Первые 200 строк.
Hãng phim Shochiku
CÓ MỘT NGƯỜI CHA
Người dịch: Ngô Duy Tùng
Kịch bản gốc: Tadao lkeda, Takao Yanai & Yasujiro Ozu
Chỉ đạo nghệ thuật: Tatsuo Hamada
Âm nhạc: Kyoichi Saiki
Diễn viên:
Chishu Ryu trong vai thầy Horikawa Shuji Sano trong vai Ryohei Horikawa
Haruhiko Tsuda trong vai Ryohei lúc nhỏ Shin Saburi trong vai Yasutaro Kurokawa
Takeshi Sakamoto trong vai Makoto Hirata Mitsuko Mito trong vai Fumiko
Masayoshi Otsuka trong vai Seiichi Shinichi Himori trong vai Minoru Uchida
Nhà mình hết xi đánh giày rồi.
Thế à? Hôm nay bố sẽ mua.
Giày con xờn hết rồi. Không bao giờ bóng được nữa.
Còn đi tạm được.
Nhưng rách hết rồi.
Con vẫn còn đi được.
Con không quên gì chứ?
Được rồi. Không thiếu gì chứ?
Đạo đức, Toán, Lịch sử, Tập đọc, Thủ công.
- À, con quên mất bàn tính. - Thấy chưa?
Chỉnh đốn lại chút.
- Diện tích hình tròn? - Bình phương bán kính nhân 3,14.
Thể tích hình nón?
Bình phương bán kính nhân 3.14 nhân chiều cao.
- Rồi chia 3. - Tốt
Được rồi, tứ giác AEDC nội tiếp đường tròn.
Tam giác ACD bằng tam giác DEF.
Và hai góc AEC và ABC lần lượt bằng góc này và góc này.
- Tiếp theo. Kato? - Cung AC.
Đúng, hai góc nội tiếp cùng chắn cung AC bằng nhau.
Tam giác ADC là tam giác cân.
Suy ra, góc này và góc này bằng nhau.
Do đó AEC và DEF cũng bằng nhau, đúng không?
Hiểu chứ?
Có câu hỏi gì không?
Vậy bài học hôm nay đến đây kết thúc. Về chuyến tham quan toàn trường...
Trật tự, trật tự.
Lớp ta sẽ đi Tokyo.
Đầu tiên ta sẽ tới thăm Hoàng cung Tokyo.
Sau đó ta sẽ thăm Đền Meiji và Đền Yasukuni.
Cuối cùng là Kamakura, Enoshima và Hakone.
Sẵn sàng chưa? Tất cả nhìn về phía này.
Tươi lên nào.
Đèo Hakone, con đèo dốc nhất Nhật Bản
Cao hơn cả Hàng rào Kankoku
Những ngọn núi cao nhất và những thung lũng sâu nhất
Sừng sững trước mắt và bủa vây sau lưng
Mây trắng bao quanh núi, sương mù che thung lũng
Những hàng tuyết tùng
U ám dù là ban ngày
Con đường quanh co
Ẩm ướt rêu phong
Chỉ một con người
Đã bảo vệ nó khỏi cả một đạo quân
Những chiến binh dũng cảm đi khắp đất nước
Hông đeo gươm và chân đi guốc
Hành quân
Suốt tám dặm đường đá
Những chiến binh già
Nước đi đó dồn tôi vào thế bí rồi.
- Vết rộp của cậu to quá. - Có đau không?
- Cần tớ chọc thủng không? - Không.
- Chọc đi. - Tớ bảo không!
Vết rộp sao rồi, Yamada?
Đỡ rồi thầy ạ.
- Em đi được không? - Em không sao đâu thầy.
- Thử bôi xà phòng vào tất xem. - Dạ vâng ạ.
Học sinh của anh à?
Không thể nào. Tôi đã cảnh cáo chúng không được đi ra hồ rồi mà.
Có ai đi ra hồ không?
Các em có biết ai ra ngoài chơi thuyền không?
Không, thưa thầy.
- Kinoshita? - Em không biết ạ.
- Em thì sao, Sato? - Em không biết ạ.
Phải không?
- Bao nhiêu thế? - 50 sen.
50 sen? Được đấy chứ. Ước gì tớ cũng mua một cái.
- Cậu có thể mua lại với giá 80 sen. - 80 sen? Không đời nào!
- Thưa thầy! - Thầy Horikawa!
- Chuyện gì thế? - Thuyền của Yoshida bị lật!
Yoshida chơi thuyền sao?
Điện tín gửi ngài ạ.
Gia đình cậu bé đang đáp chuyến tàu đêm tới.
Tôi hiểu cảm giác của anh. Nhưng tôi muốn anh suy nghĩ lại.
Được không?
Tôi biết anh cho rằng mình lãnh trách nhiệm...
...nhưng anh đã làm hết sức trong vai trò người dẫn đoàn rồi.
Gia đình cậu bé hiểu điều đó.
Tôi đã cảnh cáo chúng là rất nguy hiểm...
...nhưng nếu tôi nghiêm khắc với chúng hơn, chúng đã không lên thuyền.
Chúng sẽ nghe lời tôi.
Lũ nhóc làm học trò của tôi đã được 3 năm mà tôi lại sinh ra bất cẩn.
Yoshida không phải là một đứa không biết nghe lời. Nhưng tôi đã không làm tròn nghĩa vụ người thầy.
Tôi đã quá lơ đễnh.
Tôi nghĩ anh đang nhận về mình quá nhiều trách nhiệm đấy.
Cảm ơn vì anh đã quan tâm...
...nhưng tôi đã suy nghĩ kỹ và quyết định rồi.
Tôi biết vậy, nhưng...
Tôi đã nộp đơn từ chức cho thầy hiệu trưởng rồi.
- Anh có thể rút lại mà. - Nghe này, Hirata...
Hãy để tôi làm thế này.
Trách nhiệm chăm nom con cái người khác làm tôi sợ hãi.
Tôi sẽ không bao giờ quên bố mẹ Yoshida.
Tôi cũng có đứa con trai, nên tôi hiểu cảm giác của họ.
Làm sao chịu đựng nổi khi bỗng nhiên mất đi đứa con mình nuôi nấng bao lâu.
Cậu bé đi tham quan rồi khi trở về đã là một cái xác không hồn.
Đó là một mất mát quá lớn, những giọt nước mắt không thể diễn tả hết.
Cậu bé còn mua cho mẹ một món đồ lưu niệm khi đi tham quan Hakone.
Tôi khinh thường loại giáo viên như vậy...
...và sẽ không bao giờ để hắn phụ trách lũ trẻ.
Cái nghề này làm tôi sợ.
Nó kinh hãi tôi.
Tôi không phù hợp với nó.
Vậy anh sẽ lo cho con trai anh, Ryohei, thế nào?
Tôi đang tính trở về quê.
Tôi có một người bạn cũ ở đó.
Tôi sẽ ở đó và suy nghĩ kỹ mọi chuyện.
Con về rồi!
Chào bác.
Còn xa Ueda không bố?
40 phút nữa. Con mệt à?
Không ạ. Ueda có lớn không bố?
Tất nhiên rồi, nó là thành phố mà.
Dân số bao nhiêu ạ?
Khoảng 35.000.
Ở đó nổi tiếng với nghề kinh doanh phong lan và trường dạy nghề tơ lụa phải không ạ?
Đúng rồi.
Con quên cắt móng tay à?
Con phải luôn cắt móng tay sạch sẽ.
Bố chào đời trong ngôi nhà đó ạ?
- Nó vẫn là nhà bố à? - Không còn nữa rồi.
Con nhớ mình đi thăm mộ ông và mộ mẹ con không?
Ông đã bán ngôi nhà đó để lấy tiền cho bố đi học.
Ông là nhà buôn kimono ạ?
Không. Ông là thầy giáo dạy Tứ thư Ngũ kinh. Ngày ngày ông làm ở lâu đài.
Đằng sau ngôi nhà từng có một cây hồng vàng lớn.
Lát mình đi xem lâu đài nhé.
Vâng, đi xem đi.
Nhai kỹ vào.
Ueda cũng nhỏ bố nhỉ?
Con cứ hình dung nó lớn hơn cơ.
Ờ, Kanazawa thì lớn hơn. Nó là thành phố lớn nhất trên bờ Biển Nhật Bản.
- Con không thích thành phố này à? - Vì sao ạ?
Bố đang tính về đây ở.
Ý bố là mình sẽ chuyển đến đây?
Bố sẽ dạy học ở đây chứ?
Không, bố sẽ không dạy nữa.
Bố luôn muốn nói với con...
...rằng bố sẽ không bao giờ dạy học nữa.
- Vậy bố sẽ làm gì? - Bố không biết.
Bố có người bạn này là tu sĩ, ta sẽ đến ở trong đền của chú ấy.
- Bố sẽ thành thầy tu chứ? - Không, các tu sĩ thoát tục hơn nhiều.
Đừng buồn nhé.
Con sẽ phải đi học ở đây.
Được không?
Mạnh mẽ lên.
Các trường học đều giống nhau ấy mà, con sẽ sớm kết được bạn mới thôi.
Nhất trí không?
Con sẽ không sao đâu.
Bố được đặt biệt danh 'Hàng rong' phải không ạ?
Con luôn bị gọi 'Tiểu Hàng rong'. Con ghét lắm.
- Mọi người ở đây không biết chuyện đó. - Ừ, họ không biết.
- Công việc ở tòa thị chính thế nào? - Vẫn tốt, cảm ơn anh.
Một nơi nhỏ thế này mà có nhiều đại gia đình nhỉ.
- Hôm qua tôi đăng ký khai sinh cho 3 ca. - Thật à?
Tỉ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh lại thấp nữa.
Đúng ra tôi phải làm bà đỡ.
Ryohei đâu rồi?
Nó đi bắt chuồn chuồn với đứa bạn.
Thế là nó kết được bạn đấy nhỉ?
- Không, nó thích sát sinh hơn. - Thì trẻ con cũng nên hoạt bát mà.
Hôm nay là một Chủ nhật đẹp trời.
Con xong chưa?
Thế thì mai con không được ra sông chơi.
Bài này giống bài tối qua.
Con vẫn còn mắc.
Đó là phép chia tỉ lệ. Tối qua bố đã giải thích cho con rồi.
A, B và C cùng lên đường.
A sẽ mất 12 ngày, B mất 15.
À, phải rồi.
Lại sai nữa.
Ngồi học tập trung vào.
Cứ đà này con sẽ không bao giờ đỗ vào trường tốt đâu.
Con chưa tập trung đủ.
Con sẽ chẳng có ích gì nếu không thi đỗ cấp Ba.
Học chăm vào rồi bố sẽ cho con học một trường vừa tốt...
...vừa theo lựa chọn của con.
Cứ bình tĩnh và tập trung vào.
Xong rồi!
Nó dễ khi con biết tập trung, phải không nào?
Tốt lắm. Dễ mà, phải không?
Lấy bộ đồ câu cá đi.
Xem dây câu có bị rối không.
- Thế này được chưa ạ? - Được rồi.
Mai ta sẽ đi bắt giun sớm.
- Dưới cây sung có cả đống. - Thế à?
Mong ngày mai hai bố con anh đều bắt được nhiều cá.
Đã lâu rồi tôi không còn tiễn lũ cá về trời nữa...
...nhưng cá vùng này cũng khá ranh ma đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.