Первые 199 строк.
Dịch bởi - huuloc108
Đó là chuyến tàu của tôi.
Chờ tôi! Chờ tôi!
Chết tiệt.
Thức dậy đi, Jack.
Anh có thấy anh Francis?
Chào, Peter.
- Xin chào. Nhà Whitman? - Yeah, là chúng tôi.
Vui lòng cho tôi xem vé của các anh?
Cám ơn.
Không hút thuốc, làm ơn.
Chào mừng lên tàu.
- Chanh đường không? - Chắc rồi, cho một ly.
Đươc đó.
Thôi đi kiếm vài ly và làm điếu thuốc đi.
Anh muốn bắt đầu bằng việc Cám ơn cả 2 chú vì đã ở đây.
- Cám ơn. - Cám ơn. - Cám ơn.
Với anh 2 chú là 2 người quan trọng nhất thế giới.
Trước đây, anh chưa từng nói thế, đó là sự thật, và anh muốn cả 2 đều biết điều đó.
- Anh thương chú, Peter. - Cám ơn anh.
- Anh thương chú, Jack. - Em cũng thương anh.
Tại sao chúng ta không nói chuyện với nhau 1 năm?
Giờ thỏa thuận nhe.
- Gì chứ? - Được rồi.
Anh muốn chúng ta làm anh em như trước...
... để ta tìm lại chính mình và đoàn kết với nhau.
- Chúng ta đồng ý chứ? - Được. - Được.
Anh muốn chuyến đi này như 1 hành trình tâm linh...
...mỗi người tìm kiếm điều mình chưa biết và tìm hiểu về nó.
- Chúng ta đồng ý chứ? - Được. - Được.
Anh muốn ta hoàn toàn cởi mở và nói "YES" với tất cả mọi thứ...
...ngay cả khi nó gây sốc và đau đớn.
Chúng ta đồng ý chứ?
Brendan đã làm cho anh 1 lịch trình.
- Brendan là ai? - Trợ lý mới của anh.
Cậu ấy sẽ cập nhật lịch trình cho chúng ta vào mỗi buổi sáng...
...tất cả các nơi thiêng liêng và đền thờ mà chúng ta cần tham quan...
...đặt khách sạn, vận chuyển và tất cả mọi thứ.
Cậu ấy làm điều đó thế nào?
Tớ đã kêu cậu ấy mang theo máy in và máy ép dẽo.
- Cậu ấy đang ở đâu? - Điều đó không quan trọng.
Cậu ấy ở một toa khác trong xe lửa này...
...nhưng chúng ta không bao giờ thấy cậu ấy.
Không hơn, không kém! Ba người, làm ơn.
- Kế hoạch được chứ 2 chú? - Nghe có vẻ tốt.
- Dạ, nghe có vẻ tốt. - Có thắc mắc gì không?
- Em có. - Được rồi. Nói luôn.
Mặt anh bị sao vậy?
Anh chỉ nhớ một số chi tiết...
...nhưng từ việc dựng lại hiện trường...
Lúc đó, trời mưa, anh chạy khoảng 80km/h, khi tới khúc cua...
...anh đánh lái quá gấp, bánh xe văng ra,
trượt ra khỏi đường...
...lao qua rãnh và bắn lên cao 15 mét.
Các mãnh kính vỡ thổi như bay vào mặt anh.
Trong tích tắc, im lặng...
...rồi...
... rầm... chiếc xe rơi xuống đất, phát nổ và cháy...
Chiếc xe tan ra từng mãnh, cùng với khuôn mặt anh bên sườn đồi.
Anh đang lái về nhà.
Cũng may, có 2 người chạy bộ, chạy lên và bới các mảnh vở ra...
...kẹt bên trong là miệng, mũi và tai của anh.
Não anh đã chết, tim anh ngừng đập...
Về mặt kỹ thuật thì, tại thời điểm này, anh đã chết.
Họ đã làm tất cả thủ thuật chính xác, kết quả là anh vẫn còn sống.
- Woo. - Wow.
Điều đầu tiên anh nghĩ tới, khi tỉnh dậy là "Anh muốn Peter và Jack ở đây."
- Chú có tin gì từ mẹ không? - Không.
- Còn chú? - Không.
Anh cũng không.
Mẹ kiếp.
- Gì vậy? - Thư giãn cơ bắp Ấn Độ.
Em mua ở nhà thuốc bên cạnh nhà ga.
- Còn đó là gì? - Loại ở đây không cần có toa bác sĩ.
Một loại thuốc cúm Ấn Độ. Có chứa chất an thần trong đó.
- Của anh là gì? - Giảm đau mạnh nhất Ấn Độ.
Nó dùng cho mặt của anh. Cẩn thận đó.
Chú uống 1 giọt thôi.
Anh bị gãy 1 cái răng.
Anh có muốn đọc một truyện ngắn, em đã viết ở Pháp?
- Bao lâu rồi? - Cái gì?
- Bao lâu rồi? - Bao lâu rồi? Đừng bận tâm. Quên đi.
Anh có thể giữ lại, đọc sau bữa tối.
Anh có biết, có lẽ ngay trước khi, anh muốn gỡ răng ra...
Anh nên nói gì đó như là: "Xin thứ lỗi cho tôi", bởi vì nó là...
Chú...chú có thể xa ra một chút? Chú vừa phun nước bọt vào mắt anh.
Nhân tiện, lần cuối cùng chú ở Mỹ là khi nào?
Em không biết. Lúc đám tang.
Nói cách khác, đã 1 năm rồi?
Anh phải nói với chú, anh không tán thành kiểu quan hệ như vậy.
Các anh gọi món chứ?
Xem nào, chúng ta ăn thịt hay cá? Anh sẽ ăn gà.
Jack, chú muốn ăn thử cá? Anh cá là nó ngon đấy.
Peter, thịt cừu hả? 1 gà, 1 cá, và 1 cừu hả?
Thấy sao?
Ai muốn súp? Giơ tay lên.
- Kính của bố hả? - Dạ.
Chú vẫn có kính của bố ở đây.
Làm thế nào chú tìm được?
- 3 súp. - 3 súp. Vâng.
Anh làm ơn đừng chọn món dùm được không?
- Gì chứ? - Chọn món cho mình anh thôi.
Anh đang đọc phần nào vậy?
Nó gợi anh nhớ cái gì đó không liên quan.
Alice thế nào rồi?
Cô ấy ổn.
Cô ấy mở công ty sản xuất đồ gốm sứ.
Chúng rất phổ biến.
- Đã gửi tặng anh một cái. - Ừ. Yeah. Yeah.
Cám ơn chú.
Em muốn cô tiếp viên đó.
Mấy bà Đức này làm phiền em quá.
Hai bà! Làm ơn nhỏ tiếng chút. Cám ơn.
Anh đã kích động 2 chú hả ? Có phần nào hả?
Chờ chút. Anh sẽ hỏi phục vụ xem liệu họ có cho mượn cục chuyển nguồn.
Cô ấy đang mang thai. Chị Alice á.
- Thật sao? Anh đang đùa? - Không.
- Bao lâu rồi? - Bảy tháng rưỡi.
Vậy...vậy, sẽ sinh trong 6 tuần nữa hay gì đó.
Anh cũng nghĩ vậy.
Giờ anh đang cố gắng không nghĩ về điều đó.
Đừng nói với anh Francis.
Brendan đã lấy lộn cục nguồn.
Súp của anh, thưa anh.
Xin thứ lỗi cho anh.
Câu chuyện buồn quá?
Em nghĩ vậy.
Tớ không thích đoạn, "tôi bắt đầu thét tại xưởng cơ khí..."
- Điều đó không bao giờ xảy ra. - Các nhân vật được hư cấu mà.
Các anh chọn món tráng miệng chứ?
Xem nào, chúng ta ăn đồ ngọt hay trái cây? Anh sẽ ăn bánh.
Jack, chú muốn ăn thử bánh? Peter, chú thích ăn gì?
Bánh quy hả?
- Thôi để chú ấy tự gọi đi. - Bánh quy.
Xin lỗi. Em...
Chú ấy có vẻ như thẩn thờ sao ấy?
Có thể! Em nghĩ do anh ấy vẫn còn phải chịu tang.
À, anh có lẽ là hơi quá, nhưng có gì đó hơi phí lý, phải không?
Theo đúng luật, thì cái kính đó thuộc về cả 3 chúng ta.
Anh sẽ ngủ cái giường, bởi vì anh lớn nhất và mắt cá chân anh bị bể.
Peter, anh nhớ là chú không ngại leo trèo...
...vậy sao không ngủ ở trên nhỉ?
Còn Jack, chú là con sói nhỏ đơn độc.
Sao chú không ngủ gần cửa? Thấy được không?
- Ồ, xin lỗi...tôi..tôi - Đứng lên.
- Brendan, đó là Jack. - Chào anh.
- Và đây là Peter. - Chào, Brendan.
- Rất vui được gặp hai anh. - Cập nhật cho tôi.
- Mọi thứ sao rồi? - Khá tốt.
- Thế nghĩa là sao? - Em chưa thấy trả lời.
Thử lần nữa đi. Còn chờ gì nữa?
- À, em đã để lại lời nhắn rồi. - Tại sao cậu cười?
Theo anh thì điều gì làm ảnh nói như cái máy và... mọi thứ?
Brendan, tôi đã nói gì với cậu?
À, trên mặt thì không rõ, nhưng bộ não chắc bị chấn thương.
Chết tiệt! Xích qua đây tí.
Gọi mẹ tôi lần nữa ngay và tiếp tục mỗi 10 phút cho đến khi cậu gọi được.
- Được rồi. - Khẩn cấp! Chúng ta gần tới đó rồi.
- Em biết. - Một lần nữa, tôi nói rõ với cậu...
Tôi không muốn cậu đề cập hay bàn tán chuyện này với bất kỳ ai.
- Nói cách khác, nó là 1 bất ngờ. - Em hiểu.
- Cậu tìm được cục chuyển nguồn chưa? - Chưa được.
Anh sẽ ở đây bao lâu?
Ý chú là sao? Ảnh nói ở tới cuối tháng mà.
Tại sao chú hỏi vậy?
Em chỉ muốn biết, để em còn tính kế hoạch cho mình.
- Kế hoạch gì? - Em chưa biết nữa.
Dù gì đi nữa, em cũng đã có vé khứ hồi. Đừng méc anh Francis nhé.
Anh sẽ không ở lại đây, nếu chỉ mình anh và ảnh.
Mấy cái lọ nhỏ này có phải của chị Alice?
À. Anh cũng đặt hàng một số lọ nhỏ như thế này.
- Anh sẽ dặn Brendan. - Được ạ.
Cậu ấy mắc bệnh rụng tóc đó...
...không phải cậu ấy cạo đầu, không thể mọc nổi lấy một sợi nữa.
Đừng to nhỏ chuyện này nhé.
Nó làm cậu ấy khó chịu.
Mấy chì khóa này của bố hả?
- Vâng. - Em cũng lấy chìa khóa xe bố hả ?
Đồ ăn nhẹ đâu ta?
Em mở, em mở, em mở, em mở.
Chào buổi tối, anh Whitman. Tôi có thể giúp gì?
Cô vui lòng lấy cho chúng tôi một ít đồ ăn nhẹ nhé ?
Tất nhiên. Anh cần gì khác nữa không?
- Không cần đâu. - Tôi sẽ quay lại ngay.
Em quên thứ nữa...
Em có muốn cùng anh hút thuốc trong phòng tắm không?
Anh điên rồi.
Anh tên gì?
Jack. Còn em?
Rita.
Em đẹp quá.
Đừng cho vào nhe.
Jack đã vé khứ hồi. Nó có thể về sớm.
- Chú đang nói gì vậy? - Đừng nói với nó là em đã nói với anh.
Brendan đã mua tất cả vé. Cho toàn bộ hành trình.
Nó sẽ đi đâu?
Air Italiano? Cái quái gì thế này?
Anh đang giữ hộ chiếu của nó. Chú cũng đưa anh giữ luôn đi.
Anh muốn giữ tất cả hộ chiếu, không sợ mất.
No comments yet. Be the first to leave one.