Первые 186 строк.
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Khuynh Linh Nguyệt)
=Tranh Thiên Hạ=
=Tập 1=
Nay thiên hạ chia làm bảy phần,
đứng đầu là hoàng thất,
dùng Huyền Cực Lệnh để hiệu lệnh sáu châu.
Trong giang hồ
có hai cao thủ tuyệt đỉnh.
Một người là chủ nhân của thủy tạ Ẩn Tuyền,
Hắc Phong Tức.
Một người là nữ hiệp của Thiên Sương Môn,
Bạch Phong Tịch.
Hai người đấu đá không ngừng để tranh giành tên tuổi.
Điều kỳ lạ là
Hắc Phong Tức trước giờ không giao thiệp nhiều với ai,
nhưng mỗi khi Bạch Phong Tịch gửi thư khiêu chiến
là hắn luôn luôn có mặt.
Thậm chí giang hồ còn nói đùa rằng
nơi nào có Bạch Phong Tịch
ắt có Hắc Phong Tức.
Câu chuyện của hai người bắt đầu kể từ Đại Đông.
Bệ hạ, thái tử điện hạ cầu kiến.
Truyền vào.
Truyền Thái tử Cảnh Viêm vào yết kiến.
Nhi thần bái kiến phụ hoàng.
Phụ hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế, vạn vạn vạn tuế.
Phụ hoàng, nhi thần vừa được biết
Huyền Cực Lệnh bị mất rồi.
Vậy mà đã sợ rồi à?
Con...
Con hãy nhớ,
con là con trai của trẫm,
hoàng đế tương lai của Đại Đông.
Trên thế gian này không có bất cứ chuyện gì khiến con phải sợ.
Vậy tiếp theo đây,
tiên sinh nghĩ thế nào?
Huyền Cực Lệnh bị mất,
tất nhiên sáu châu sẽ có hành động khác nhau.
Bệ hạ,
cứ im lặng quan sát biến hóa,
làm theo kế hoạch là được.
Thuần Hi Đế Đại Đông có lệnh,
các vương của sáu châu tiếp chỉ,
dốc sức tìm kiếm Huyền Cực Lệnh.
Thương Nhất, không phải vội,
cứ từ từ mà nói.
Công tử.
Năm nay nước mưa nhiều,
quả nhiên vẫn ảnh hưởng đến mùi vị nước suối.
Công tử, Thương Nhất truyền tin về,
không ngờ Huyền Cực Lệnh của hoàng thất lại bị mất.
Thuần Hi Đế ban thánh chỉ,
hiệu lệnh các châu dốc sức tìm kiếm.
Hoàng thất hiện tại thế lực vốn đã yếu,
sáu châu dần rục rịch ý đồ xấu.
Huyền Cực Lệnh lại mất đúng lúc này,
chắc chắn bên trong có điều mờ ám.
Chung Ly,
bảo các bộ của thủy tạ
sắp tới thu thập thêm nhiều tin tức liên quan đến hoàng thất,
điều tra rõ nguyên do phía sau.
Rõ.
(Hắc Phong Tức, chủ nhân của thủy tạ Ẩn Tuyền)
(Nay lệnh các châu dốc sức tìm kiếm Huyền Cực Lệnh)
Từ khi Đại Đông dựng nước,
để chế ngự và cân bằng thiên hạ,
hoàng đế khai quốc Uy Liệt Đế đã tạo ra Huyền Cực Lệnh.
Huyền Cực Lệnh tượng trưng cho hoàng quyền tối cao,
ai có được nó
mới là bá chủ thiên hạ
một cách danh chính ngôn thuận.
Ai có được Huyền Cực sẽ có thiên hạ.
Chỉ cần có năng lực nắm giữ Huyền Cực Lệnh,
thiên hạ này sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay.
Truyền lệnh xuống,
toàn bộ Ung Châu ta
dốc sức tìm kiếm Huyền Cực Lệnh.
(Yên Doanh Châu, Liệt Phong tướng quân Ký Châu)
Thế tử,
Yên Doanh Châu đã lấy được Huyền Cực Lệnh.
Tốt lắm.
Giờ hắn đang ở đâu?
Hiện đang ở khu vực Bắc Châu.
Các châu khác đều đã phái người tới.
Mau chóng phái người giải vây cho Doanh Châu.
Rõ.
Nếu Huyền Cực Lệnh về tay Ký Châu ta,
chẳng bao lâu nữa
thiên hạ sẽ ở trong tầm tay.
Lâu lắm rồi chưa nhìn thấy nhiều con ngỗng ngốc như thế này.
Thú vị đấy.
Lâm Ấn An của U Châu,
sao giờ lại dám bước ra đứng mũi chịu sào thế?
Sao vừa nãy thấy trường đao của Yên Doanh Châu
lại sợ hãi vậy?
Ả đàn bà kia không muốn sống nữa chăng?
Xuống đây cho ta!
Ta rất ghét nghe kiểu người như ngươi nói chuyện.
Cô là nữ hiệp Phong Tịch?
Ngươi biết ta à?
Người đời đều biết Bạch Phong Tịch tài mạo tuyệt thế.
Chẳng lẽ Phong cô nương cũng có hứng thú với Huyền Cực Lệnh?
Ta chẳng hứng thú gì với Huyền Cực gì đó.
Có điều Yên Doanh Châu này
khá hợp khẩu vị của ta.
Dù võ công của cô nương cao cường,
nhưng mình cô đâu thể đánh lại bọn ta.
Cô hà tất phải lo chuyện bao đồng, tự rước lấy phiền phức?
Nếu ngươi chịu bồi thường tổn thất cho ta,
ta sẽ đi ngay lập tức.
Mời cô nương nói rõ.
Vừa rồi ta đang nghỉ trưa,
đang mơ đẹp thì bị các ngươi cắt ngang.
Các ngươi có biết ta mơ thấy gì không?
Tây Vương Mẫu mời ta lên Côn Luân tiên sơn,
nếm rượu ngon, ngắm các tiên nữ ca múa.
Quả là thoải mái dễ chịu vô cùng.
Bà ấy còn ban cho ta một quả đào tiên Dao Trì.
Ta đang định nhận quả đào...
Các ngươi đã xông vào.
Chỉ cần các ngươi chịu
đền quả đào tiên Dao Trì này cho ta,
ta sẽ đi ngay lập tức.
Yên Doanh Châu, Huyền Cực Lệnh gì đó,
ta chẳng cần gì hết.
Hà huynh, rõ ràng ả này đang giỡn mặt chúng ta.
Đuổi theo!
Để xem các ngươi có đuổi kịp ta không.
Công tử, vừa nhận được tin
Yên Doanh Châu, Liệt Phong tướng quân Ký Châu
đã lấy được Huyền Cực Lệnh.
Giờ các châu khác đang truy sát hắn.
Để có được Huyền Cực Lệnh,
Ký Châu cũng bất chấp mọi giá.
Công tử, thời cơ đến rồi.
Chúng ta không tham gia thật sao?
Mặc dù ngươi hiểu rõ toàn cục,
nhưng lại xem nhẹ lòng người.
Lòng người?
Thế lực sáu bên đều mang ý đồ xấu.
Bất kể bên nào có được Huyền Cực Lệnh,
dù nắm được thời cơ then chốt
nhưng đều phải đối mặt với
sự bao vây của thế lực các châu khác.
Chỉ là cục diện hiện tại...
Tiếc thay cho Liệt Phong tướng quân này.
Công tử.
Vừa rồi còn nhận được tin
Bạch Phong Tịch của Thiên Sương Môn đã cứu Yên Doanh Châu đi.
Phong cô nương kì phùng địch thủ của người,
chẳng lẽ lần này cũng muốn lấy Huyền Cực Lệnh?
Phái Thương Nhất theo dõi sát sao.
Rõ.
Cô ấy cũng tới rồi.
Chắc là trên đường gặp chuyện bất công, ra tay tương trợ mà thôi.
Cũng hợp với tính tình của cô ấy.
Đa tạ ơn cứu giúp của Phong nữ hiệp.
Nhưng Yên mỗ không biết vì sao cô nương lại cứu ta.
Ba năm trước,
thành Trường Phong.
Thành Trường Phong?
Hôm đó,
Ký Châu khai chiến với Thương Châu.
Để bảo vệ bách tính,
ngươi dẫn đội quân của mình
vây chặt quân Thương Châu
ở cửa Liệt Phong phía bắc thành Trường Phong.
Mặc dù trận đó ngươi thắng,
nhưng để lỡ thời cơ chiến đấu,
vẫn bị Ký Vương trách phạt.
Chiến tranh là chuyện của nhà binh,
bách tính vô tội.
Câu "bách tính vô tội" này
đã xứng đáng để ta cứu mạng ngươi.
Lòng nghĩ tới muôn dân, đại nghĩa quốc gia.
Ngươi không nên chết trong tay lũ giặc.
Việc ta làm hôm nay
cũng chỉ để toại nguyện lòng dân.
Phong nữ hiệp nhân từ nghĩa hiệp.
Phong nữ hiệp,
Yên mỗ có một việc muốn cầu xin.
Đưa Huyền Cực Lệnh về Ký Châu?
Chuyện này ta không làm được.
Con người ta lười nhác quen rồi.
Ngươi tự làm đi.
Yên mỗ chỉ sợ không còn sống được bao lâu.
No comments yet. Be the first to leave one.