Первые 200 строк.
LOẠT PHIM NETFLIX
Trọng tài Smith nói rằng đã đưa ra phán quyết công bằng trong trận chung kết.
Những vận động viên trẻ đã phải chịu đựng áp lực từ dư luận.
Khoảnh khắc đáng ra nên hạnh phúc lại trở thành vết thương lòng.
Tôi là Back Yi Jin của Thời sự UBS.
May quá, chú ấy đứng về phía mẹ.
Cái gì may cơ?
TẬP 8
Ơ, giật cả mình.
Sao cháu lại xem bản tin cũ đó?
Bà ơi, chắc lúc đó bà khó xử lắm phải không?
Chuyện gì?
Chuyện là, cháu tìm hiểu thì biết được
mẹ từng hứng chịu tranh cãi về chiến thắng của mình
tại Á vận hội.
Còn bà lại nói trên bản tin
rằng đó là "huy chương vàng không xứng đáng".
Nhưng ngoài là một người mẹ,
bà còn là phát thanh viên.
Nên chắc hẳn bà đau lòng lắm.
Ôi trời.
Đứa trẻ 15 tuổi như cháu nhận ra, nhưng mẹ cháu lại không chịu hiểu đấy.
Mẹ chả bao giờ thèm hiểu cho vấn đề của người khác bà ạ.
Đúng đấy.
Bà cũng đâu muốn đọc dòng tin đó.
Cháu biết bà thấy thế nào khi phải công kích con gái mình chứ?
Hôm ấy là lần đầu tiên
bà cảm thấy hối hận vì đã chọn cái nghề phát thanh viên.
Cháu hoàn toàn thông cảm với bà.
Sao Na Hee Do lại có được đứa con gái lanh lợi như cháu nhỉ?
Nhưng mẹ cũng do bà sinh ra mà.
Bà yêu cháu lắm, Min Chae.
Em yêu anh, Yi Jin à.
Nhất định phải nhớ khoảnh khắc này nhé.
Em yêu anh yêu lắm.
Ơ?
Anh cũng yêu em, Da Eun à.
Anh yêu Da Eun lắm nhỉ?
Sao mấy đứa lại nghe cái này?
À chuyện là thế này. Lúc Hee Do vào phòng phát thanh…
Là do anh đột nhiên biến mất đấy.
Này.
Đừng nói chuyện thô lỗ với tiền bối nữa, tớ thấy khó xử quá.
Tớ đi vệ sinh đây.
Cảm ơn mọi người đã đến cứu.
Hết hồn à!
Tôi cũng hết hồn vậy. Ai biết em lại vào nhà vệ sinh nam.
Xin lỗi.
Na Hee Do.
Anh mang theo mấy thứ này sao?
Bố tôi dạy.
Phải có khăn tay trong túi mới ra dáng quý ông.
Cảm ơn nhé.
Mà em nên ở Gyeongju chứ, sao lại ở đây?
Tôi bị trung tâm huấn luyện đuổi về.
Tôi phải tự kiểm điểm ở nhà trước khi bị kỷ luật.
Đây là nhà em sao?
Giờ mà về nhà lại phải chạm mặt mẹ.
Tôi không thích.
Vậy nên em tính ngủ ở đây à?
Sao em ngang bướng vậy…
Thôi đừng càu nhàu tôi nữa.
Trước mặt thì la lối,
mà sau lưng lại tìm trọng tài để đưa tin đính chính.
Trước sau bất nhất quá rồi đấy.
Cảm ơn.
Không cần cảm ơn đâu.
Dù là ai tôi cũng sẽ làm vậy thôi.
Ai nói gì đâu.
Biết là ai anh cũng làm vậy,
nhưng tôi biết ơn vì đó là tôi.
Đừng khiến tôi lo lắng nữa, Na Hee Do.
Không biết sợ hả ta?
Sao cậu ấy lại nghĩ đến chuyện ngủ ở đây chứ?
Nhờ suy nghĩ kiểu đó mới giành huy chương vàng được đấy.
Na Hee Do đấu kiếm suốt nên không biết chuyện ma nhà vệ sinh rồi.
Ma nhà vệ sinh?
Tớ nghe tiền bối trong ban nhạc kể thế.
Cứ đúng 12:00 đêm là buồng cuối của nhà vệ sinh tầng bốn
lại vang lên tiếng khóc.
Ai mà tò mò đến gần đó kiểm tra
là một bàn tay trắng bệch từ dưới cửa thò ra rồi túm chân!
Chuyện ma gì cũ xì.
Thế nên chả ai thèm bàn tán đấy.
Cũng phải. Đến cậu còn không biết.
Mà Seung Wan này.
Gì?
Bây giờ…
là 12:00 đêm rồi.
Chuyện gì thế?
Không có chuyện gì hết ạ!
Vậy sao lại chạy?
Tại sợ!
Mệt mỏi thật chứ.
LỚP 1 KIM DA EUN LỚP 4 JUNG DA EUN
Anh cũng yêu em, Da Eun à.
PARK DA EUN
Thì ra là đây.
BACK YI JIN
Hai anh chị hợp nhau quá nhỉ?
Là người này.
Park Da Eun.
Sao lại xõa tóc ra vậy?
Thiệt không biết mình đang làm gì nữa.
Nhưng có một điều rõ ràng là,
mình đang bực bội hết chỗ nói.
Mình có bồ được mỗi hai tuần, chỉ gọi nhau là Cục Cưng, Cục Vàng thôi.
Có thế mà Back Yi Jin đã cười vô mặt.
Phải rồi.
Anh ta yêu đương thắm thiết vậy nên cười mỉa mình chứ gì.
" Anh cũng yêu em, Da Eun à?"
Anh cũng yêu em, Da Eun à.
BÔNG LAN CASTELLA BREADAUM
Nóng máu thật. Bực bội quá đi!
Cũng được nhỉ.
BỰC BỘI!
Trưởng nam nhà Chủ tịch Back?
Vâng ạ.
Cháu chào chú.
Cậu tự vác mặt đến nhà chủ nợ luôn à?
Cháu muốn gửi chú cái này.
Đây là tiền cháu dành dụm từ khi có việc làm.
Tuy chẳng thấm vào đâu so với món nợ của bố cháu,
nhưng mong chú nghĩ cho tấm lòng cháu
mà nhận để đóng học phí cho con gái.
Xin lỗi chú.
Cháu xin phép.
Lời hứa của cậu…
Lời hứa sẽ không bao giờ hạnh phúc ấy.
Đừng giữ lời hứa đó làm gì.
Thời gian qua tôi cũng áy náy lắm.
Tôi đến quậy phá như vậy trong khi đó không phải lỗi của cậu.
Người làm bố như tôi đáng ra không nên làm vậy.
Nhưng lúc đó tôi không biết làm gì hơn.
Cháu hiểu.
Dù khó khăn thế nào cũng hãy cố lên.
Cố mà đi tìm hạnh phúc.
Con gái tôi được nhận học bổng rồi.
Cháu sẽ cố ạ.
Chỗ này là sao?
Cháu mới có lương ạ.
Ôi trời, thịt bò sao?
Sao lại mua thứ đắt đỏ này làm gì?
Cháu muốn trả ơn mấy món ăn của cô lúc trước.
Cháu ra dáng trưởng nam chững chạc và lịch thiệp quá.
Chắc Chủ tịch nhớ cháu lắm.
Cháu cũng mong mau thành đạt để rước cả nhà về.
Gì đây?
Mẹ, sau này đừng tiếp người khách này nữa.
Sao con bé cáu kỉnh thế?
Ko Yu Rim.
Anh có mua món em thích. Đây này.
KẸO BỘT
Em hết ăn món này từ hồi cấp hai rồi.
Làm như em còn nhỏ lắm.
Ừ nhỉ.
Mới hôm nào còn con nít, vậy mà sang năm 20 mất rồi.
Chắc cháu đói rồi. Ngồi lại ăn bánh gạo đi.
Em bị trung tâm đuổi về rồi à?
Lại là Na Hee Do nói với anh à?
Sao cái gì anh cũng nghe từ cậu ta vậy?
Em đừng vậy chứ.
Cả thế giới đã muốn ăn tươi nuốt sống Na Hee Do rồi.
Em khiếu nại với trọng tài
là vì em nhanh hơn thật mà.
Nhưng em không ngờ chỉ vì em khiếu nại và thấy oan ức
mà Na Hee Do lại bị cả nước chỉ trích như vậy.
Em chỉ làm điều mà một vận động viên có thể làm thôi mà.
Không ngờ mọi người lại phản ứng như vậy.
Nhưng cũng có nghĩa là có nhiều người
ủng hộ em hơn em nghĩ đấy.
Nếu ủng hộ em bằng cách chỉ trích người khác như vậy
thì em không cần sự ủng hộ đó.
Em không có quyền lựa chọn.
Đó là cuộc sống của ngôi sao.
Ngôi sao gì chứ? Em là vận động viên mà.
Cái đó em không làm chủ được. Chuyện em có thể quyết định là…
Để xem… Phải rồi.
Là có nên ăn miếng bánh gạo này không. Chỉ vậy thôi.
Ý anh là cuộc sống không thể đúng như ý mình muốn sao?
Nhìn anh đi.
Tự nhiên giờ lại thành phóng viên.
Vậy bây giờ anh ở đâu?
Anh ở nhà trọ đối diện đài truyền hình.
Mà cuối tuần này anh chuyển nhà rồi. Em đến giúp anh chứ?
Anh chuyển đi đâu?
Anh ấy dọn về đây tiếp sao?
Cậu ấy gọi hỏi phòng còn trống không.
Xong mẹ bảo dọn qua liền đi.
Cậu ấy làm phóng viên truyền hình đấy.
Dì ơi, cháu cảm ơn vì thời gian qua.
Seung Wan, bảo trọng nhé.
Nhưng không lẽ Seoul này có mỗi nhà mình cho thuê.
Sao nhất định phải về đây?
Chắc ưng chỗ này chứ sao.
Chủ nhà có tâm, phòng ốc khỏi chê,
lại gần đài truyền hình.
Lý do gì mà không đến ở?
Với lại cũng không mấy ai ở sạch như cậu ấy đâu.
- Dì này! - Hết hồn thằng này.
No comments yet. Be the first to leave one.