Первые 200 строк.
KHẨU LIỆT NỮ
Một cậu bé trường bên cạnh đã nhìn thấy khẩu liệt nữ.
Không đùa đâu.
Ở đâu?
Cậu ta đang chơi một mình trong công viên gần trường thì nhìn thấy...
một người phụ nữ lạ đứng trước mặt.
Bà ta cao và tóc dài phải không?
Phải, miệng che khẩu trang trắng...
và mặc chiếc áo khoác dài.
Rồi sao nữa?
Nhưng khi cậu bé chuẩn bị chạy...
SÁCH DỮ LIỆU: KHẨU LIỆT NỮ
thì người phụ nữ đột ngột hỏi bằng giọng rất lạ, "Ta có đẹp không?".
Sau đó bà ta cởi khẩu trang và...
để lộ ra cái miệng bị rạch tới hai mang tai!
Khi bắt được bố, bà ta đưa bố về chỗ ẩn náu của bà ta...
và dùng kéo cắt miệng bố.
Dạo này khẩu liệt nữ độc ác quá nhỉ.
Đừng nói những thứ đó nữa.
Có làm em nhớ ngày xưa không?
Hồi bố học cấp 3...
lời đồn như vậy đã lan truyền khắp Nhật Bản.
Con biết không?
Tin đồn đó xuất phát từ chính thị trấn này đấy.
- Thật chứ ạ? - Thật.
Và giờ khẩu liệt nữ đã trở lại thị trấn.
Yuki, con đi chợ cho mẹ nhé?
Con không muốn ạ.
Họ nói khẩu liệt nữ xuất hiện trong công viên lúc 5 giờ.
Thôi nào...
- Mẹ đi vậy. - Tạm biệt mẹ.
Chuyện có thật đấy ạ.
Này.
Chúng ta phải làm gì nếu bà ta xuất hiện?
Tớ nghĩ là nên chạy.
Nhưng mà cậu chậm lắm, sẽ bị bà ta bắt được.
Mẹ ước gì khẩu liệt nữ bắt con đi luôn cho rồi!
Sao con không nói gì thế? Câm rồi à?
Đừng có đứng đó.
Nói gì đi chứ!
Sao cứ im lặng mãi thế?
Mở miệng ra.
Có muốn mẹ rạch miệng không?
- Cậu nghĩ có đau không? - Chắc đau lắm.
Tất nhiên rồi.
Nào, các em nên về nhà đi.
Dạ, thưa cô Yamashita.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Đừng có bàn tán về khẩu liệt nữ đấy.
- Thầy Matsuzaki. - Chào cô.
- Cô thích nghi thế nào rồi? - Tốt ạ.
- Dạy ở trường mới hẳn khó khăn lắm nhỉ. - Vâng.
Tôi sẽ kiểm tra trên sân thượng.
TA CÓ ĐẸP KHÔNG?
Chuyện gì thế?
Bình tĩnh!
Ta có...
đẹp không?
Ta có...
đẹp không?
Ta có...
đẹp không?
- Hết chưa? - Chắc rồi.
Động đất lớn quá.
Mấy giờ rồi?
Qua 5 giờ rồi.
Tớ chẳng nhìn thấy khẩu liệt nữ.
Xin chào.
Xin chào.
Nghe gì chưa?
Hôm qua, khẩu liệt nữ đã biến mất cùng một cậu bé.
- Thật chứ? - Ừ.
Nhưng trên TV nói đó là người ăn mặc giống khẩu liệt nữ.
- Đừng có tin. - Cậu ấy đúng đấy.
Nhưng họ nói thế mà.
Masatoshi.
Em thu thập thông tin về khẩu liệt nữ đấy à?
Không có ạ.
Nhìn cô ta kìa.
Khẩu liệt nữ!
Họ nói nạn nhân tiếp theo là người từ trường học đấy.
Vậy chắc là tớ rồi.
Mika, đừng nói thế.
Có vậy ai đó mới vui được.
Xếp hàng nào, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.
Em lên hàng trên.
Trưa nay trường sẽ đóng cửa và các em sẽ về nhà theo nhóm.
Về vụ việc xảy ra bên trường bạn...
các em lo sợ cũng là điều bình thường thôi.
Tuy nhiên, chúng ta phải giữ bình tĩnh.
Và nhớ tuân theo quy định.
Không được bàn tán về khẩu liệt nữ.
Không được nói chuyện với người lạ.
Ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ.
Và không được tự ý ra khỏi nhà.
Cậu trông y hệt bà ta.
Mika, cậu đã bắt cóc thằng bé đó.
Bị rạch miệng nên không nói được hả?
Cậu giấu thằng bé ở đâu?
Là cậu làm phải không?
Thôi đi!
Không phải chuyện của cậu.
Mika, cho bọn tớ thấy miệng cậu đi. Cậu không ngại chứ?
Đừng!
Chào các em.
Chào cô ạ.
Có chuyện gì thế?
Xin chào.
Chào mấy nhóc.
Cảm ơn thầy cô rất nhiều ạ.
Không có gì ạ.
Tạm biệt.
Tạm biệt, Natsuki.
Tạm biệt.
- Con đây rồi. - Con đã về.
Chúng ta chia tay tại đây thôi.
Xin nhớ cẩn thận đấy. Tạm biệt.
- Tạm biệt. - Cảm ơn ạ.
Không có gì. Tạm biệt.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Cảm ơn cô. - Không có gì ạ.
Cảm ơn cô.
Tạm biệt.
Đi thôi.
Em sao thế?
Có chuyện gì à?
Là mẹ em phải không?
Cô Yamashita.
Tôi định đến rồi, nhưng kẹt công việc.
Không sao ạ. Chúng tôi cũng vừa tới.
Chào cô đi con.
Nhanh lên.
Sao thế?
Con sẽ về nhà sau ạ.
Con không thể ở ngoài một mình.
Tôi sẽ nán lại với cô bé một lát và sẽ đưa cháu về.
Nhưng...
Không có vấn đề gì ạ. Sẽ không lâu đâu.
Phải không, Mika?
Hôm nay thế thôi. Cảm ơn mọi người đã hợp tác.
- Cảm ơn thầy. - Xin cảm ơn.
Cảm ơn.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Bảo trọng.
Tạm biệt.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Ta có...
đẹp không?
Ta có...
đẹp không?
Em cãi nhau với mẹ à, Mika?
Nếu thế, cô có thể giúp em.
- Cô Yamashita. - Ừ?
Những bà mẹ luôn ghét con họ phải không ạ?
Chỉ một số người thôi.
Nhưng cô chắc chắc mẹ em không như thế.
Tại sao ạ?
Lúc này, khi em không nhìn mẹ, bà ấy có vẻ buồn lắm.
Đó là vì mẹ yêu em.
Mẹ em làm thế à?
Cô sẽ không để điều đó lặp lại đâu.
Mẹ ghét em.
Không phải đâu. Cô biết mà.
Mẹ yêu em, Mika.
Đôi khi vì quá yêu nên người ta không kiểm soát được mình...
Em ghét mẹ.
Đừng có nói như thế!
Mika!
Đừng đi.
Đợi đã!
Vậy là, bà ta đeo khẩu trang?
Nhưng miệng bà ta...
Xin cô về đồn với chúng tôi!
- Buông tôi ra! - Bà Sasaki!
Hãy xốc lại tinh thần.
Xin hãy bình tĩnh.
Chúng ta nên về nhà. Kẻ bắt cóc có thể gọi cho bà.
Mika đâu rồi? Con bé an toàn chứ?
Mika.
Mika...
- Bà Sasaki! - Bà Sasaki!
Bà Sasaki.
Bà không sao chứ?
Con voi.
Gấu trúc.
Ono nghe.
Em đây. Em biết là đã muộn.
Cô à. Có chuyện gì?
Không hẳn.
Em chỉ muốn nói chuyện với Ai. Con ngủ rồi à?
Ừ, nó ngủ rồi.
Em hiểu.
Anh có nghĩ con bé vẫn không muốn gặp em?
Nó nói không muốn gặp cô
Em hiểu rồi. Xin lỗi.
Tạm biệt.
Vậy sao?
Con thích bố hơn mẹ, đúng không Ai?
Nói thật đi.
Con thích bố. Con ghét mẹ vì mẹ đánh con.
No comments yet. Be the first to leave one.