Первые 200 строк.
Ở đằng kia!
Đây rồi! Dồn hắn lại!
Exorcist?
Đã có chuyện gì vậy ạ?
Với các vị dân thường thì nguy hiểm lắm. Nên hãy quay vào nhà đi!
V-Vâng, đi thôi nào Satoru.
Exorcist?
Con muốn xem các Exorcist chiến đấu!
Satoru!
Nguy hiểm lắm! Lùi lại mau!
Nguy hiểm đó nên quay lại đi!
Satoru!
Chết tiệt! Hắn bắt được con tin rồi!
D-Dừng lại!
Hãy thả thằng bé ra!
Ngươi hết đường rồi. Dù làm vậy cũng chẳng giải quyết được gì đâu.
D-Dừng lại!
Màu xanh đẹp quá ha!
Không được rồi, căng quá đi!
Chết tiệt!
Thế mà cậu chẳng tiến bộ được chút nào nhỉ?
Shura?
Chào, Rin...
Tìm được rồi à? Đang định bí mật tập luyện vậy mà...
Đâu, tôi biết thừa sáng nào cậu cũng lên đây tập luyện mà.
Hế? Thật sao?
Tất nhiên rồi.
Công việc của tôi là giám sát "đối tượng nguy hiểm" là cậu mà.
Đã bảo đừng có đốt hết rồi cơ mà!
Tránh cái ở giữa và thắp lửa cùng một lúc hai cây nên bên cạnh ý.
Tôi biết chứ!
Nếu chuyện ngọn lửa thoát ra bị phát hiện cậu sẽ bị coi là đối tượng trừ ma và bị hành hình đó.
Trước tiên thì thành thục việc sử dụng lửa đi. Còn rút Giáng Ma Kiếm thì phải sau đó.
Hiểu rồi.
Đi thôi, Rin.
Hở?
Khu vực phía trước rất nguy hiểm!
Mọi người hãy lùi lại... xin hãy lùi lại cho.
Mọi người vất vả rồi!
Okumura-kun? Cậu tới rồi à?
Xin lỗi đã đến muộn!
Trung cấp Nhất đẳng, Okumura Yukio ạ!
Cao cấp Nhất Đẳng, Kirigakure nha!
Cậu ấy là?
Tôi hở?
Anh, sao lại ở đây?
Tôi là Exorcist Exwire, Okumura Rin!
Hơi bị xịn đấy!
Cậu ta là...? Vậy không sao chứ?
Cũng bởi Bộ Hành Pháp có lệnh nên tôi không thể rời mắt được.
Tôi sẽ gông cổ cậu ta thật chặt nên cứ tin ở chúng tôi!
Xin hãy cho biết tình hình ạ!
Đ-Để tôi—
Ông vẫn đang còn quá sức...
Xin hãy nghe tôi giải thích!
Tôi là đội trưởng đội "tối mật", Cao cấp Nhị Đặng, Toudou Saburota.
Khởi sự của vụ việc này là từ thứ đội tối mật học viện phong ấn...
...mắt trái của "Bất Tịnh Vương" đã bị đánh cắp.
Của Bất Tịnh Vương?
Mắt trái ư?
Cái lồng gì vậy?!
Đánh cắp ư...bằng cách nào chứ?
Khu vực tối mật dù ở trong học viện nhưng vẫn được rào chắn ma thuật có mật độ siêu cao bao quanh cơ mà.
Cách thức đột nhập để đánh cắp hiện vẫn chưa rõ.
Tôi cùng những thành viên tinh nhuệ nhất của đội tối mật...
đã đuổi theo một gã đeo mặt nạ được cho là hung thủ đến tận đây nhưng mà...
Dừng lại!
Người đàn ông đã dùng đứa trẻ làm lá chắn.
Mama!
Satoru!
Gã đó đã mang đứa trẻ đi và cố thủ trong tòa nhà đang bị bao vậy kia.
Chưa kể một lượng lớn chướng khí đã lan tỏa ra xung quanh...
và giờ tính cả dân thường đã có 31 người nhiễm khí.
Các Doctor cứu viện chữa cũng không xuể nữa.
Đứa bé thì bị cả một bình chướng khí xịt trực tiếp vào người...
Khả năng đang trong tình trạng nguy kịch là rất cao.
Hơn nữa, con mặt trái mà bị cướp thì...
..sẽ là sai phạm lần đầu tiên có của Kị Sĩ Đoàn Chân Thập Tự!
Này, Yukio cái mắt trái đó là gì—
Xin hãy bình tĩnh. Cứ làm những gì có thể thôi.
Cái tên mặt nạ đó mạnh chứ?
A, chuyện đó cũng chưa rõ.
Hắn chỉ chạy chứ không đánh lại, đến cả việc là người hay ác ma cũng chưa rõ.
Tóm lại phải khẩn trương lên.
Trước mắt, tôi và cô Kiragakure sẽ—
Xin lỗi...
Con trai tôi thế nào rồi ạ?
Là mẹ của đứa bé bị bắt hả?
Đã có bọn tôi rồi thì cứ an tâm đi.
Con của chị nhất định sẽ được cứu, bằng mọi giá—
An nguy của con chị, chúng tôi không thể đảm bảo được.
Mong chị hãy chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất.
Không thể nào...
Oi, Yukio!
Cô Shura, anh tôi xin nhờ cô.
Được thôi, đúng lúc tôi nhớ ra có việc cần làm.
Đi thôi, Rin.
Đừng có đùa, anh cũng đi!
Exorcist không phải vạn năng đâu!
Cũng có lúc không thể cứu được đó!
Đừng có tụy tiện hứa với người ta!
Chưa làm thì đừng có nói ăn chắc thế chứ, đồ nhát chết này!
Thôi, thôi, thôi, dừng lại, dừng lại!
Thả tôi ra đồ vếu bò!
Thật là...
Okumura-kun?
Toudou-san?
Xin hãy để tôi theo cùng.
Thể trạng của ông...
Tôi đã được tiêm phòng rồi. Nên tôi muốn tham gia với tư cách trách nghiệm.
Tôi hiểu rồi, đi thôi!
Okumura-kun, cảnh ngộ của cậu cũng khá phức tạp...
...nhưng tôi nghe nói từ nhỏ cậu đã rất xuất sắc đó!
Đâu có, Toudou-san cũng xuất thân từ gia tộc Exorcist danh giá mà.
Nhắc đến nhà Toudou không biết đã bao đời gắn bó với đội tối mật rồi!
Ừ.
Thế, mắt trái đó là gì vậy?
Anh trai!
Sao anh lại ở đây? Cô Shura đâu...
Phải dùng hết sức cắt đuôi đó.
Anh đã hứa với người mẹ đó sẽ cứu được rồi.
Nên không thể ngồi im chờ đợi đâu!
Đưa đây, con chim đó để anh cầm cho.
Vậy anh cầm đi và đừng làm gì hết.
Mà con chim này là sao vậy?
Là chim hoàng yến đó.
Nếu cảm nhận được chướng khí nó sẽ ngừng hót nên là...
Ông vừa nói dứt câu là nó dừng hót rồi.
Đây rồi!
Đứa bé vẫn còn sống!
Nhưng bệnh đang rất nặng.
Phải khẩn trương lên!
Không được động đậy!
Tiến thêm một bước là ta sẽ bắn đó!
Biến mất rồi?
Này, không sao chứ?
Là đồ giả?
Yukio!
Toudou-san?
Bị lộ rồi nên đành chịu.
Phải xin cậu chút thời gian câu giờ vậy.
Ác ma? Hắn hóa ác ma?
Anh, thằng bé đó chẳng còn mấy thời gian đâu...
Mau đưa nó trốn ra ngoài đi!
Hiểu rồi!
Ôi chà, thế thì phiền cho ta lắm!
Đừng có hòng!
Anh!
Đối thủ của ngươi là ta đó!
Khi nhìn ngươi ta có cảm giác như đang thấy chính mình ngày xưa vậy!
Đến khi hiểu ra số phận đã an bài từ khi mới sinh ra thì...
...đã bao năm ròng ta luôn thắc mắc mà chẳng thể nói với ai.
Ta đã làm việc cho tổ chức, cho gia đình như trâu chó...
Ta đã muốn được như cha như anh...
Nhưng rồi sống như thế thì ta đổi lại được gì?!
Chẳng được gì hết!
Vậy nên ta đã lỡ chấp nhận cảm xúc này mất rồi.
Cha ta, anh ta, cả tổ chức nữa,...
Ta căm thù tất cả mọi thứ trên đời này.
Sau đó thì sao?
Một khi chấp nhận điều đó ta cảm thấy tuyệt vời vô cùng.
Cứ như những mảnh vỡ còn thiếu trong ta được lấp đầy vậy.
Ông quá yếu, đó chỉ là câu chuyện của những kẻ chịu đầu hàng trước cám dỗ của ác ma thôi.
Sự yếu đuối là thứ hiện hữu trong tâm khảm mỗi con người.
Ngươi sợ phải thừa nhận điều đó chăng?
Đến lúc phải giải tán rồi.
Cuộc trò chuyện bất ngờ với anh em ngươi thú vị lắm đó.
Bây giờ có lẽ ngươi chưa hiểu. Nhưng rồi những lời của ta sẽ thấm dần và cả người ngươi.
Cho đến lúc đó, ta luôn chào đón ngươi đó...Okumura Yukio-kun!
Đứng lại!
Yukio!
Y-Yukio, thằng bé này...phải làm sao đây?
Những cái mụn bị ngọn lửa thiêu đã tự hồi phục và bất ngờ sinh sôi ngày một nhiều.
Không kịp nữa rồi...phải chữa trị ngay tại đây thôi!
Bực quá!
Yukio?
Này, cậu không sao đấy chứ?
Anh—
Anh đừng làm gì hết!
Để tránh làm mụn vỡ phải tiêm vắc-xin trực tiếp vào từng cái!
Tập trung...
Tay mình...
Sao run không ngừng vậy? Thế này thì...
...giống hệt hồi nhỏ rồi!
Sợ hãi ác ma nên chỉ biết khóc và run rẩy.
Cái hồi ấy...
Ta đã muốn được như cha như anh...
Nhưng rồi sống như thế ta đổi lại được gì?!
Chẳng có gì cả!
Sự yếu đuối là thứ hiện hữu trong tâm khảm mỗi con người.
Ngươi sợ phải chấp nhận điều đó chăng?
Yukio!
Đừng có đùa tôi!
Tôi khác hẳn ông!
Satoru!
Mama?
Cảm ơn cậu nhiều lắm.
Không có gì.
Không hổ danh thầy Okumura, làm việc thật xuất sắc.
Mephisto!
No comments yet. Be the first to leave one.