Первые 200 строк.
Cái năm câu chuyện này xảy ra...
...là năm gần như tất cả mọi thứ xảy ra với tôi.
Năm tôi chuyển từ thành phố về một khu tỉnh lẻ quê mùa...
...để hoàn thành trung học.
Năm lửa công nghiệp không ngừng cháy...
...ngoài thị trấn.
Theo tin khác, lửa công nghiệp tiếp tục dữ dội.
Năm bố tôi lần đầu tiên phát hiện một cơn ngứa...
...sau đó trở thành ung thư, và cuối cùng...
...lấy đi tóc của ông.
Và sau đó là cuộc sống của ông.
Năm tên giết người hàng loạt mặc bộ đồ trắng...
...lang thang khắp đất nước này...
...bỏ lại những đứa trẻ đã chết sau vết chân hắn.
Nhưng hơn hết, đó là năm tôi đã cố trở thành một người khác...
...trong một thời gian.
Và lần đầu tiên, tôi phát điên vì yêu.
Và như thể cả thế giới này...
...sẽ đến lúc tận diệt.
Nhưng lúc đầu, tôi chẳng thể nhìn thấy trước điều gì.
Tôi chỉ đánh dấu x vào lịch của mình và rồi bỗng nhiên một lần nữa trở thành...
...cô gái mới ở trường học mới mà không ai muốn nói chuyện với tôi.
Whoa.
Cầm theo món đồ kim loại nào hả?
- Không hẳn. - Chắc chắn.
Cái gì đây?
Một quả bóng bowling.
Giờ là của tôi.
Đã bao giờ bạn bước vào căn phòng toàn những người ghét bạn?
Và giờ nhân con số đó lên khoảng gần một triệu...
...và bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi ở trường trung học.
Khi tôi biết mọi người ghét tôi.
Thay vì cố thay đổi suy nghĩ của họ...
...tôi trở nên bảo thủ và kì quặc.
Và trở thành đúng đứa con gái mà họ nghĩ.
Nhưng ngôi trường này không chỉ tầm thường và nhiều chuyện...
...mà còn hoàn toàn đáng sợ.
Để giúp bạn hiểu...
Để tôi kể cho bạn huyền thoại về Laura Lee.
Là -5 ạ?
Laura Lee là học sinh nhảy hàng đêm ở câu lạc bộ thoát y.
Không ai nói chuyện với cô ấy, nhưng cả đội bóng...
...đều hơ nóng tiền xu với bật lửa ga...
...và búng vào cô ấy khi cô đi qua tiền sảnh.
Những đồng xu nóng nảy khỏi người cô như mưa đá.
Nhưng điều đáng ngạc nhiên là...
...là điểm chuyên cần của cô gái nghèo đó luôn hoàn hảo.
Cô ấy phải nhảy hàng đêm tới tận 2h sáng...
...nhận từng đồng xu nóng, mà vẫn...
...tham gia học gấp đôi các lớp so với hầu hết mọi người.
Đó hoàn toàn là một sự chiến thắng của tinh thần con người...
...nhưng bạn sẽ không bao giờ chứng kiến điều đó ở Oprah.
Và rồi, tháng ba vừa rồi, vài đứa trẻ đang chơi...
...ở một cánh đồng...
...và phát hiện ra xác của cô.
Khắp đôi chân của cô, những vết bẩn và kim châm...
...là những dấu vết hằn lên bởi rất nhiều đồng xu.
Rất ít chi tiết được tiết lộ...
...về việc tiếp tục điều tra, nhưng nguồn cảnh sát nói...
Họ đang tìm một tên đàn ông tình nghi mặc đồ trắng.
Và đó là cuộc sống ở Hargrove High.
Mọi người, vào lớp học! Ngay!
Cảm ơn.
Chào, muốn hút cỏ với chúng tớ sau giờ học không?
Chắc rồi, được thôi.
Sẽ vậy mà.
Chúa ơi.
Tên của cậu là gì?
Caroline.
Tớ là Paul.
Charles, Craig và Thurston.
Phải, chúng ta đã gặp nhau rồi.
Vậy sao cậu lại chuyển tới một nơi như này?
Bố tớ đã có công phát triển nơi này...
Mày thậm chí không hít vào nữa.
- Tao đang hít đây. - Quan trọng là mày đang làm trò với nó vậy.
Mày để đồ của mày khắp nơi này.
Ow.
Đừng...
Và giờ tôi đang tham gia vào trường học toàn ma túy nhất...
...cả nước này, thật sự đấy.
Những người này hút bình, hít keo...
...thông ống hút, uống kích thích trong nhà vệ sinh.
Bất cứ gì để giết chết sự chán nản.
Nhưng Thurston...
Cậu ấy có lí do của riêng mình.
Chào, Thurston.
Được rồi, các em.
Các em.
Những bài viết này thật...
Các em thực sự ghét trường học vậy sao?
Là tại tôi?
Là vì tôi để các em gọi mình là Barry?
Nghe này...
Các em biết là tôi vừa mới quay lại thị trấn này.
Và tôi phải nói rằng, nơi này thực sự chán đời.
Nhưng tôi đã từng là các em, và tôi biết các em...
...có những suy nghĩ thực sự gì về điều đang diễn ra trong đó.
Và ngày mai, không đọc nữa.
Tôi muốn các em viết bài luận ba trang...
...về con người thật trong lịch sử hoặc tôn giáo mà các em ngưỡng mộ nhất.
Được chứ?
Nói cho tôi biết các em nghĩ mình là người thế nào.
Tôi không biết tại sao ý nghĩ này lại đến với tôi.
Nhưng ngay lập tức tôi biết nó sẽ khiến cuộc đời thú vị hơn.
Không phải tất cả chúng ta đôi lúc đều muốn trở thành ai đó khác hay sao?
Ai đó thông minh hơn, quyến rũ hơn và trơ trẽn hơn chúng ta thực sự thế?
Hoặc là tôi chỉ nhìn thấy ai đó...
...cũng cô đơn như tôi.
Sau khi mẹ mất, và chúng tôi bắt đầu di chuyển suốt...
Như thể bố và tôi có rất nhiều yêu thương...
...nhưng không có ai để trao cho.
Hoặc là tôi chỉ đang trở nên điên rồ.
Thomas!
Trong một thời gian...
Dường như sự điên rồ ở khắp trong không khí.
Tất cả chúng tôi như...
...hít thở thứ đó.
Em muốn ngắm thầy à?
Vâng, em muốn nói chuyện với thầy về một thứ.
- Nói đi. - Em muốn...
...nói rằng em là người mới ở đây.
Và đến giờ em vẫn ghét điều đó.
Được rồi, nhưng nếu em làm việc chăm chỉ...
Những tên con trai ở đây...
...quá non nớt. Và phân biệt đối xử.
Những đứa con gái còn tệ hơn.
Họ chấp nhận điều đó. Không hề tự tôn.
Và nó thật sự rất khác với nơi mà chúng ta đáng nhẽ nên...
...bàn về nó trong lịch sử phụ nữ.
Tôi ước mình có thể thuyết phục em.
Em đã tới buổi tiệc và họ đã chia nhau Rohypnol.
Đó là ngày hẹn ma túy.
Tôi biết nó là gì.
Vậy thầy bao nhiêu tuổi?
Tôi sẽ không trả lời.
Ba mươi lăm?
Ba mươi bốn?
Khoàng đó.
Em bé trong rừng. Dù sao thì...
Em muốn cho thầy biết là thầy không cô đơn đâu.
Đây là bài làm của em.
Dồn trọng tâm vào chân và đá lên. Đừng như tên bóng thế.
- Oh! - Ooh. Tuyệt nhể.
Mẹ kiếp!
- Cậu không sao chứ? - Ah...
Yeah. Yep. Yeah.
Rất nhịp nhàng, ha?
Tớ còn chẳng thích trượt ván.
Phải, cậu nên bỏ đi thôi.
À, tớ có đi dạo với cậu không?
Vậy...
Cậu có nhớ đã gặp tớ ở bữa tiệc không?
Dĩ nhiên rồi.
Tớ thực sự xin lỗi về...
Không sao.
Vậy...
...cô Wexler...
Mm-hmm.
Cô nghĩ gì về thị trấn xinh đẹp của chúng ta đến lúc này?
- Um... Mm. - Chúng tôi vẫn đang đợi đây.
Tớ nghĩ đây là một nơi hoàn toàn trì độn...
...đầy rẫy con người khỏe mạnh, sợ Chúa trời...
...tư tưởng hằn học.
Không tệ vậy chứ. Hãy cho mọi người cơ hội.
Cậu có lạc quan quá không?
Quá nhiều sự loạn luân ở thị trấn này hơn cả trong phim của Atom Egoyan.
Ai?
- Tớ đã nói là có rất nhiều. - À, phải.
Loạn luân. Một trò chơi mà cả gia đình đều tham gia.
Tớ nên đi đây.
Được rồi.
Và như mọi khi, rất cảm ơn sự có mặt của cô trong chương trình, cô Wexler.
Tạm biệt.
Lần sau nhé!
Được rồi.
Lần đầu tiên tôi gặp Thurston, cậu ấy tiến tới tôi ở một bữa tiệc.
Cố gắng tỏ ra hấp dẫn.
Và tôi đoán là mọi chuyện trở nên hỏng bét cả.
Cậu ấy tin mình là kẻ kém may mắn nhất còn sống.
- Hôm nay học thế nào, Lily? - Những đứa ở lớp con thật là ngu ngốc.
Mẹ nghi ngờ điều đó đấy.
Tyler Jenkins thậm chí còn không biết đọc.
Nhà Jenkins toàn lũ gàn.
Xem chừng lời nói đó, Thurston.
Mẹ chắc là Tyler đang rất cố gắng.
Mẹ à, hắn là một tên dở. Hắn có sáu ngón chân.
Mẹ chắc đó là một lợi thế, chẳng hạn như bơi.
Thurston?
Ôi trời ơi, không.
Con không biết...
Thurston.
Không, đừng.
Đừng...
- Đó không phải lỗi của con. - Con sẽ không rửa bát đâu.
Thomas.
Tớ yêu cậu hơn tất cả.
Làm ơn tới giải cứu tớ...
...khỏi những kẻ ngốc này.
Chào, ông A.
No comments yet. Be the first to leave one.