Первые 200 строк.
Dịch bởi Mr. Béo (^@^)~
Xin chào mọi người.
Chỉ còn 100 mét nữa tôi sẽ đến đỉnh Everest.
Một phần nào đó trong tôi rất háo hức muốn kết thúc kì nghỉ ngu ngốc này...
...để quay lại công việc, nơi thử thách thực sự đang chờ đợi.
Tuổi tác của ngài không phải là một vấn đề sao, thưa ngài?
Dù gì ngài cũng đã 82 tuổi rồi.
82 tuổi?
Những con số này chẳng có ý nghĩa gì cả. Cuộc sống của tôi chỉ mới bắt đầu thôi!
Thưa ngài! Thưa ngài!
-Oota nói là cơn bão đang ngày càng tệ hơn. -Rất, rất tệ đấy!
Chúng ta phải ngừng tại đây và xuống núi ngay lập tức.
Nhưng ta đã gần đỉnh núi lắm rồi, Mr-Áo-Phồng ạ.
Tôi quay trở xuống đây thưa ngài Tôi khuyên ngài hãy làm điều tương tự.
Ờ, vậy cứ chuồn hết đi.
Hẹn gặp các cậu trong cuộc họp sáng thứ Hai nhé. Tôi sẽ mang theo bánh Krispy Kremes!
Một lần nữa, chúng ta lại chứng kiến đoạn phim buồn trong ngày hôm nay.
Một con người tài ba và đáng mến, người đã từng biến trạm radio bé tí thành một đế chế truyền thông hùng mạnh...
...Preston Blake, đã mất ở tuổi 82. Chúng tôi sẽ quay lại sau.
Bạn đang xem kênh truyền hình Blake.
Giá cổ phiếu của Blake Media, công ty mẹ của kênh truyền hình này...
...tuột dốc không phanh vào sáng nay do cái chết của ngài Blake...
...nhưng đã vọt trở lại sau phát ngôn của Chuck Cedar, cánh tay mặt của ngài.
Ngàn binh vạn mã cũng không cứu được...
...Preston Blake trở thành một cây kem que.
Và nhiều nguồn tin cho hay ngài Blake đơn thân và không có con, không hề để lại di chúc.
Vậy ai sẽ kế thừa 49% cổ phần của Blake trong công ty...
...trị giá đến 40 tỉ USD?
Chúng ta sẽ bàn về điều đó với những người thân cận Blake, kể cả thợ hớt tóc ruột của ông...
...vào ngày mai trong chương trình "Thâm cung bí sử". Chào tạm biệt, tôi là Mac McGrath.
-Xong chưa đấy? -Rồi!
Babe? Babe đâu?
-Tôi sẽ đến đó và bóp cổ ông đến chết đấy. -Babe!
Tôi phải đi đây.
Lão hớt tóc khùng đấy hả! Cô chỉ làm được thế thôi sao?
Này, người ta kể mọi bí mật của mình cho thợ hớt tóc đấy.
Ông ta là bạn tâm giao của Blake trong hơn 20 năm.
Tôi thì nghĩ lão chả được trò trống gì đâu. Cô đi tìm nguồn khác đi thì hơn và mau lên...
...kẻo tôi đá đít cô đấy.
Tìm được tên thừa kế chưa hả?
Thông tin về hắn có thể được fax đến trong vài phút nữa thôi.
Tôi đã điều luật sư đi tìm kiếm các dữ liệu về ngày sinh...
...trong tất cả 50 bang, Puerto Rico và Guam.
Nói chung, đang đào bới trong đống đó. Nhiều vậy chắc cũng nhanh.
Anh đùa với tôi ý hả?
Bây giờ thằng điên nào trúng xổ số là nắm giữ định mệnh cả công ty đấy.
OK, tôi hiểu. Đúng là phiền phức.
Phiền phiền cái gì? Bộ râu của anh mới phiền đấy.
Cái ống tẩu này cũng phiền. Cái hàm răng vàng này cũng phiền.
Nhưng nếu tôi mất quyền điều hành công ty này thì đó là thảm họa thực sự.
Có ai biết Bác sĩ Mendlesohn không?
Chúc mừng nhé, anh bị phình đại tràng.
Ưm, hèn chi dạo này khó ị.
"Longfellow Deeds."
Chuck, tôi nghĩ ta đến rồi.
Chúa ơi, toàn một màu xanh.
Hey. Phi công chiến đấu bên trái bọn mày đây.
Chết rồi nhé!
Các anh đi lạc à?
Chúng tôi đang tìm người này: Longfellow Deeds.
Wow, đó có phải là họ của Deeds không nhỉ?
Nếu Deeds mà anh đang muốn nói đến là Longfellow Deeds...
...thì vâng, đó là họ của Deeds.
Tôi không biết họ của Deeds. Có lẽ là Greg.
-Hoặc Longfellow. -Ờ, nghe có lý.
Mà cũng chả biết nữa. Tôi biết một anh chàng tên Greg. Có muốn tôi gọi anh ta không?
Không! Cám ơn. Chỉ cần vui lòng chỉ cho chúng tôi Deeds sống ở đâu.
Coi nào, đừng trẻ con thế chứ. Ừm để tôi dẫn mấy anh đi.
Vào đi, các bạn.
-Anh ta sống trong quán pizza à? -Anh không thể sống trong quán pizza.
Deeds ở trên gác ý, tầng trên là của anh ấy.
Xin lỗi. Ngài Deeds có đây không?
Không, rất tiếc. Anh ấy đi giao hàng rồi. Người giao hàng thường lệ cáo bệnh.
-Ủa Murph, anh có bệnh hoạn gì đâu. -Ớ, tôi quên mất là hôm nay đang giả bệnh.
-Hóa ra hai anh đã lừa tôi đến đây. -Murph, đeo tạp dề vào đi và phụ tôi một tay.
Hai anh dám chơi tôi. Biến đi!
Vậy còn bà Deeds có đây không ạ?
Bà Deeds? Tôi không nghĩ cậu trai tội nghiệp ấy có được một cái hẹn đâu.
-Thế bà có biết khi nào anh ấy về? -Trước khi hết bữa trưa. Hôm nay là Ngày Thiệp mừng.
-Ngày Thiệp mừng? -Deeds viết thiệp mừng ấy mà.
Mỗi thứ hai, cậu ấy viết một ít, chọn ra một tấm...
...rồi gửi nó cho một công ty thiệp lớn.
Tới giờ, cậu ấy vẫn chưa bán được gì nhưng...
...rồi sẽ đến lúc.
Các anh muốn biết thêm gì nữa không?
"Gởi người anh yêu
"Yêu em yêu đến vô bờ,
"Không em, anh giống bánh mì không bơ"
Hay nhể.
Thích không, các quý ngài?
Hallmark bảo nó có tiềm năng lắm đấy.
-Longfellow Deeds? -Gọi tôi là Deeds được rồi, ông bạn.
Đừng có "Longfellow" nặng nề lắm.
Chuck Cedar, CEO.
Cecil Anderson, Luật sư của tập đoàn Blake.
Người lạ mới bắt tay. Ở đây người ta ôm nhau, nào.
Chào mừng đến thị trấn nhé.
Coi nào, đừng có mắc cỡ.
Tôi thích bộ râu đó đấy. Kiểu Abe Lincoln nhỉ. Ngồi đi, hai người.
- Murph! - Deeds?
-Tưởng hôm nay anh bệnh? -Ờ ừm, tôi dóc đấy mà.
Anh lừa được tôi rồi đấy nhé.
-Thế à? -Yeah.
-Ngài Deeds? -Deeds được rồi.
Giọng anh trong điện thoại nghe bệnh quá. Hay đấy. Giả giọng bệnh hoạn lại coi nào.
Deeds ơi, hôm nay tôi không đi làm được. Chắc tôi bị viêm họng liên cầu khuẩn.
Thật không thể tin được. Đáng lẽ anh phải làm diễn viên mới đúng.
-Cám ơn nhé anh bạn. -Có gì đâu.
Này, Deeds. Đọc một tấm thiệp nghe xem nào. Tôi sắp đi làm rồi.
Cho tôi lên đó nhé. Rất vui được gặp hai anh.
Ngài Deeds, cái tên Preston Blake có ý nghĩa gì với anh không?
Nhũ danh của mẹ tôi là Blake.
Tuần này có một bài thôi, nhưng tôi có cảm giác nó sẽ chấm dứt chuỗi đau khổ của tôi với hãng Hallmark.
Preston Blake là chú của mẹ anh.
Đùa à, tôi có một người ông cậu? Tuyệt. Ông ấy sao rồi?
Chết rồi.
Ôi trời. Nếu có việc gì mà tôi có thể làm....
Deeds! Deeds!
Tôi quay lại liền.
Khi ngài Blake qua đời, ông để lại một gia tài kếch sù.
$40 tỉ USD. Ông để lại hết...
...cho anh, Deeds.
Gượm đã nào.
Anh đang nói gì đấy, quay lại làm việc à? Anh đâu phải cớm.
Ờ, tôi mua bộ này ở cửa hàng hóa trang.
Giả vờ có chết ai đâu chứ.
Đúng là cáo thật!
Okay, đến giờ diễn rồi mọi người.
Tôi gọi đây là "Thiệp kỉ niệm 50 năm"
Thời này được thế là kì công đấy nhá.
"Năm mươi năm trôi qua bao nụ cười, bao xót xa
"Em có nhớ ngày ấy, bọn mình đi chơi khuya
"Bên nhau vui biết mấy, uống bao nhiêu là bia
Bia!
"Năm mươi năm thêm nữa, anh vẫn yêu em nhất
"Dù ngực em đã dài, đung đưa chạm tới đất
Trời ơi tuyệt quá! Sao anh làm hay vậy?
Có vẻ như anh không phải đi giao pizza nữa, Deeds.
Anh giàu rồi, rất giàu.
Thế thì liên quan gì đến giao pizza nhỉ?
Chào các quý cô! Cái trên cùng của mọi người đấy.
-Cám ơn anh, Deeds. -Có gì đâu.
-Yummy! -Deeds, có tin gì mới không?
Tôi mới biết mình có một ông cậu, nhưng ông ấy mất rồi.
Ôi thật tệ quá.
-Có điều ông để lại cho tôi $40 tỉ USD. -Ôi thật hay quá.
Oh, yeah!
Đừng có chuồn rồi tiêu hết vào mớ đầu đĩa đấy.
Oh không đâu.
Bạn anh là ai vậy, Deeds?
Tôi xin lỗi. Chuck, Cecil, đây là Jane, Kitty và Sue.
-Rất vui được gặp anh, Cecil. -Tôi mới là người cảm thấy vinh dự, Kitty.
Hay tôi nên nói "Mi-ao"?
Giữ nó trong quần của anh đi, Anderson.
-Tại sao tôi được thừa kế số tiền này? -Vì anh là người thân gần nhất với ngài Blake.
-Thật ư? Ông ấy không còn ai khác à? -Phải.
Ôi chúa ơi, tôi chưa bao giờ được gặp ông ấy.
Cầm giúp tôi cái này một chút nhé?
Ông Wetherley. Khỏe không, ông bạn già?
Quá khỏe luôn, Deeds. Tôi đang đi tới hiệu thuốc.
Vậy để tôi giúp ông tới đó nhanh hơn một chút.
-Vợ ông sao rồi? -Bà ấy vẫn khỏe.
-Tuyệt. Chào bà ấy giùm tôi nhé. -Ừm.
Okay. Đến rồi.
-Cám ơn đã cho tôi quá giang nhé, Deeds. -Có gì đâu.
Chúng tôi cần anh quay về New York với chúng tôi. Chỉ vài ngày thôi.
Có một số giấy tờ cần anh kí đấy.
Giấy tờ gì thế?
Thủ tục thôi, anh vừa được thừa hưởng 300 triệu cổ phiếu của tập đoàn Blake Media.
Chuck và tôi, cùng một vài đồng sự, sẽ mua lại số cổ phiếu đó...
...với giá $40 tỉ USD, mà chúng tôi phải vay mượn từ nhiều--
Ai quan tâm đến mấy cái tài chính này nọ chứ?
Chúng tôi cần một chút thời gian để hoàn tất các thủ tục.
Và trong khi chúng tôi chuẩn bị, anh hãy tránh xa báo giới ra nhé.
Cơn sốt truyền thông sẽ hạ nhiệt trong vài tuần nhưng từ đây đến lúc đó...
Anh không muốn bọn báo chí xáo tung khu phố nhỏ xinh xắn này, phải không?
Ôi không!
-Ê Mắt Điên! -Gì thế?
Khỏe không anh bạn? Có pizza cho anh đây, đúng vị anh thích nhé.
Oh, yes!
Thịt rán kiểu Pháp và bánh Oreos. Anh thật hiểu ý tôi, Deeds.
Sao anh ở trong đấy vậy?
Tôi bị nhốt một đêm vì cắn thằng Ed đưa thư.
Nó định ếm bùa tôi, giống như phù thủy ấy.
-Anh chắc không vậy? -Cũng chả biết. Nhiều khi nó vẫy tay chơi thôi cũng nên.
-Bạn anh là ai thế? -Đây là Chuck và Cecil đến từ New York.
Tôi không thích bọn họ.
Okay. Chào anh nhé.
Tôi chưa đến New York lần nào. Tôi nghĩ tôi sẽ đi ngắm cảnh đấy.
-Cho tôi một tiếng gói ghém đồ đạc nhé? -Ok.
Tôi sẽ là người đầu tiên rời khỏi nơi này từ khi Jimmy McNally đi đến Disney World đấy.
Hẹn gặp lại mọi người nhé!
Ngày mai là ngày "Trẻ em ăn miễn phí". Nhớ lau mấy cái ghế dựa nha.
Cậu yên tâm, tôi sẽ trông coi mọi thứ.
-Đi vui vẻ nhé! -Tôi sẽ nhớ chị lắm.
'Bye, Jan. Hít anh sau nhé, Murph.
-Tặng chúng tôi một bài thơ đi! -Yeah!
"Đường lên thành phố kinh doanh
"Mandrake Falls, chốn cũ nay đành rời xa
"Anh đi anh nhớ quê nhà Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương
No comments yet. Be the first to leave one.