ thể em không chịu cử động.
Em không thể hoàn thành nhiệm vụ được rồi.
Ước gì em có nhiều thời gian bên Kate-sama hơn.
Tệ thật, nếu không có em thì Kate sẽ...
Hể?
Giờ cơ thể em còn phát ra âm thanh kì lạ nữa.
Em đã ăn gì chưa?
Vẫn chưa ạ, em là búp bê mà.
Thức ăn là nguồn cung năng lượng rất cần thiết cho cơ thể.
Đáng ra thức ăn phải được đưa đến phòng em mỗi ngày chứ?
Thứ lỗi cho em. Hôm nay là ngày đầu tiên nên em chỉ ăn có một chút.
Vậy thì ăn nhiều hơn đi!
Em tưởng phần còn lại là của Kate-sama nên đã để lại trong tủ rồi.
Đợi đó nhé. Giờ ta sẽ mang cho em chút đồ ăn.
Kate-sama...
Oa! Thật sự em có thể ăn hết ạ?
Đúng vậy.
Đây là bánh mà Kate-sama ăn.
Không giống cái bánh mỗi ngày ở phòng em,
nó trắng, mềm, còn nhìn rất ngon nữa.
Không được. Dù đói đến cỡ nào,
em cũng không muốn thành con búp bê tham lam đến mức ăn cả bánh của Kate-sama đâu.
Em là gương mặt của Kate phải không?
Vâng.
Kate muốn nhìn thấy bản thân trông như thế nào khi được ăn thứ gì đó ngon.
Đó cũng là một phần công việc của em ạ?
Vậy em không ngại nữa ạ.
Em cảm ơn vì cái bánh.
Sao vậy? Thức ăn như vậy không phù hợp với búp bê sống à?
Ngon quá!
Thật là một cái bánh mì ngon!
Siêu siêu siêu ngon luôn!
Hở? Kate-sama, người có chuyện gì vui ạ?
Tại vì, sao em có thể vui đến thế chỉ vì một cái bánh mì chứ...
Nhưng nó ngon lắm ạ.
Ngon quá đi mất!
Đừng có lăn qua lăn lại khi đang ăn.
Hôm nay vậy thôi, ta đi ngủ đây.
Cảm ơn em vì đã dọn dẹp cả ngày nay.
Không có gì đâu, em còn sợ mình làm phiền người.
Em rất vui và cảm ơn người vì mang bánh mì cho em ăn.
Không có gì. Em thấy đỡ hơn chưa?
Em thấy tốt lắm. Tràn đầy năng lượng luôn.
Em đúng là lạc quan nhỉ?
Chẳng phải ta đã nói là đừng nhìn chằm chằm rồi sao?
Thứ lỗi cho em. Chỉ là không thể gặp người cho đến sáng mai, em thấy cô đơn ạ.
Hể?
Em lạ thật đấy.
Chúc người ngủ ngon nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.