Первые 200 строк.
"Châu Y Thiên, 18 tháng tuổi."
"mất tích ngày 4/2/2014 ở Phúc Châu. Mẹ tên Tô Cẩm, cha tên Châu Tiểu An"
"Nếu phát hiện được manh mối nào"
"Xin hãy liên lạc với bố của cháu bé theo số 13607532793 Chân thành cảm ơn và hậu tạ!"
"Mỗi lời nhắn của bạn,"
"là thêm một hy vọng dành cho cháu"
Con tôi bị mất tích. Làm phiền mọi người xem một chút.
Cháu tên là Châu Thiên Ý. Nếu bác nhìn thấy cháu,
xin hãy gọi cho cảnh sát.
Xin cảm ơn!
Làm phiền anh, làm phiền anh xem một chút.
- Làm phiền anh - Trời ơi, không nhìn thấy.
Cảm ơn!
Cháu tên là Châu Thiên Ý.
Mọi người nếu nhìn thấy cháu, xin hãy gọi cho cảnh sát giúp tôi.
Xin cảm ơn!
Cảm ơn! Cảm ơn!
Ấy, là cô à?
Trời ơi, là khi nào vậy?
- Mùng 4 tháng 2. - Sao bị mất tích?
Lạc mất trên phố.
Cô có lên mạng tìm không? Lên mạng đi!
Tôi biết bây giờ cô rất đau khổ.
Nhưng mà cũng hết cách rồi, vì trẻ con đứa nào cũng trông giống nhau.
Thiên Ý!
Thiên Ý!
Dễ thương thật đó!
Lôi Đạt. Thôn họ Lôi, trấn Phật Tử Lĩnh,
huyện Hoắc Sơn, tỉnh An Huy,
bị bắt cóc vào khoảng 4h chiều,
ngày 21/9/1999 tại thôn họ Lôi. Năm nay 17 tuổi.
Tên Lôi Đạt? Một cái ra-da cũng mất tích được sao?
Mất tích 15 năm à?
Cậu đã tìm những nơi nào rồi?
Nghe tôi đi, có tìm cũng không ra đâu.
Cậu nên đến đồn công an báo án, hiểu không?
Nhờ họ giúp cậu.
Nhờ công an giúp là đúng rồi, phải không?
Hình này chụp lúc còn nhỏ.
Nói câu này có thể không thích nghe, đừng giận đó.
Cậu không tìm được đâu.
Cứ tiếp tục tìm giống như cậu, tìm bằng cách nào, đúng không?
Con cậu giờ cũng 17 tuổi rồi.
Hai người có chạm mặt ra phố,
cũng sẽ không nhận ra nhau.
Biển mênh mông thế này, làm sao mà tìm được.
Đừng có tìm nữa.
Ông nói vậy sao mà nghe được.
Có cha mẹ nào không thương con của mình đâu chứ?
Nếu con của ông mất tích, ông có tìm hay không?
Tôi thấy ông đúng là thằng cha rảnh hơi.
Tôi nói chuyện với người khác, liên quan gì đến ông.
mà ông phải chen vào?
Tôi hỏi ông có con hay không?
Có.
Có à, vậy con ông mất tích, ông có đi tìm không?
Con tôi, con tôi đang ở nhà, đâu có mất tích.
Tôi nói lỡ như con ông mất tích, ông có tìm không?
Tôi nói ông biết.
Đừng có mà đẩy đẩy tôi nha.
Rốt cuộc, ông có biết đồng cảm không vậy?
- Sao ông biết tôi không đồng cảm? - Là tự ông nghĩ thôi.
Sao đánh nhau rồi?
Ông muốn gì?
Mấy anh em sao lại đánh nhau như vậy?
Được rồi, được rồi.
- Một chút đồng cảm cũng không có. - Cập bến rồi! Thôi đi!
Cập bến rồi!
"Từ An Huy đến Hồ Bắc, qua Giang Tây đến Phúc Kiến ..."
"Thông báo tìm trẻ mất tích"
Tôi nhặt được tờ rơi này trên đường đến trường.
Một đứa trẻ thật dễ thương.
Xin giúp tôi hãy truyền tin này đi. Mẹ cháu đang đợi cháu ở nhà.
Này!
Không dược dán ở đó!
Cậu em!
Làm phiền cậu giúp tôi.
Có thời gian xem giúp tôi với nhé!
- Được! - Cảm ơn!
Đứa này nhỏ hơn đứa trước.
Tiền này không phải của mình tôi.
Nếu nó chết, tôi phải đền đó.
20,000.
20,000 á? Nó là con gái, tôi muốn con trai.
Con gái tốt chứ sao. Sau này lớn lên có thể gả chồng lấy tiền.
Nhưng tôi muốn con trai. Ra ngoài!
15 nghìn?
Đi đi!
Ông suy nghĩ lại đi.
Con gái cũng tốt mà.
Đi ngay đi.
Thật đó.
15 nghìn?
6 nghìn.
Mẹ ơi, bế!
Mẹ ơi, mẹ ơi bế!
Ở đây là ở đâu vậy?
Núi Vũ Di.
Những nơi đánh dấu tôi đều đã đi qua.
Chú đi nhiều nơi vậy à?
Tiền sửa xe hết bao nhiêu?
Trả tiền hả?
Ừ!
Bây giờ tôi không đủ tiền, có thể để sau này trả không?
Nợ người ta bao nhiêu?
Một ít.
Đừng bận tâm.
Tôi không lấy tiền đâu.
Cậu tên gì vậy?
Không cần thật mà.
Đây, cậu xem xem.
"Núi Vũ Dĩ, nợ cậu thanh niên sửa xe"
Có máy tính không?
Có.
Bên này.
Chú đi đâu?
Tuyền Châu.
Chú có chắc sẽ tìm thấy con chú ở đó không?
Tôi không biết.
Hy vọng là vậy.
Ngay cả con mình... cũng bị để lạc mất.
Chú có trách nhiệm với nó không vậy?
Khi đó, tôi sở hữu một vườn cây ăn quả.
Tôi và mẹ nó ra vườn làm.
Bà nội trông nó ở nhà.
Khi chúng tôi về thì thằng bé đã mất tích.
Không có cha mẹ nào không muốn, chăm lo cho con mình thật tốt.
Những đứa trẻ trên hình cũng đều mất tích hết.
Nếu có manh mối gì
Hãy lên mạng để lại lời nhắn.
Thêm một lời nhắn, thêm một hy vọng!
Tôi cũng là trẻ bị bắt cóc.
Tôi chỉ nhớ được lúc bị bắt cóc tôi lên 4 tuổi.
Và cái người đã bắt cóc tôi là một ông chú.
Giờ nghĩ lại... chắc đó là một tên bắt cóc trẻ em.
Trên đường đi, Ông ghé vào tôi.
Tôi nhớ gần nhà có một cây cầu cáp.
Và một lùm trúc.
Còn nữa...
Mẹ tôi để một bím tóc dài.
Cậu có còn nhớ tên người bạn
thời thơ ấu nào không?
Không.
Còn vậy thì anh chị em thì sao?
Tôi không nhớ!
Ông ấy,
có kể chuyện cho cậu nghe không?
Tôi không nhớ.
Lúc nhỏ cậu có thích ăn thứ gì không?
Ví dụ như ới, hay mì?
Những gì tôi nhớ được,
chỉ là gần nhà có cây cầu cáp.
có lùm trúc.
Mẹ của tôi để một bím tóc rất dài.
Còn lại thì tôi không nhớ.
Mỗi đêm tôi đều nhớ lại những điều đó.
Tôi sợ một ngày nào đó tôi sẽ quên mất.
Tôi luôn hy vọng rằng trong giấc mơ,
có thể nhìn thấy nơi mình đã sinh ra.
nhìn thấy mẹ tôi.
Nhưng từ trước tới giờ, đều không mơ thấy những điều đó.
Tôi thật không hiểu.
Tại sao ngay cả trong giấc mơ của tôi, mẹ tôi cũng không chịu xuất hiện.
Cậu tên gì?
Tôi tên Tăng Soái.
Có điều, chú cũng biết, đây không phải là tên thật của tôi.
Tôi cũng không biết tên thật của mình là gì.
Tên người dùng: Chị gái kẹo ngọt.
Thành phố Tuyền Châu, trấn Đông Hải, tỉnh Phúc Kiến có một đứa trẻ tên Thi An Dịch.
rất giống thông tin về con trai chú.
Thi An Dịch năm nay 17 tuổi, học lớp 12.
Cậu ấy không phải con ruột của nhà đó.
Nhà đó cũng không nói cậu ấy đến từ đâu.
Trên chân cậu ấy có vết sẹo.
"Từ Nũi Di sang Tuyền Châu..."
Dừng xe lại!
Xe máy phía trước, tấp xe vào lề!
Xe máy dừng lại, tấp xe vào lề!
Tấp vào lề, nghe không!
Dừng xe lại!
Anh chán sống rồi hả?
- Lo bận đi đầu thai đúng không? - Xin lỗi, xin lỗi!
Xe gắn máy không được chạy trên đường cao tốc, anh có biết không?
Tôi biết, tôi biết!
Tôi chỉ muốn đi đường tắt.
để nhanh hơn chút.
Làm phiền anh.
Cho tôi một cơ hội đi, cảm ơn, cảm ơn!
Cảm ơn!
Anh muốn đi đâu?
Tuyền Châu.
Anh có biết anh đi sai hướng rồi không?
Đi theo xe cảnh sát.
Anh có mang bản đồ không?
Có mang!
Lại đây!
Anh nhìn đây nhé!
Ở đây là trạm thu phí.
Là đó.
Đi thẳng, rẽ phải.
No comments yet. Be the first to leave one.