Первые 200 строк.
Đồng lầy không giống đầm lầy.
Đồng lầy là một không gian ánh sáng...
...nơi cỏ mọc trong nước...
và nước chảy lên trời.
XA NGOÀI KIA NƠI LOÀI TÔM HÁT
Rồi bên trong đồng lầy, ở đâu đó...
...đầm lầy thật sự.
VŨNG BARKLEY, BẮC CAROLINA
30/10/1969
Đầm lầy biết tất cả về cái chết
và nó không nhất thiết được coi là bi kịch.
Chắc chắn không phải tội ác.
SỞ CẢNH SÁT
Tôi tưởng Chase Andrews phải thông hiểu hơn chứ.
Tiền vệ giỏi nhất thị trấn này từng có.
Các cháu, đây là dấu chân các cháu à?
Vâng ạ.
Dấu chân của cậu ấy đâu?
Trong đầu một số đứa nhóc có những ý tưởng thật điên rồ,
chúng say xỉn rồi tưởng mình bất tử.
Chase Andrews đâu còn là đứa nhóc nữa.
Này.
Xem đây.
Cậu ấy tự mở tấm vỉ à?
Có thể là tai nạn, cũng giống nhau cả thôi.
Thời gian tử vong: Từ nửa đêm đến 2:00 sáng.
Nguyên nhân tử vong: Va chạm đột ngột khi rơi từ độ cao khoảng 20 mét.
Vì ông tìm thấy máu và tóc trên thanh xà,
tôi suy ra đó là nguyên nhân của chấn thương chính.
Nói đơn giản:
Cậu ấy bị đập vào sau gáy trong lúc rơi xuống.
Để gáy bị đập vào thanh xà,
cậu ấy phải ngã ngửa, đúng không?
Tôi cho là thế.
Tức là cậu ấy có thể bị đẩy.
Không có dấu vân tay trên lan can hay các tấm vỉ.
Không có dấu vân tay?
Của Chase cũng không?
Không có dấu vân tay, dấu chân.
Có những sợi đỏ tìm thấy trên áo khoác.
Tôi vừa nhận được báo cáo khám nghiệm từ Atlanta.
Nó không đến từ quần áo cậu ấy.
Nó ghi là len.
Có thể là áo len, khăn len.
Có thể là bất cứ thứ gì ấy chứ.
Và ta phải tìm ra nó.
Vợ đẹp, gia đình êm ấm.
Không nghĩ ra ai lại muốn giết Chase.
Thôi nào. Anh biết Chase thế nào mà.
Trăng hoa, lúc nào cũng hừng hực như bò đực xổng chuồng.
Đừng nói xấu người đã khuất, Frank.
Tôi chỉ nói là tôi có thể nghĩ ra một số gã sẵn sàng làm việc đó.
- Ông Milton. - Chào Sandy.
- Như mọi khi? Món hầm Brunswick? - Cô đoán giỏi quá.
Tom, ông nghĩ sao về vụ Chase Andrews?
Tôi nghỉ hưu rồi. Đó không phải việc của tôi nữa.
Cũng phải.
Có thể là con bé sống trong đồng lầy.
Đầu óc nó đâu có bình thường.
Tôi cá nó sẵn sàng làm việc như thế.
Anh tôi luôn bảo Con bé Đồng lầy có gì đó rất hoang dã.
Cô biết Chase Andrews tội nghiệp hay qua lại chỗ đồng lầy đó mà.
Chase Andrews và Con bé Đồng lầy? Thế khác gì chọc vào tổ ong.
Frank, ông nghĩ thật sự đã có chuyện gì?
Con bé Đồng lầy có thể giết Chase không?
Tôi không biết. Sự thật sẽ phơi bày.
Hãy nhìn lông lá các thứ này xem.
Cô ta là nhà khoa học,
hay phù thủy?
Cô Clark?
- Sở Cảnh sát đây. - Sếp.
Xem này.
Có thể xin lệnh khám nhà.
Nhìn rõ mồn một. Có cơ sở đấy.
Cá là cửa còn chả thèm khóa.
Cô ta đây rồi.
Sở Cảnh sát đây.
Tắt động cơ đi.
Đi thẳng.
Đuổi theo cô ta!
- Cô có tội! - Chúng tôi biết cô là hung thủ!
- Cô sẽ phải trả giá! - Rục xương trong tù!
Nhóc "Sunday Justice" ơi.
Mày đi đâu rồi, mèo con?
Ở lại đây nhé nhóc.
Mèo cưng.
Cô Clark?
Tôi là Tom Milton.
Tôi là luật sư. Cho phép tôi vào nhé?
Cảm ơn anh Frazier.
Có lẽ cô biết cô đang bị tạm giữ vì vụ sát hại Chase Andrews.
Và tôi đã mạn phép xung phong biện hộ cho cô.
Tôi biết cô chưa bao giờ gặp rắc rối pháp luật,
nên tôi có thể giải thích về tòa án, phiên xử
và ai là ai.
Có người thân nào mà cô muốn gọi đến không?
Cô Clark, tôi không biết nên nói thế nào.
Tôi biết cô là Catherine Danielle Clark,
nhưng ở Vũng Barkley này, người ta không gọi cô bằng tên đó.
Người ta gọi cô là Cô gái Đồng lầy.
Và khi ra tòa,
cô sẽ được phán xử bởi bồi thẩm đoàn là người dân Vũng Barkley,
những người chỉ biết cô dưới cái tên đó.
Họ sẽ phán xử cô dù cho họ có biết cô hay không.
Nhưng...
Tôi không thể giúp cô trừ khi tôi hiểu cô.
Dù chỉ là một chút.
Thôi được.
Tôi sẽ quay lại sau khi cô có thời gian cân nhắc.
Và tôi mang cho cô cái này để đọc trong lúc rảnh rỗi.
Anh Frazier.
Người ta lãng quên những sinh vật sống thu mình trong lớp vỏ.
Tôi từng có gia đình.
Họ gọi tôi là Kya.
Kya!
Kya! Đừng đi xa quá đấy.
Đi nào!
Chú heo con này đi chợ.
Giờ ngồi yên nào.
Chú heo con này ở nhà.
Chú heo con này ăn bò nướng.
Chú heo con này không có gì.
Và chú heo con này kêu "wee-wee-wee" suốt đường về nhà.
Đó là cô bé đặc biệt của mẹ.
Chào Jodie!
Chào Tate!
Đi câu không?
Tớ hông rảnh lắm đâu.
"Hông" đâu phải là từ.
Này! Đã bao nhiêu lần tao bảo mày không được nghịch thuyền của tao.
Vào nhà đi! Mày bị đần à?
Lên đây!
Mày lại quên lời tao nói rồi.
Mày phải học cách nghe lời tao. Rõ chưa?
Dừng lại! Ông làm em ấy đau!
- Để ba tôi yên! - Biến khỏi đây!
- Còn quay lại là tao bắn! - Đi đi!
- Nghe rõ chưa? - Bình tĩnh.
Im đi!
Im đi!
- Để tôi yên! - Mày biết tay tao.
Làm ơn dừng lại đi!
Mẹ!
Mẹ?
Mẹ không bao giờ quay lại.
Và những người khác cũng nhanh chóng bỏ đi như thế.
Murph là người đầu tiên.
Vài tháng sau, Mandy và Missy.
Rồi cuối cùng là Jodie.
Kya.
Kya, nghe này.
Anh phải đi, Kya. Anh không thể sống ở đây nữa.
Kya, em bảo trọng nhé?
Nếu gặp rắc rối,
hãy chạy trốn vào sâu trong đồng lầy, xa ngoài kia nơi loài tôm hát.
Như mẹ luôn nói.
Chạy đi!
Jodie!
Rút kinh nghiệm từ họ, tôi học được cách sống với ông ấy.
Tránh ra xa.
Đừng để ông ấy nhìn thấy.
Tự lo cho bản thân.
Tôi đã ra ngoài đồng lầy nhiều lần với Jodie,
nhưng chưa từng đi một mình.
Tôi không biết đường nào về nhà.
Jodie, quỷ tha ma bắt anh vì bỏ em lại đây!
Quỷ tha ma bắt anh đi.
Em ổn chứ?
Em là em gái của Jodie Clark.
Từng là thế.
Anh ấy đi rồi.
- Em biết đường về nhà chưa? - Rồi.
Không sao.
Anh cũng bị lạc suốt mà.
Anh là Tate, phòng khi em gặp lại anh.
Tate.
Anh ấy toát ra điều gì đó làm dịu sự căng thẳng trong lồng ngực tôi.
Lần đầu tiên kể từ khi mẹ và anh Jodie ra đi,
tôi cảm thấy điều gì khác ngoài nỗi đau.
Tôi có dũng khí.
Con đói.
Chào buổi sáng, ông Clark. Ông vẫn ổn chứ?
Jumpin' à, sáng mở mắt thấy vẫn còn sống.
Đây là con gái tôi, Kya Clark.
Ta rất hãnh diện được làm quen với cháu, Kya.
Đừng để ý đến nó. Tôi bảo nó tránh xa mọi người.
Thế giới rất nguy hiểm, nhỉ?
Đúng. Nhưng câu cá thì hay đấy chứ.
Cho tôi một bao yến mạch nhé?
Và một chút rượu Jim Beam?
- Và đổ xăng cho tôi nhé? - Được thôi.
Mabel.
Mày đợi lấy tiền thừa, rõ chưa?
Giúp ba trong lúc mẹ đi vắng hả?
Lâu rồi ta chưa gặp bà ấy.
Mẹ bận làm việc nhà.
Yến mạch thôi là chưa đủ đâu.
Được rồi. Để xem nào.
Ba cháu để lại hai đô ở đây.
Và hóa đơn là 1,5 đô.
No comments yet. Be the first to leave one.