Первые 200 строк.
Bầu trời thật là trong xanh.
Hôm nay là ngày gì ?
Đúng, là vậy đấy.
Nói với chị ấy hộ mình nhé.
Thật tình là không được, mấy hôm nay không cách đi được cả.
Bệnh viện đã báo rồi.
Tình trạng bà ngoại mình bây giờ thật không ổn.
Bà ngoại mình sẽ ra đi bất cứ lúc nào.
Mình làm sao biết được là lúc nào ?
Anh đang ngáy kìa.
Thì cứ để chị ấy tìm đại vài người đi.
Dẫu sao khán giả cũng đâu biết. - Mẹ không sao chứ ?
Anh cứ ngủ mãi.
Biết sao bây giờ ? Chẳng biết phải làm sao ?
Chị ấy không thể tìm được người , mình lại càng không thể nữa.
Mẹ ! Có phải ngoại đã tĩnh lại không ?
Mẹ ! Mẹ !
Đi gọi bác sĩ đi.
Gọi y tá mau !
Mẹ ! - Ngoại !
Mẹ, mẹ có nghe con nói không ?
Mẹ ! - Ngoại !
Mang điện thoại ra chỗ khác đi !
Quấy nhiễu thiết bị kìa.
Quấy nhiễu thiết bị gì ?
Đâu có phải ngồi máy bay đâu.
Mẹ, mẹ có nghe con nói không ? - Không nói nữa nhé.
Mẹ !
Mẹ, mẹ đè lên ống thở của ngoại kìa.
Mẹ, mẹ nói đi.
Mẹ cứ nói đi, con đang nghe.
Con đang nghe, Mẹ cứ nói đi.
Mẹ nói đi, nói đi !
Ngoại !
Câm miệng lại ! Mẹ chẳng nghe được.
Mẹ, mẹ nói đi.
Mẹ nói, con đang nghe.
Mẹ nói đi.
Cúi chào lần 1.
Cúi chào.
Cúi chào lần 3.
Đây là xương sọ, gia đình có ai đến nhặt không ?
Mẹ, sang nhặt đi.
Anh đi.
Mẹ xào ớt mà chẳng đóng cửa gì cả.
Mẹ.
Mẹ à, sặc muốn chết rồi kìa.
Vi Vi. - Dạ.
Mang hũ cốt của bà ngoại sang đây. - Dạ.
Nhưng mà để hũ cốt ở trong phòng khách có kỳ không vậy ?
Không sao, chỉ để 1 - 2 ngày thôi, chẳng hề chi đâu.
Đặt ở đâu ?
Đây, đưa cho ba.
Mẹ con kỳ lạ thật.
Nữa đêm mà lại đi làm tương ớt.
Tương ớt của mẹ con xào cũng ngon như của bà ngoại con vậy.
【TƯƠNG ÁI TƯƠNG THÂN】
【TRƯƠNG NGẢI GIA ĐIỀN TRÁNG TRÁNG】
【LÃNG NGUỴỆT ĐÌNH TỐNG NINH PHONG】
【NGÔ NHAN CHÂU LƯU NHƯỢC ANH】
【CẢNH LẠC ĐÀM DUY DUY】
【LÝ TUYẾT KIỆN VƯƠNG CHÍ VĂN】
Chắc là ở đây.
Đúng, là ở chỗ này.
Đây là gì vậy ?
Chưa thấy qua vòm tưởng niệm chứ ?
Đúng là có vòm tưởng niệm Tiết Hạnh như đã từng nghe thấy.
Đây, anh cầm cái túi đi.
Cầm giúp mẹ cái này. - Là nghĩa gì vậy ?
Cầm hộ mẹ đi.
Nghĩa này tức là nói rằng làm đàn bà khổ lắm.
Đây là nơi gì vậy ? Chẳng có sóng gì cả.
Còn phải đi bao lâu nữa ?
Con chưa từng đi thăm mộ ông ngoại con đấy.
Do bà ngoại không cho mà, sao mẹ lại trách con ?
Vi Vi.
Đưa cái đó cho ba.
Đưa kẹo cho ba.
Trước khi qua đời ngoại chưa từng nói rằng.
Phải bốc mộ ông ngoại lên để chôn cất chung.
Sao ?
Con cũng không nghe thấy sao ? Vậy ngoại con nói gì ?
Lúc đó con chỉ nghe thấy ngoại gọi tên Huệ Anh thôi mà.
Chẳng nghe thấy nói gì khác cả.
Hai người đứng đó lải nhải gì vậy ?
Không có gì.
Ngoại nói gì thì mẹ tự hiểu.
Chào cún con.
Bà !
Bà ơi !
Bà ơi !
Bà ơi, con là Tuệ Anh đây.
Con là Nhạc Tuệ Anh, con gái của Nhạc Tử Phúc.
Chẳng có ai cả.
Sao kỳ vậy ? Có ai ở nhà không ?
Đi đâu hết cả rồi ?
Này !
Này !
Trong này có gì vậy ? Đây có phải là quan tài không ?
Mẹ sang đây nhìn này ! Đây có phải là quan tài không ?
Cái gì vậy ?
Có phải không ? Mẹ nhìn xem.
Ôi, mẹ thấy rồi.
Là chiếc quan tài.
Phải không vậy ? Là của bà sao ?
Chẳng ai lại để người chết như vậy đâu.
Khó nói lắm, lại lớn tuổi như vậy rồi.
Ôi.
Thưa dì, hiện nay cháu đang là thôn trưởng.
Có gì cần dì chứ nói với cháu, để cháu lo giúp cho dì.
Vậy thì hay quá, việc này cháu nhất định phải giúp dì nhé.
Đây là tâm nguyện của mẹ dì.
Muốn được dời mộ của ba dì lên thành phố.
Để cùng chôn cất với mẹ dì.
Cảm ơn.
Như vậy để tiện cho gia đình dì chăm sóc ngôi mộ.
Mộ là không thể tùy tiện mà di dời được.
Bảo dời là dời sao ?
Không phải.
Anh yên tâm, sẽ không tùy tiện di dời đâu.
Chúng tôi rất tôn trọng bà cố.
Cho nên hôm nay đến để gặp bà cố.
Hy vọng bà có thể hiểu và đồng ý.
Còn về vấn đề phải dời mộ như thế nào, thì....
Vâng, chúng con rất tôn trọng gia đình.
Gia đình bảo dời thế nào là sẽ phải dời thế nào.
Tụi con nhập gia tùy tục mà.
Bà cố ơi, ý bà thế nào ?
Bà cố.
Bà cố, quà này gởi tặng cho bà đây.
Các người sao phải ép bà vậy ? - Ba.
Dù sao cũng cần phải có câu trả lời cho dì chứ.
Thưa lão gia, tụi em mỗi lần về quê đều rất khó khăn.
Vì đều cần phải đi làm cả.
Với lại cuộc sống trong thành phố thật tình rất là bận rộn.
Cho nên nếu có thể để ba mẹ em.
Được chôn cất chung với nhau ở trong thành phố.
Gia đình em sẽ chăm sóc thật là kỹ.
Như vậy gia đình sẽ yên tâm hơn, có phải không ?
Phải vậy không ? Thưa bà cố ?
Nếu bà không đồng ý thì sao ?
Ai không đồng ý chứ ?
Con vừa mới xem thông tin.
Nếu bà là chánh thất.
Thì bà ngoại sẽ là trắc thất.
Con của trắc thất sinh ra phải gọi là...
Có phải gọi là....
Thứ tử phải không ?
Thứ tử là con trai.
Thứ xuất.
Con đừng ở đó mà nói bậy nhé.
Bà ấy với ông ngoại là do sự sắp đặt của gia đình.
Đâu có pháp luật đâu.
Vậy ngày xưa khi bà ngoại gả cho ông ngoại.
Có biết rằng ông ngoại đã có vợ ở dưới quê không ?
Làm sao mẹ biết được ?
Mẹ chưa ra đời mà.
Con nghĩ rằng bà chắc là rất yêu ông ngoại.
Nên đã chờ đợi suốt cà cuộc đời.
Họ chưa từng có khoảng thời gian sống với nhau lâu ngày mà.
Lúc đó đưới vùng quê rất nghèo khổ.
Hình như bà vào nhà ông ngoại chẳng được nữa năm.
Ông ngoại....
Ông ngoại đã rời khỏi gia đình rồi.
Chẳng liên quan gì đến yêu hay không yêu cả.
Ngủ đi thôi.
Cho dù có ở với nhau suốt đời.
Cũng không chứng tỏ là yêu nhau mà.
Vậy ý của anh là gì ?
Ngủ thôi.
Mai còn phải dậy sớm nữa.
Dì ơi, lát nữa chúng ta phải làm cho thật nhanh nhé.
Trời vừa sáng là bà cố đã đến thăm mộ rồi đấy.
Tiền trả xong hết chưa ? - Trả rồi.
Có cần thiết phải bàn lại với bà không vậy ?
Như vậy không ổn đâu.
Em dời mộ của ba em thì có gì sai đâu ?
Có dời hay không đây ?
Tiền đã trả xong hết rồi mà.
Tuệ Anh.
Ba.
Tránh ra !
Dì.
Cứ tới đi.
Dời đi, dời đi.
Ông ơi, xin lỗi nhé.
Buông tao ra !
Bà ơi, bà cứ cho con được trọn hiếu, để con dời mộ này đi nhé.
Bà ơi, bà xuống đi mà.
Bà ơi, đau, đau...
Có gì cứ thong thả nói mà, bà cố ơi.
Ôi đau quá !
Không được như vậy.
Không được ! - Anh kéo em làm gì vậy ?
Các người làm gì vậy ? - Đứng yên đó !
Dì nghe con nói đã, dì ơi !
Các người làm gì vậy hà ? Các người !
Chuyện này cần thong thả bàn lại đã, không khéo sẽ xảy ra án mạng đấy !
Các anh đã nhận đủ tiền của chúng tôi rồi, cứ làm đi !
Đứng yên đó !
No comments yet. Be the first to leave one.