Первые 200 строк.
8h sáng, ngày 24 tháng 8 Warsaw, Indiana.
Ngày đầu tiên của năm học cuối.
Warsaw là một thị trấn điển hình miền Trung Tây,
hầu hết là dân da trắng, theo Thiên Chúa giáo, cờ đỏ bay khắp nơi,
tầng lớp trung lưu, nhưng vài gia đình cực kì giàu có
cũng như cách-xa-sự-giàu-có, như gia đình tôi.
Chào buổi sáng, các thầy cô và các em học sinh,
chúng ta sẽ có một ngày vui vẻ tại Trường trung học cộng đồng Warsaw.
Thầy Hiệu trưởng Grose dạy chúng tôi rằng nước Mỹ theo chế độ nhân tài.
Nhưng ở đây lại theo hệ thống đẳng cấp.
Đứng hàng đầu là nhóm nữ sinh nổi tiếng nhất,
do ong chúa Megan Krizmanich dẫn dắt.
Sau đó là các jock, những tuyển thủ bóng rổ của trường.
Colin Clemens là ngôi sao của đội,
có nghĩa là ở Warsaw cậu ta chỉ đứng thứ hai, sau Chúa.
Đối lập là Jake Tusing,
tinh hoa của đội diễu hành.
Còn đây là cậu bạn thân Clarke và tôi.
Bạn có thể gọi bọn tôi là những người ở giữa.
Đây là những gì chúng tôi biết từ khi còn nhỏ,
và trong 9 tháng nữa, tất cả sẽ chấm dứt.
Trong khi chờ đợi, những gì chúng tôi phải làm là
khám phá bản thân và đích đến trong cuộc đời.
Chết tiệt!
Năm nay sẽ tốt đẹp mà.
Sao cũng được, nó vẫn rất chán.
Dù gì cũng năm cuối rồi. Ta không còn sở hữu trường nữa.
Tớ sẽ sở hữu trường. Tớ luôn sở hữu trường.
Megan Krizmanich có lẽ là nữ sinh đình đám nhất tại Warsaw.
Thông minh, nổi tiếng, hấp dẫn.
Gia đình giàu có bậc nhất.
- Quyền lực. - Như một công chúa.
Cô ấy chưa bao giờ nói chuyện với tôi. Chưa bao giờ nhìn tôi.
Suốt thời trung học, tôi nghe nói cô ấy là con khốn kiêu căng nhất.
Có thể, nhưng tôi chỉ làm điều mình muốn.
Tôi không ở đây để gây ấn tượng, tôi ở đây để là chính mình.
Tôi là phó chủ tịch Hội học sinh. Tôi theo con đường riêng. Tôi chơi bóng chuyền, golf.
Tôi phụ trách Ủy ban dịch vụ. Năm ngoái tôi tổ chức vũ hội.
Mỗi ngày, sau giờ học, tôi luôn làm một việc gì đó.
Lễ chào đón cựu học sinh
Dự định tương lai của Megan là vào Đại học Notre Dame
và học ngành y.
Hãy chào đón sự trở về hoàng gia!
Mọi người xung quanh tưởng cuộc sống của tôi là hoàn hảo.
Nhưng năm nay tôi chịu rất nhiều áp lực.
Các anh chị và bố tôi đều học ở Notre Dame,
một trường rất khó trúng tuyển.
Thường họ chỉ nhận học sinh đọc diễn văn tốt nghiệp,
nhưng bố muốn tôi vào trường đó.
Nếu tôi không làm được, ông ấy sẽ thất vọng lắm.
Tớ phải điều chỉnh. Năm nay không thể dính rắc rối.
Megan, năm nay cậu sẽ không sao đâu.
Cậu luôn thoát được mà.
Colin là cậu bé tuyệt vời. Cậu ấy là người vui tính nhất tôi biết.
- Shaun, cậu trông giống Magic Johnson. - Mẹ tớ cũng nói thế.
Ở thời điểm hiện tại cơ, không phải hồi anh ta còn thon thả và đẹp trai.
Cậu ấy thân thiện.
Đi với tớ.
Và cậu ấy thực sự đáng yêu.
Nhiều cô mê mẩn và phải lòng cậu ấy.
Với tôi, cuộc sống của cậu ấy là một bí ẩn.
Đây là Colin Clemens với vật lưu niệm của Tiger.
Thứ Sáu, đội bóng rổ nam sẽ gặp
đội Tippe Valley Vikings trong trận mở màn mùa giải.
Các bạn hãy đến cổ vũ cho những chú hổ của chúng ta.
Đó là toàn bộ tin tức hôm nay,
- chúc một ngày vui vẻ, Tigers. - Chúc một ngày vui vẻ, Tigers.
Ngày khai mạc mùa giải bóng rổ
- Tiến lên, Tigers! - Tiến lên, Tigers!
Ở đây, bóng rổ trường học rất được quan tâm.
Warsaw cuồng lên vì nó.
Nếu chúng tôi không chơi tốt, mọi người sẽ nổi điên.
Chơi nào. 1, 2, 3.
- Quyết tâm! - Quyết tâm!
Thưa quý vị, đội Warsaw Tigers.
Rất nhiều người kỳ vọng ở tôi, vì tôi là người giỏi nhất,
cây săn bàn hàng đầu.
Và cơ hội cho tôi là rất cao, vì tôi trông chờ vào mùa giải này
để lấy học bổng đại học. Tôi không thể chi nổi và...
Tỉ số là 47 đều và Clemens vẫn có thể là người hùng của trận đấu này.
Giây phút quyết định. Đó là những gì bạn mơ trên sân tập sau nhà.
Clemens ném bóng. Tốt.
Ta cần điểm đó. Quan trọng đấy.
Warsaw dẫn 48-47, còn 1.4 giây.
Clemens còn một cú ném nữa.
Bóng đang lăn... Tốt. Cậu ghi cả hai điểm.
Một đường chuyền dài. Taylor ném bóng vào giây cuối cùng.
Vào, không!
Warsaw Tigers đã chiến thắng!
Ước mơ của tôi là chơi trong giải Division I của Hiệp hội thể thao các trường đại học,
như trường Purdue, đại học Indiana và tất cả những trường đó.
Hãy chào đón cầu thủ trung học cao 1m93, Colin Clemens.
Vào top 4 đội hàng đầu.
Ghi cú 3 điểm thắng trận.
Sau đó là chơi cho đội Pacers, Indiana Pacers.
Tiến xa đến thế sẽ thật tuyệt vời.
Xin chào các fan, tớ là Brian.
Còn tớ là Phil, và đây là màn trình diễn hay nhất của Tigers.
Hôm Thứ Sáu, đội bóng rổ nam đã giành chiến thắng trước Elkhart Memorial.
Chúng ta thật giỏi!
Ai cũng có nhóm bạn riêng
còn tôi chẳng chơi chung với ai cả.
Tôi chỉ đi chơi với ban nhạc, cũng toàn kẻ lập dị.
Đó mới chính là tôi. Hội của tôi là ban nhạc.
Tôi dành nhiều thời gian chơi game.
Tôi thích Huyền thoại Zelda.
Tôi không có nhiều bạn,
nên điều thực sự quan trọng với tôi là có bạn gái.
Nói thật, tôi ước gì cuộc đời cũng như trong game,
vì ở đó tôi luôn giành được cô gái của mình.
Người yêu lí tưởng của tôi sẽ là người tôi có thể gắn kết,
tâm tình cùng.
Đó là người quan tâm xem tôi là ai.
Nếu có được cô ấy, tôi sẽ không cảm thấy mình là kẻ vô dụng nữa.
Tôi yêu các cô gái nhưng họ không yêu tôi.
Tôi không biết mình có khuyết điểm gì. Có thể do tôi tẻ nhạt
hay do bộ sưu tập các nhân vật game, do ban nhạc và
tất cả những thứ biến tôi thành tên siêu lập dị.
Không biết nữa. Có thể do mặt của tôi hay cách tôi đi đứng.
Tôi không biết lí do gì họ cứ tránh tôi bằng mọi giá.
Nhưng tôi sẽ không để điều gì ngăn cản mình.
Tôi chủ động.
- Chào. - Chào.
Cậu có kế hoạch làm gì không?
Có thể, trong 2 tuần nữa.
- 2 tuần? - Ừ, tớ bị cấm túc tới ngày 23.
Vậy, 3 tuần từ hôm nay tới Thứ Bảy,
- cậu muốn đi xem phim không? - Để Thứ Hai bàn.
- Nghe hay đấy. Hẹn gặp lại. - Tạm biệt.
- Cedric, tin mừng đây. Hiệu quả rồi. - Không thể nào.
- 3 tuần từ Thứ Bảy. - 3 tuần từ Thứ Bảy?
Cô ấy nói "Ừ, để Thứ Hai bàn kĩ hơn".
Nên tớ đồng ý.
Cậu biến thái quá!
Ừ.
- Không làm trò khỉ trên hành làng. - Cảm ơn cô.
- Sẽ có người bị thương đấy. - Em xin lỗi.
Em sẽ hộ tống bạn ấy vào lớp. Bạn ấy là chúa gây chuyện.
Cậu không đánh tớ được đâu.
Thôi. Vô lớp đi.
Hannah không phải kiểu người của đám đông.
Vặn to lên, to lên nào!
Cậu ấy là một kẻ nổi loạn.
Không Goth hay Emo hay Punk. Alternative.
- Nghệ sĩ. - Rất lạ lùng.
Không, bố mẹ tớ trên lầu. Được rồi.
Cô ấy biết cảm thụ.
Chết này!
Vũ hội mùa thu
- Tớ không hiểu có chuyện gì nữa. - Tớ cũng không.
Có vẻ họ giả làm một đàn kiến hay ong.
Họ nghe tín hiệu và làm theo thôi.
- Mọi người, vỗ tay nào. - Mọi người, vỗ tay nào.
Tôi hơi khác nhiều người ở đây.
Warsaw là một thị trấn bảo thủ, tôi thì không như vậy.
Tôi không hợp với nó. Tôi ghét nó.
Tôi thích âm nhạc. Tôi thích phim, nhiếp ảnh và vẽ.
Hannah, họ có loại M&M tăng lực đấy.
- Có thể con thích. - Vâng ạ.
Tôi sống với bà.
Con bé gầy quá. Làm tôi nhớ đến mấy cô người mẫu.
Nó nói nó đang ăn bánh Whopper.
Mẹ tôi tính khí thất thường nên khó mà sống chung với bà ấy.
Bố tôi làm việc ở Ohio,
nên về cơ bản tôi được tự do một thời gian,
ngoại trừ Joel, bạn trai tôi.
Hannah vừa tới... Mình sẽ làm cô ấy bất ngờ.
- Chúa ơi! - Mặc vào đi. Chơi nào.
Joel và tôi yêu nhau đã 2 năm.
Nhiều người cặp bồ ở trung học chỉ cho vui.
Nhưng với Joel, điều đó thật khác. Giống như là, tôi...
Tôi thực sự yêu anh ấy.
Không thể tưởng tượng nổi việc không có anh ấy trong đời.
Hannah, giờ em đứng ngay đây,
sau cửa ra vào. Chúng ta sẽ làm một cuộc phóng vấn giả,
để các em làm quen với những kĩ thuật phỏng vấn.
Bắt đầu nào.
Hannah, khi tôi lên lịch tiếp người khác,
tôi muốn họ tới đúng giờ.
Nhớ đấy nhé, cô hãy nêu một ví dụ
về chữ tín hay sự tận tuỵ của cô trong công việc?
Tôi sẽ nói thật. Tôi không giỏi giữ chữ tín.
- Tôi hay đi trễ, luôn luôn. - Được thôi.
Cô có hút thuốc không?
Có.
Cô có phản đối các xét nghiệm tâm lý hay ma tuý không?
Có.
Cho bạn ấy 1 tràng pháo tay nào.
Được rồi.
Sau khi tốt nghiệp, bạn muốn có việc làm
hay một nghề nghiệp kiếm tiền thực sự?
Trường Đại học kinh doanh quốc tế ở Fort Wayne, Indiana có thể đáp ứng nguyện vọng của bạn.
Khi lớn lên, tôi muốn làm việc trong ngành điện ảnh.
Tôi muốn trở thành đạo diễn nên quyết định học đại học ở California.
Nhưng hầu hết dân ở đây ở lại Indiana học đại học.
Tôi chả thích thế vì tôi muốn, bạn biết đấy,
Tôi muốn dốc hết tâm huyết cho ước mơ này.
Tôi thực sự muốn...
Mục tiêu của tôi là làm những bộ phim đọng lại mãi mãi trong lòng khán giả.
Tôi muốn được nhớ đến sau khi chết.
No comments yet. Be the first to leave one.