Первые 200 строк.
Tôi chưa bao giờ được ngắm biển.
Chưa bao giờ.
Mình sẽ đi với bạn trai, chị gái mình và chồng chưa cưới của chị ấy.
Anh ta xấu trai nhưng được cái vui tính. Chị mình quý anh ấy lắm.
- Đến buổi tiệc chứ? - Ừm, mình thích nhảy lắm.
Cậu cũng đi chứ?
- Chắc vậy, tớ cũng không biết nữa. - Thú vị ghê!
Mình sẽ đi vào tháng sáu.
Vậy sao. Cậu đi đâu?
trông cậu nhợt nhạt quá đấy.
Ở Paris mà cậu ấy cứ trong nhà cả ngày.
Đúng không, Dany?
Tắm chút nắng đi. Có thể ung thư đấy nhưng nhìn sẽ đẹp hơn.
Tôi chưa bao giờ được ngắm biển.
Tôi chưa bao giờ được ngắm biển.
Cô gái
trên chiếc xe
với đôi mắt kiếng
và khẩu súng.
- Xin lỗi. - Không, văn phòng của cô mà.
Tôi hỏi cô một chút...
Tôi sẽ bay đến Geneva để gặp Mikaby
để bàn về chiến dịch mới.
Báo cáo công việc của Marty thật là lộn xộn,
tôi phác thảo lại bản khác rồi.
Tôi hiểu.
- Tổng cộng bao nhiêu trang vậy? - Khoảng hơn 50.
Xong tối nay sao?
Có thể không kịp đâu. Tôi làm sáu trang một giờ thôi.
Vậy sao...
ông không nhờ Francine? Cô ấy đánh rất nhanh.
Cô ấy nhanh nhưng không hiểu chuyện gì cả. Tôi nhờ cô cơ, Dany.
Ông có đến buổi tiệc không?
Tôi cũng chưa biết nữa. Cô có thể qua nhà tôi làm.
- Nhà ông sao? - Ừm.
Như vậy tiện hơn. Tôi bay vào buổi chiều nên cũng không cần về nhà.
Nhà tôi cũng có phòng cho khách.
Anita sẽ rất vui.
Cũng đã lâu rồi.
Chính xác là bao lâu nhỉ?
Cũng ba năm rưỡi rồi.
Cô ấy có kể về cô.
Những dự định cô sẽ làm.
Cô ấy nhớ cô lắm.
Bây giờ tôi đi đây.
Sửa soạn xong tôi sẽ chở cô đi.
10 phút nữa gặp nhau ở dưới nhé?
Dany...
Bí mật nhé. Đừng nói với các cô gái khác.
- Vâng. - Đừng nói với ai nhé.
- Vâng, không một ai. - Đúng vậy, không ai hết.
Trông cậy ở cô đấy.
Tôi đi ngắm biển -Dany-
Ghé qua nhà cô trước đã
để cô tắm rửa rồi thay đồ.
Tôi rất vui khi gặp lại Anita.
Chúng tôi bắt đầu làm tại cơ quan cùng một ngày.
Lúc đó, cô ấy đùa rằng
bộ váy tôi mặc thật luộm thuộm.
Mà đúng vậy thật.
Ông đợi tôi dưới này chứ?
Tôi lên nhà được chứ? Tôi muốn gọi cho Anita.
Ở đây hơi lộn xộn một chút.
Tôi không để ý đâu.
Tôi chuẩn bị khoảng một hai phút thôi.
Quầy rượu đằng kia, nếu ông muốn uống chút gì đó.
Cám ơn.
- Cô biết Anita bao lâu rồi? - 8 năm.
Chúng tôi học chung trường thư ký.
Cô ấy là người sướng nhất, muốn gì được nấy.
- Chúng tôi gọi cô ấy là "Anita ranh ma". - Thật sao?
- Ông không biết ư? - Không.
Bọn anh sắp về rồi.
Khoảng nửa tiếng nữa.
Không, cô ấy vẫn vậy.
Gầy gầy với mái tóc hung đỏ.
Em sẽ nhận ra cô ấy thôi.
Gặp lại sau, em yêu.
Để tôi mua đồ ăn cho cô. Hình như trong nhà hết đồ ăn rồi.
- Chúng ta không ăn chung sao? - Không.
Anita và tôi sẽ ra ngoài ăn tối.
Xin lỗi, tôi nghĩ...
Tôi cũng không biết tôi nghĩ gì nữa.
Xin chào, Sylvie yêu quý.
- Hãy chào Dany nào. - Cô bé mấy tuổi rồi?
3 ạ.
Tôi để quên áo khoác rồi.
- Cô có món quà nhỏ cho con. - Đi nào.
Đây.
- Bàn phím chữ Pháp sao? - Có vấn đề gì sao?
Đừng lo, tôi sẽ cố gắng hết sức.
Cố lên.
- Bản báo cáo đây. - Cám ơn.
Dễ đọc chứ?
Vâng...
Người đàn ông cao to như vậy mà sao chữ viết bé tí vậy chứ?
Tréo nghoe thật.
Tôi phải đi rồi.
Anita sẽ xuống ngay bây giờ thôi.
Cô cần gì nữa không?
Tôi nghĩ là không.
Làm tốt nhé.
Ú...òa!
Đã lâu không gặp.
- Chào cậu, vẫn khỏe chứ? - Đau và bị nhức đầu.
Sao vậy?
Không có gì. Ngắm cậu thôi.
Váy này hợp đó.
Vậy sao, cám ơn cậu.
Hơi phô trương nhưng may mắn mình mua nó với giá hời.
Để tớ chỉ cậu phòng tắm.
Nhà cậu rất đẹp.
Và con gái cậu rất đáng yêu.
Nó giống cậu lắm.
Mình chuẩn bị khăn sẵn rồi.
Cám ơn cậu.
Mình hỏi cậu cái này chút...
mình quên đem váy ngủ rồi.
Cậu cho mình mượn một cái được không?
Đây.
Không, không. Nó đẹp quá.
Không sao, lấy đi, mình còn nhiều lắm.
Xin lỗi, mình phải đi chuẩn bị, mình trễ rồi.
Cứ ngồi đi. Để mình đặt cái này...
đằng kia rồi mình đi.
Cậu ở đây nhé. Mình đưa Sylvie đến nhà bà ngoại,
rồi mới đến bữa tiệc.
Được rồi.
Tụi mình về khá trễ đó... Sylvie.
Sylvie! Lại đây.
Không cần thức đợi đâu. mình sẽ gặp cậu vào buổi sáng.
Mình biết rồi.
- Cần gì nữa không? - Cho mình điếu thuốc.
- Đây. - Cám ơn.
Đi nào.
Tạm biệt, Sylvie.
Anita, đàng hoàng chút coi!
Mẹ kiếp mấy cái buổi tiệc này!
Dany? Cô ngủ chưa?
- Dany, cô ổn chứ? - Vâng, tôi ổn.
- Còn 15 trang nữa. - Ngủ đi, mai làm tiếp.
Được rồi.
Cà phê của cô đây.
Wow, trông cũng được đó!
Có đắt tiền không nhỉ?
Anh ấy đã mua cho tôi.
Anh ấy thích vậy.
Anh ta như phát cuồng!
Anh ấy say mê tôi.
Đúng vậy, tôi sẽ đến Riviera với anh ấy.
Bố mẹ anh ấy tặng chúng tôi chiếc thuyền buồm làm quà cưới.
Cô là con thư ký thảm hại ngu ngốc.
Tôi vừa mới làm xong.
Tốt lắm.
Của ông, Caravaille.
Tiền lương tháng Tám và một ít tiền thưởng.
- Cám ơn. - Không có gì.
Không thể nào.
Không thể nào.
- Sao vậy? - Tôi không biết nữa. Tại vì...
Khờ quá, nhanh nào. Chúng ta còn phải đón Sylvie nữa.
Đi đâu thế?
- Cám ơn nhé. - Tôi muốn thay dầu thì làm sao?
Nó tự động. P để đỗ, R về số,
- N là giữ nguyên, D để lái. - Xin lỗi, nhưng tôi không biết lái.
Đừng tỏ ra thông minh nữa, cậu làm chúng tớ trễ giờ rồi.
Số điện thoại của chúng tôi ở Thụy Điển nếu cô cần.
Chúng tôi phải đi đây. Tạm biệt.
Dany...
Em đang suy nghĩ gì vậy?
định tỏ ra thông minh sao?
Cô gái tội nghiệp...
Nếu em lái chiếc xe đó một 2 tiếng cũng chẳng ai quan tâm đâu.
Em sẽ đến Orly với chúng tôi chứ?
Rồi đem chiếc xe về đây sau.
Em chưa bao giờ được ngắm biển.
Như đã giao kèo.
Chưa bao giờ.
Đừng phức tạp mọi chuyện lên.
Em chưa bao giờ ngắm biển.
Tôi nhờ em, Dany.
Rồi sau đó trả xe sau.
Em chưa bao giờ được ngắm biển.
Vừa chuẩn.
Xin lỗi vì tò mò nhưng tôi thấy cô lái xe tới đây...
Có phải cô là diễn viên không?
Tôi làm bên quảng cáo.
- Tôi hay chạy chương trình. - Tôi biết ngay mà.
Cám ơn.
Đây... một món quà nhỏ.
Cám ơn.
Khá hơn chưa?
Tôi chạy đến đây để trả lại áo khoác cô bỏ quên lúc nãy.
Xin lỗi, nhưng cô nhầm người rồi.
không, cô ăn sáng ở tiệm của tôi mà.
Cô để quên áo khoác.
Hình như cô nhầm tôi với ai khác rồi.
Không phải.
Lúc nãy cô nói mình không khỏe.
Và cô bỏ quên áo khoác trên ghế.
No comments yet. Be the first to leave one.